Chương 61: Ba có phải là ba con không?

Lâm Lệ nhìn dưới đất đầy mẩu

thuốc lá, vừa ho vừa khó chịu cau mày nói: “ Khụ khụ…Làm sao, làm sao lại hút

nhiều như vậy, khụ khụ…”. Anh rất ít khi hút thuốc lá, trừ lúc trước ở cơ quan

trong đại viện, cô thấy anh một mình ngồi trên xe hút thuốc ra, thì cô chưa gặp

lại anh hút thuốc, cho dù là lúc ở công ty.

Chu Hàn nhìn cô, chỉ lạnh giọng

nói: “Đi ra ngoài”. Vừa nói vừa mở cửa sổ, rồi giơ tay lên hít một

hơi.

Lâm Lệ cũng không có đi ra

ngoài, cô không thích anh cứ chán chường như thế, để tay đang che miệng, nói “Đừng hút nữa.” Vừa nói, trực tiếp khom người tiến lên đưa tay liền lấy đi một

nửa điếu thuốc trong tay anh, sau đó ném lên mặt đất, trực tiếp dùng dép dẫm lên

vài cái.

Chu Hàn lạnh mắt nhìn cô một

cái, cũng không nói gì, trực tiếp cầm hộp thuốc lá bên kia bệ cửa sổ, rút một

cây ra ngoài rồi cầm bật lửa muốn đốt.

“Đừng hút nữa!” Lâm Lệ đưa tay

muốn đoạt đi lần nữa, lại bị anh tránh được.

Chu Hàn lạnh mắt nhìn cô, chỉ

nói: “Đi ra ngoài, chuyện của anh không cần em quan tâm.” Vừa nói liền đốt

thuốc.

Lâm Lệ mũi khó chịu, nhưng vẫn

cố nén ho khan, nhìn Chu Hàn bình tĩnh nói: “Anh ở đây hút thuốc như vậy là có

thể giải quyết được vấn đề ư? Chuyện đã xảy ra rồi, điều anh cần là đối mặt chứ

không phải trốn tránh, hiện tại bên ngoài những lời đồn đãi kia nổi lên bốn

phía, điều anh phải làm anh không phải là ở đây hút thuốc, không phải là để mặc

cho những tin đồn kia hoành hành bừa bãi bên ngoài, mà là đứng ra giải thích

rõ!”

“A.” Chu Hàn cười lạnh, lại rít

điếu thuốc đang kẹp trên tay, từng vòng khói trắng chậm rãi bay vờn trong không

khí.

Lâm Lệ bị vị khói trong không

khí kia làm ngứa cổ họng, ho nhẹ vài cái.

Chỉ nghe thấy Chu Hàn mở miệng

nói: “Giải thích, a, giải thích cái gì, trên báo viết là sự thật, còn nhiều hơn

so với anh biết, anh còn có thể giải thích được cái gì.” Vừa nói vừa hút một

hơi, mới hai cái đã đốt hết một nửa điếu thuốc.

Lâm Lệ im lặng, nhìn anh như

vậy, trong lòng bất chợt sinh ra nhiều cảm xúc bản thân mình cũng không hiểu rõ,

cô biết thật ra người bị hại lớn nhất trong chuyện này không phải là Lăng Nhiễm

người bị bài viết vạch trần cuộc sống thối nát cỡ nào, mà là người đàn ông từng

vì một người đàn bà như thế mà không tiếc phản bội anh em, làm trái cha mẹ mình

đang đứng trước mắt này, anh vì một người phụ nữ mà phải trả giá tất cả của

mình, anh cho là anh có thể đến được với người mình yêu, lại không nghĩ rằng

người đàn bà kia không những không cho tình yêu anh muốn mà còn chà đạp lên tình

yêu mà anh trao cho, ngay cả đứa con cũng tuyệt đối là một sự sỉ

nhục.

Anh có quá nhiều ủy khuất và

đau lòng, có quá nhiều bi ai và cảm xúc, so sánh với anh, Lâm Lệ bỗng cảm thấy

mình là một người may mắn, cho dù ban đầu cô vì Trình Tường mà dốc hết tất cả để

yêu anh ta, mặc dù cuối cùng cũng không có được tình yêu của anh ta, nhưng là,

cô ít nhất vẫn còn có bạn bè, còn có tình yêu của cha mẹ, so sánh với anh, đột

nhiên thấy mình không có gì để oán trách.

Bây giờ anh giống như là bị

người ta cởi hết quần áo mà nhạo báng, vốn chấp nhận một đứa trẻ không phải là

con của mình đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của anh, thật vất vả mới từ từ chấp

nhận từng chút, vậy mà bây giờ lại bị một đao vạch trần toàn bộ vết thương, cứa

lên những vết thương cũ, làm cho vết thương ban đầu càng sâu hơn, bị thương càng

nặng hơn!

