Chương 64: Khóc lóc qua điện thoại

Ngày hôm sau Chu Hàn bị trợ lý

Từ gọi điện thoại làm tỉnh giấc, bởi vì có một văn kiện giấy tờ rất quan trọng

cần Chu Hàn xem qua, hơn nữa còn phải có chữ ký của anh mới được, cho nên trợ lý

Từ mới điện thoại đặc biệt hỏi giờ mang tài liệu đến nhà cho anh hay là đợi anh

ở công ty.

Chu Hàn vẫn còn nằm ở trên

giường, một tay nắm điện thoại đặt bên tai, một tay giơ lên đặt ở trên trán, đầu

óc như một cỗ máy công việc hoạt động không ngừng, dường như đầu sẽ nổ tung

vậy.

Thật lâu cũng không nghe thấy

tiếng Chu Hàn trả lời, trợ lý Từ không có chút chắc chắn gọi khẽ, “Tổng giám

đốc?”

Chu Hàn đưa tay gõ vào cái đầu

như muốn vỡ ra, lúc sau mới mở miệng nói: “Để lát nữa tôi sẽ qua công

ty.”

Biết được đáp án của anh, biết

mấy ngày qua anh bận rộn phiền lòng, trợ lý Từ cũng không dám nhiều lời, chỉ

nói: “Vâng, tôi biết rồi, Tổng giám đốc tôi cúp điện thoại trước.” Vừa nói liền

muốn cúp điện thoại.

“Chờ một chút.” Chu Hàn mở

miệng, giọng nói vẫn còn chút say rượu của ngày hôm qua.

“Tổng giám đốc còn có việc

gì?” Bên kia điện thoại trợ lý Từ hỏi.

Chu Hàn im lặng một lúc, mới mở

miệng nói: “Giúp tôi liên lạc với các tạp chí lớn, xế chiều tôi muốn họp

báo.”

“Vâng về chuyện những bài báo

nặc danh kia?” trợ lý Từ thử hỏi.

Chu Hàn không trả lời thẳng,

chỉ nói: “Cứ làm theo lời tôi bảo.”

“Vâng, tôi biết rồi.” trợ lý

Từ cũng không hỏi nhiều nữa, nói xong trực tiếp cúp điện

thoại.

Cúp điện thoại xong, đầu Chu

Hàn vẫn còn đau như muốn nổ tung, nhíu chặt lông mày ném điện thoại sang một bên

ở trên tủ đầu giường, xoay người lúc này mới biết là bên cạnh đã trống không, sờ

thấy lạnh như băng như không có người đã ngủ.

Đứng lên mới phát hiện toàn

thân tr*n tr**ng, cúi đầu thấy quần áo hôm qua mình mặc ném trên sàn

nhà.

Chu Hàn ngẩn người nhìn quần áo

trên mặt đấy, nhớ lại tối hôm qua Tô Dịch Thừa đưa anh trở về, lúc vào nhà trong

dạ dày khó chịu cho nên trực tiếp chạy vào phòng vệ sinh, sau đó trí nhớ của anh

vì rượu mà có chút mơ hồ, nhưng vẫn ấn tượng với chuyện hôm qua anh cùng Lâm Lệ

h**n **.

Không suy nghĩ nhiều gì nữa,

trực tiếp nhặt quần áo trên mặt đất ném vào phòng tắm, sao đó lại từ phòng quần

áo cầm lấy y phục sạch sẽ đi vào nhà tắm lần nữa.

Lúc sau từ phòng tắm đi ra Chu

Hàn đã rửa mặt trang phục chỉnh chu, ra khỏi phòng cũng không thấy Lâm Lệ ở

phòng khách, không cần đoán, có lẽ bởi vì cô đã từng bị mất con, nên cô đối với

Tiểu Bân quan tâm yêu thương vô cùng như đối với con ruột mình sinh

ra.

Nhẹ nhàng đi tới phòng con

trai, cửa phòng đóng, Chu Hàn nghe thấy trong phòng con có tiếng khóc rất nhỏ,

cũng nghe thấy tiếng Lâm Lệ ôn nhu kiên nhẫn an ủi.

