Chương 49: Bữa tối hẹn ước

Chu Hàn đặt cơm ở một nhà hàng

cao cấp sáu sao, phòng ăn có vườn hoa, cảnh vật vô cùng đẹp đẽ. Phòng ăn của nhà

hàng này từng được bầu chọn là phòng ăn hàng đầu trên diễn đàn Giang Thành,

phòng ăn, đồ ăn, cảnh vật cùng thái độ phục vụ đều là hạng nhất

.

Nhân viên phục vụ dẫn bọn họ

đến vị trí đã đặt trước, nhân viên phục vụ vừa định kéo ghế ra để cô ngồi xuống,

lại bị Chu Hàn dùng ánh mắt ngăn lại, tự mình đi qua kéo ghế ra cho Lâm

Lệ.

Lâm Lệ khẽ gật đầu nói cám ơn,

“Cảm ơn.” Trong thời gian ngắn cô vẫn còn có chút không thích ứng được với sự

dịu dàng và chu đáo của anh như thế.

Chu Hàn vòng qua cái bàn ngồi

đối diện cô, cầm thực đơn đưa cho cô rồi nói, “Xem một chút muốn ăn cái

gì.”

Lâm Lệ đưa tay nhận lấy, nhìn

anh khó hiểu hỏi: “Làm sao đột nhiên lại hẹn em ăn cơm?” Hai người bọn họ chưa

từng hẹn nhau đi ra ngoài ăn cơm như vậy.

“Nói yêu đương hẹn hò không

phải đều là đi ăn cơm, xem phim sao?” Chu Hàn hỏi ngược lại.

Lâm Lệ sửng sốt, giờ mới hiểu

thì ra anh tới đây muốn hẹn hò với cô, đúng như anh nói, anh quả nhiên là nghiêm

túc. Không nói gì thêm nữa, Lâm Lệ thu hồi ánh mắt, nhìn thực đơn trong

tay.

Gọi món ăn xong, đợi người phục

vụ đem thức ăn mang lên, rồi kèm theo tiết mục độc tấu.

Cô gái kéo đàn vi-ô-lông cười

gật đầu với hai người, sau đó tay đặt đàn vi-ô-lông lên trên vai của mình, âm

nhạc du dương chậm rãi, lưu loát, phiêu đãng liền cất lên.

Lâm Lệ quay đầu nhìn, chỉ thấy

anh đang nhìn mình, khóe miệng thấp thoáng ý cười không quá rõ

rệt.

“Là anh gọi tới?” Lâm Lệ nhìn

hỏi anh, cảnh tượng như vậy cô đã từng thấy trên ti vi, nhưng chưa từng gặp bao

giờ.

Chu Hàn gật đầu, thò tay cầm

lấy cái ly đế cao trước mặt cô, rót cho cô nửa ly rượu đỏ, chất lỏng màu đỏ thẫm

chảy vào chiếc ly trong suốt, tay nhẹ nhàng đong đưa, kết hợp với sắc vàng mờ

tối của ngọn đèn trong phòng ăn, nhìn có loại quyến rũ và phong tình

khác.

Đem ly rượu trong tay để trước

mũi nhẹ nhàng ngửi, xác định rượu đỏ này có hương vị thuần khiết, Chu Hàn mới

đưa ly rượu cho Lâm Lệ, “nào nếm thử xem.”

Lâm Lệ nhìn anh, coi như là hồi

trước cô vẫn còn có dạ dày vô địch nhất, cô ăn gì uống gì cũng chưa từng coi

trọng như thế, nhận lấy rượu anh đưa tới, nhẹ nhàng đặt ở khóe miệng uống vào,

cô cũng không phải một người hiểu được cách thưởng thức rượu đỏ, nhưng cô hiểu

được rượu uống ngon hay không, không có vị chát như bình thường, rượu đỏ hôm nay

Lâm Lệ uống có vị rất thuần khiết.

“Như thế nào?” Chu Hàn rót cho

mình một ly, nhẹ nhàng đặt ở khóe miệng uống.

Lâm Lệ gật đầu, chỉ nhẹ nhàng

nói: “Uống rất ngon.”

Chu Hàn cười nhạt, chỉ nói “Dùng cơm thôi.”