Nhìn bóng lưng của anh, đột

nhiên Lâm Lệ có chút đau lòng, nhẹ giọng gọi: “Chu Hàn …”

Chu Hàn không quay đầu lại, dụi

tắt điếu thuốc đang cầm trong tay ở bệ cửa sổ, rồi trực tiếp rút ra một điếu từ

trong hộp thuốc, thuần thục châm lửa, sau đó hung hăng hút, lạnh lùng nói không

mang một chút tâm tình: “Đi ra ngoài.”

Tuy là bị mùi thuốc lá tràn

ngập cả gian phòng khiến cho khó chịu, nhưng mà Lâm Lệ không xoay người rời

đi.

Bây giờ người cô lo lắng không

chỉ là anh mà còn là thằng bé ở trong phòng, cô sợ rằng chuyện còn cứ ầm ĩ lằng

nhằng thêm nữa, sớm muộn gì đứa nhỏ cũng biết, mà Tiểu Bân không giống như những

đứa trẻ cùng tuổi, bởi vì hoàn cảnh sống từ nhỏ, nên Tiểu Bân đã sớm trưởng

thành hơn và cũng càng nhạy cảm. Trẻ con bất kể là con cái của ai, cuối cùng

cũng chỉ là một đứa nhỏ, nó không thể lựa chọn xuất thân cha mẹ của mình, nhưng

bây giờ muốn đứa nhỏ đeo trên lưng sai lầm của ba mẹ thì đối với một đứa bé mà

nói là quá mức tàn nhẫn.

Mỗi khi cặp mắt đen lúng liếng

kia nhìn cô, đáy lòng cô nhớ tới đứa con không có duyên với mình kia, lúc nào

cũng nghĩ tới, nếu như ban đầu đứa nhỏ không có rời đi thì có phải mấy năm sau

cũng sẽ nhìn cô giống như Tiểu Bân, mỗi khi như vậy, tình yêu chưa kịp cho đứa

con kia đều muốn cho Tiểu Bân, muốn yêu thương đứa nhỏ, để cho nó không phải nơm

nớp lo sợ nữa, muốn bảo vệ nó, để cho nó cũng học được cách tươi cười mà những

đứa trẻ cùng trang lứa nên có.

“Khụ khụ…” Cho dù đã mở ra cửa

sổ, nhưng mùi thuốc nồng đậm kia vẫn chưa tiêu tán hết, Lâm Lệ bị dị ứng khói

thuốc, bây giờ còn nồng đậm như thế thì càng khó chịu, nhưng mà dù thấy khó chịu

hơn nữa Lâm Lệ cũng không có ý nghĩ rời đi, nhìn Chu Hàn nói: “Em, em biết trong

lòng anh hiện tại rất khó chịu, nhưng là chuyện cũng đã xảy ra, chúng ta chỉ có

thể tiếp nhận, điều bây giờ có thể làm cũng chỉ có đi đối mặt với nó, bây giờ

chán nản không phải là biện pháp, anh không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho

công ty, cho ba mẹ, còn nữa, anh cũng phải nghĩ cho Tiểu Bân, nó còn nhỏ như

vậy, nhạy cảm lại trưởng thành sớm, hiện tại chúng ta có thể kiếm cớ tìm lý do

để gạt nó, nhưng là có thể gạt được bao lâu? Nếu chuyện này truyền đến tai nó,

anh có nghĩ tới hay không nó có chịu đựng nổi không, dù sao nó cũng mới chỉ là

một đứa nhỏ bảy tuổi thôi a!”

Chu Hàn không nói lời nào, cũng

không quay đầu lại, chỉ ra sức mãnh liệt hút, như muốn dùng thuốc lá để tê liệt

thần kinh của mình, không cần phải nói, cũng không cần phải đối mặt với những

thứ tr*n tr** kia.

Bị người bới móc tr*n tr** đến

huyết nhục mơ hồ rồi!

Lâm Lệ nhìn anh, thay anh đau

lòng đồng thời có chút tức giận, đưa tay muốn kéo anh, cũng chẳng quan tâm tay

bị tàn thuốc làm phỏng, trực tiếp đưa tay đoạt lấy điếu thuốc trong tay anh, tức

giận quát: “Chu Hàn, rốt cuộc anh có nghe em nói chuyện không? Hiện tại anh biến

mình thành cái dạng gì rồi, anh trốn ở nhà hút thuốc có ích gì không, hút thuốc

lá sẽ đuổi được đám phóng viên ở dưới lầu đi sao? Chẳng lẽ anh không hiểu, anh

càng im lặng, là càng chứng tỏ anh cam chịu những thứ kia là sự thật sao? Anh

cho rằng…”

“Những điều kia vốn chính là sự

thật!” Chu Hàn mạnh mẽ quát ngắt lời Lâm Lệ, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn cô,

hai tay ở bên đùi nắm chặt.