Hắn nghe thấy trong phòng, Lâm

Lệ ôm thằng bé nhẹ nhàng nói: “Tiểu Bân, dì làm bữa sáng cho con ăn được

không?”

Thằng bé cũng không nói lời

nào, nhìn qua khe cửa mở Chu Hàn có thể thấy thằng bé đưa tay ôm chặt eo Lâm Lệ,

đầu còn vùi vào ngực mũi vẫn còn đỏ đỏ.

Lo lắng thằng bé còn nhỏ không

được đói bụng, Lâm Lệ vỗ về đầu nó, nhỏ giọng nhẹ nhàng tiếp tục nói: “Tiểu Bân

phải ăn cái gì đó mới có sức lực.”

Thằng bé vẫn không buông tay,

lần này lắc đầu mở miệng nói nhỏ: “Không, không đừng bỏ con lại một mình.” Vừa

nói chuyện, giọng nói mang theo tiếng khóc nữa nở, khiến người ta nghe thấy thật

đau lòng.

Lâm Lệ cúi đầu khẽ hôn lên đầu

của bé, biết lần này đã xúc phạm tới bé, trong lòng lại càng đau lòng, nhưng vẫn

quan tâm thân thể của bé, hôm qua đã một ngày không ăn gì rồi, hơn nữa còn khóc

lâu như vậy, nếu không cho bé ăn ít đồ, cô lo lắng thân thể của bé sẽ không chịu

được, dù sao cũng là trẻ con, không thể so sánh với người lớn

được.

“Tiểu Bân, dì không đi, không

có rời xa Tiểu Bân, dì chẳng qua là đi phòng bếp, nấu chút cháo cho Tiểu Bân ăn

được không?” Lâm Lệ dụ dỗ.

Thằng bé thật sự sợ, vẫn lắc

đầu, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm nói, “Con không đói bụng.”

Làm sao có thể không đói bụng,

Lâm Lệ buông bé ra, đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn, mỉm

cười thản nhiên nói có chút khoa trương : “Tiểu Bân không đói bụng là dì đói

bụng, ngày hôm qua bởi vì Tiểu Bân không ăn cái gì nên dì cũng không ăn, hiện

tại thì bụng rất là đói.” Nói xong còn đưa tay để lên bụng, cố gắng làm cho biểu

hiện của mình giống thật một chút.

Đôi mắt to đen láy mang theo

của thằng bé nhìn cô, một lúc lâu, dường như đã quyết tâm điều gì đó, lúc này

mới gật đầu, nhẹ giọng nói: “Vậy dì phải nhanh trở lại một

chút.”

Lâm Lệ sờ sờ đầu bé, nghĩ thầm

có lẽ nên tìm chút chuyện gì để nói phân tán sự chú ý của bé, cho nên mở miệng

nói: “Tiểu Bân có muốn cùng dì đi ra ngoài, đi ra phòng khách xem TV, dì giúp

con bật phim hoạt hình con thích nhất có được hay không?”

Bé suy nghĩ một chút, cuối cùng

lắc đầu, “Không cần, ba nhìn thấy con sẽ không vui.”

Lâm Lệ nhìn nó, trong lòng

không khỏi thở dài, hơn nửa tháng này thật vất vả mới bồi dưỡng được lòng can

đảm của nó cùng tình cảm với Chu Hàn trải qua chuyện hôm qua lại một lần nữa

quay về lúc đầu.

Đau lòng hôn lên đầu của bé,

không miễn cưỡng nó nữa, chỉ nói: “Dì rất nhanh trở lại”

Bé gật đầu, ánh mắt không hề

chớp mắt nhìn cô.

Lâm Lệ sờ sờ đầu nó, lúc này

mới ra khỏi phòng.

Ra khỏi phòng Tiểu Bân giờ Lâm

Lệ mới phát hiện Chu Hàn dựa lưng vào vách tường đứng một bên, giờ phút này chỉ

thấy mặt anh căng thẳng, hai bên tay cũng nắm thật chặt thành nắm

đấm.

Lâm Lệ đột nhiên nhớ tới hôm

qua lúc nửa đêm đang ngủ anh gọi tên ai đó, tâm không khỏi vô cùng đau đớn, khẽ

cắn môi rời tầm mắt. Tối hôm qua cô tắm rửa xong liền trực tiếp tới phòng Tiểu

Bân, cô không còn cách nào tiếp tục nằm bên cạnh anh nữa, từ thời điểm cô cắt

mái tóc của mình, đã tự nói với chính mình, cô tuyệt đối không làm thế thân của

người khác.

Có lẽ ban đầu cô bởi vì yêu mà

ủy khuất mất mười năm ở bên cạnh người đã có bóng hình khác ở trong lòng, nhưng

cô không bao giờ có thể u mê như vậy nữa, bởi vì cô không còn mười năm khác có

thể hoang phí, đồng thời cô cũng hiểu một việc, đó chính là tình yêu khắc cốt

ghi tâm dù bạn có tốn bao nhiêu thời gian cùng sức lực cũng không thể thay thế,

Trình Tường là vậy, Chu Hàn cũng thế.

Cô sẽ không còn ngu ngốc tin

tưởng thời gian có thể thay đổi tất cả, tình yêu là hành động hấp tấp, hiện tại

cô không còn trẻ nữa, không hề còn muốn vì ai, chỉ có cuộc sống của mình, vì

mình cũng là vì người nhà.

Thật ra thì cô cũng nên cảm

thấy may mắn, may mắn nên lần này cũng không lún quá sâu, may mắn mình cũng

không có cùng An Nhiên cùng cha mẹ nói thêm điều gì mặc dù không muốn bọ họ quá

vui mừng hay quá hi vọng, nhưng ít ra không để cho bọn họ buồn cùng thất

vọng.

Liếc mắt, cố gắng quên đi đau

đớn trong lòng, Lâm Lệ đi qua anh tiến thẳng đến phòng bếp.

Chu Hàn theo cô đi ra ngoài,

khi đến phòng khách mới trầm giọng nói: “Anh đến công ty.”

Lâm Lệ không xoay người lại

cũng không có trả lời, chỉ lãnh đạm (lạnh nhạt) khẽ gật

đầu.

Chu Hàn cũng không chú ý đến vẻ

lạnh nhạt của cô, chỉ cầm lấy công văn nhét vào cặp tối qua để trên ghế salon,

sau đó trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.

Xé chiều khi Tiểu Bân đang ngủ,

Lâm Lệ nhận được điện thoại của mẹ Chu, từ trong giọng nói cô hiểu được sự quan

tâm của mẹ Chu đối với Tiểu Bân, nhưng cũng đồng thời nghe được trong đó còn có

sự nhàn nhạt xa cách, bà cũng không hỏi rõ ràng, nhưng mà Lâm Lệ nghe được bà

đối với thân thế của Tiểu Bân có hoài nghi và bận tâm.

Lâm Lệ hiểu tâm tình của bà,

không nhiều lời, tránh những vấn đề nhạy cảm, chỉ nói cô có thể chiếu cố tốt

thằng bé.

Phút cuối trước lúc cúp điện

thoại, mẹ Chu có nói một câu sâu xa, “Tiểu Lệ, con ủy khuất

rồi.”

Lâm Lệ nghe trong giọng bà có

chút áy náy, cũng không nhiều lời, chỉ nói: “Tiểu Bân cũng giống như là con ruột

của con.”

Cô đau lòng vì Tiểu Bân, vẫn là

cho rằng mình không thể khiến cho đứa con ngoài ý muốn kia của mình hưởng tình

thân của mẹ, nên ông trời để cô tái giá đưa Tiểu Bân đến bên cô, cho dù tất cả

mọi người không muốn nó ( Tiểu Bân),cô cũng sẽ không bỏ nó, giống như

cô bảo đảm với đứa con lúc trước, cô sẽ không bỏ nó (đứa bé trong bụng Lâm

Lệ).

Sau khi nghe điện thoại trong

lồng ngực Lâm Lệ thấy rầu rĩ khó chịu, muốn gọi điện thoại cho An Nhiên, nhưng

lại nghĩ cô ấy vẫn còn đang lo lắng thân thể của mẹ Cố cũng không muốn vì mình

mà phải bận tâm.