Lâm Lệ thật là có chút bị khí

thế của anh hù đến, nhìn anh muốn mở miệng: “Anh…”

Chu Hàn không cho cô cơ hội mở

miệng, trực tiếp gần như thô bạo quát cô: “Em muốn tôi giải thích gì với giới

truyền thông, giải thích rằng những điều báo chí viết là không đúng sự thật ư?

Con mẹ nó, Lăng Nhiễm ngoại tình sau lưng tôi, con mẹ nó, Tiểu Bân vốn không

phải là con tôi, tôi bị bọn họ cho đội nón xanh những bảy năm, nuôi con không

công cho người khác bảy năm, quỷ tha ma bắt những gì trên báo viết còn đúng hơn

cả chân lý, em còn muốn tôi giải thích cái gì? Giải thích rằng lúc đầu tại sao

tôi lại vì một người đàn bà như vậy mà phản bội anh em bao nhiêu năm ư? Đáp án

chỉ có một, đó là anh, con mẹ nó, không có lòng tự trọng, anh, con mẹ nó, đúng

là đáng đời!”

Lâm Lệ sửng sốt, nhìn anh chằm

chằm, hoàn toàn không phản ứng kịp, hoàn toàn không biết nói gì, chỉ có thể lẳng

lặng đứng một chỗ.

Chu Hàn cũng nhìn cô, b* ng*c

bởi vì mới rống giận mà th* d*c mạnh mẽ, đợi hơi thở ổn định chút ít, mạnh mẽ

xoay người sang chỗ khác chuẩn bị rời đi, lướt qua cô. Đột nhiên dừng bước, ánh

mắt nhìn về phía cửa, nơi có một thân ảnh nhỏ, tay vô thức nắm

chặt.

Lâm Lệ hồi phục tinh thần, quay

đầu lại như muốn nói gì, cũng liếc thấy đứa nhỏ nhất thời sửng sốt, “Tiểu Bân…”

Tại sao đứa nhỏ lại ở chỗ này? Không phải là đã nằm xuống ngủ rồi

sao?

Chu Hàn nhìn đứa nhỏ một lúc

lâu, không nói chuyện, mang bộ dạng thấy như không thấy lướt

qua.

Nhưng khi đi ngang bên cạnh,

đứa nhỏ đột nhiên lên tiếng gọi: “Ba.”

Tiểu Bân gọi mặc dù rất nhỏ

nhưng bởi vì không khí vô cùng an tĩnh nên nghe thật sự rõ

ràng.

Chu Hàn dừng

bước.

Đứa nhỏ nhìn anh, ánh mắt trong

suốt kia chậm rãi bị nhiễm một tầng sương mù, cắn cắn môi, cuối cùng mở miệng

hỏi: “Ba không phải là ba của con sao?”

Trong lòng Lâm Lệ chấn động,

trái tim tê tê có chút đau, chóp mũi đột nhiên như là không cảm thấy được gian

phòng đầy mùi thuốc lá, ê ẩm đau đớn.

Chu Hàn không nói chuyện, tay

vốn đang nắm chặt thành nắm đấm bây giờ càng chặt hơn nữa, ngay cả móng tay đâm

vào thịt cũng không có cảm giác.

Thấy Chu Hàn không đáp, đứa nhỏ

nhẹ nhàng gọi: “Ba..” hơi nước trong mắt kia ngày càng rõ ràng, cắn chặt môi đặc

biệt bất an cùng lo sợ.

Chu Hàn nhìn nó hồi lâu, đáp án

đến miệng cuối cùng cũng không nói được, lướt qua nó trực tiếp bước ra khỏi

phòng, bộ dáng như đang trốn tránh điều gì.

“Ba” Đứa nhỏ muốn đuổi theo,

tuy nhiên lúc xoay người bị trật chân té lăn trên đất, phịch một tiếng, ngã rất

mạnh, rất mạnh!

“Tiểu Bân!” Lâm Lệ kinh hô chạy

lên.

“Ba, ba…” Đứa nhỏ té trên mặt

đất, ánh mắt thủy chung vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng của Chu Hàn, đấu tranh muốn

đứng lên, giờ phút này trên mặt nước mắt đã sớm rơi đầy mặt, không biết do té

đau hay là vì cái khác.

Chu Hàn dừng bước, nhưng cũng

không quay đầu lại, chẳng qua là tay kia nắm chặt hơn so với vừa

rồi.

“Tiểu Bân.” Lâm Lệ đưa tay đỡ

đứa nhỏ, đau lòng hỏi: “ở đâu, đau ở đâu, nói cho dì biết.”

“Ba, ba đừng…” Đứa nhỏ khóc,

nhìn chằm chằm bóng lưng Chu Hàn đưa tay muốn bắt, nước mắt càng rơi nhiều

hơn.

Lâm Lệ đau lòng, trong hốc mắt

nước mắt cũng không nhịn được chảy xuống.

Chu Hàn cũng không quay đầu,

nhấc chân trực tiếp rời đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.