Nghe tới mẹ Lâm, Lâm Lệ đột

nhiên muốn khóc, không biết cảm xúc từ đâu tới, đến rất mãnh liệt và dữ dội,

muốn nhịn mà không được. Cuối cùng giống như đứa bé cầm lấy điện thoại mà

khóc.

Cô khóc như thế khiến mẹ Lâm

thấy sợ hãi liền kêu lên, “Lâm Lệ, sao vậy? Sao lại khóc, mau nói cho mẹ truyện

gì đã xảy ra?” Mẹ Lâm nói xong, liền đưa cho ba Lâm, ông cũng không biết tình

huống thế nào, lo lắng đến nhảy chân ( ý là cuống quýt) cho đầu dây

điện thoại bên kia, dành lấy điện thoại trong tay mẹ Lâm nói thẳng: “Tiểu Lệ,

tại sao, có phải là bị người ta khi dễ, đừng khóc, nói cho ba, ba sẽ làm chủ cho

con.”

Lâm Lệ khóc một lúc lâu mới

ngừng lại, đưa tay vừa lau nước mắt vừa nức nở, vừa không muốn làm cho ba mẹ lo

lắng cho mình, chỉ đành nói: “Không có, không có.”

“Vậy sao con lại khóc, nhất

định đã xảy ra chuyện, nói cho ba, đã xảy ra chuyện gì?” Ba Lâm rõ ràng là không

tin.

“Không có, thật không có.” Lâm

Lệ chống chế trả lời.

Bên kia điện thoại ba Lâm còn

muốn nói điều gì, điện thoại di động lại mẹ Lâm đoạt lấy, bên tai truyền tiếng

mẹ Lâm hỏi: “Tiểu Lệ, nói cho mẹ, có phải là cùng Chu Hàn cãi nhau hay

không?”

Mẹ Lâm vừa nói như vậy, Lâm Lệ

thật vất vả mới đè được ý muốn khóc giờ lại trỗi dậy, trong lòng không khỏi đau

lòng cùng thương tâm sao mà có thể đè nén được, giữ điện thoại di động để xa ra “Không có, không có, thật không có.”

“Vậy tại sao con

khóc?”

“Con, con…” Lâm Lệ không nói

nên lời, cuối cùng như là chấp nhân, tùy tiện lấy mấy lý do, “Thật ra thì, thật

ra thì cũng không có gì, bởi vì có chút chuyện nhỏ, con và anh ấy có to tiếng

mấy câu.”

Nghe vậy, mẹ Lâm cười nói “Đứa ngốc, hai vợ chồng bất đồng va chạm là khó tránh khỏi, đầu giường gây lộn

cuối giường hòa, cuộc sống vợ chồng cũng là một môn nghệ thuật, thỏa hiệp cùng

khiêm nhường là nghệ thuật, hai người nhất định phải hiểu cho nhau, phải đứng ở

góc độ của đối phương để nhìn nhận vấn đề, như vậy mới có thể hiểu được tâm tình

của đối phương, biết không?”

Không muốn mẹ lo lắng, Lâm Lệ

gật đầu, hùa theo lời của cô nói: “Vâng, con nghe mẹ.”

Chỉ nghĩ là đơn giản bọn họ vợ

chồng cãi nhau, mẹ Lâm truyền thụ hết đạo lý kinh nghiệm ngộ ra qua ba mươi mấy

năm hôn nhân nói với Lâm Lệ: “Tiểu Lệ, kết hôn không phải là hai người hòa hợp

nhau mà bắt đầu, vấn đề các con phải đối mặt còn rất nhiều, nhưng nếu hai người

đồng lòng cùng nhau, như vậy dù có chuyện gì cũng không sợ, cuộc sống vợ chồng

quan nhất là nói chuyện, cho nên tìm Chu Hàn hai đứa ngồi nói chuyện thật tốt,

biết không?”

Lâm Lệ chỉ có thể gật đầu, đưa

tay lau nước mắt trên mặt, may mà cô còn có cha mẹ, dù thế nào cô cũng có thể

như đứa trẻ khóc ở trước mặt bọn họ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.