Những thứ này quả thật là rất

ngon, cũng không uổng danh tiếng top 10 nhà hàng tốt nhất được bình chọn trên

mạng, thật ra thì trước đây khi còn ở với Trình Tường, cô đã từng muốn tới nơi

này một lần, cô chủ yếu là đi ăn nhà hàng, ở Giang Thành lâu như vậy, cơ hồ đã

ăn hết ở tất cả các nhà hàng lớn nhỏ ở đây một lượt, chỉ là chỗ này cô chưa từng

đến, chủ yếu là do nhà hàng này nhà này không kinh doanh với bên ngoài, như là

thuộc về hội sở tư nhân, chỉ có hội viên suốt đời của nhà hàng mới có thể hưởng

thụ ăn uống ở đây, do vậy sự thần bí và khó tiến vào nơi này mới có thể khiến

cho bên ngoài coi nó là truyền kỳ.

Trước đây Trình Tường vì muốn

cô vui vẻ, đã từng nhờ người tìm bạn bè xoay giúp hai vé vào đây, chẳng qua là

khi có được vé cho hai người, lúc ấy mẹ Trình Tường đột nhiên ngã đau chân, hai

người liền không đi nữa, để ở nhà chăm sóc bà Trình, sau này muốn tới cũng không

có cơ hội.

Hồi đó cô nghĩ cô và Trình

Tường có một ngày sẽ đến đây, khi đó cô còn rất yêu Trình Tường, một lòng muốn ở

bên anh ta, cũng tin tưởng chỉ cần mình luôn ở bên cạnh anh ta như vậy, sớm muộn

gì cũng có ngày anh ta chân chính yêu mình, sau đó cô không phải là bóng dáng cô

bé trong anh ta kia, mà chân chính là người phụ nữ anh ta yêu.

Ai ngờ sự đời khó đoán, cuối

cùng cô không có cơ hội cùng Trình Tường tới đây, cho dù tình cảm của cô và

Trình Tường là trải qua mười năm, thế thân cuối cùng cũng không có chân tình,

không ngờ là cô còn có cơ hội nhà ăn này, chỉ là người cùng đến không phải là

Trình Tường trước kia, mà là Chu Hàn hiện tại.

Đang lúc Lâm Lệ còn có chút

thất thần, người phục vụ dọn bữa tối mà hai người dùng đã gần hết đi, đưa lên

món tráng miệng, chỉ là theo sau nhân viên đang món tráng miệng này là một nam

phục vụ đang cầm một bó hoa hồng đỏ trong tay, đợi nữ phục vụ bày xong đồ ngọt

lên rồi, nam phục vụ kia tươi cười rạng rỡ, tiến lên một bước, lễ phép cúi chào

Lâm Lệ, sau đó đứng thẳng nhìn Chu Hàn.

Lâm Lệ bị bó hoa hồng trong tay

anh ta khiến cho sợ giật cả mình, nhìn chằm chằm bó hoa được bó kỹ lưỡng kia,

lại quay đầu nhìn Chu Hàn một chút, ánh mắt nhìn anh kia, như đang hỏi đây rốt

cuộc là chuyện gì xảy ra, tối nay rốt cuộc anh muốn làm gì?

Chu Hàn cầm lấy khăn ăn lau

miệng , sau đó trực tiếp thả sang cạnh bàn, đứng dậy tiếp nhận bó hoa hồng từ

trong tay nam phục vụ, lấy tấm thiệp nhỏ từ trong bó hoa ra, nhìn chằm chằm một

lúc lâu, khẽ nhíu mày, dường như nội dung trong tấm thiệp khiến anh gặp khó

khăn.

Lâm Lệ là hoàn toàn không biết

hiện tại là tình huống gì, bó hoa hồng khiến cô có chút chói mắt, không khỏi có

chút ngạc nhiên hỏi: “Chu, Chu Hàn, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy

ra?”

Chu Hàn không nói chuyện, thả

tấm thiệp nhỏ vào bó hoa, sau đó cất bước đứng ở bên người Lâm Lệ, đưa bó hoa

trong tay cho cô, nhìn chăm chú vào mắt cô, nói: ” bó, hoa đẹp đẽ nhất dành tặng

cho người phụ nữ xinh đẹp nhất.” Lời của anh rất hay, hoa cũng rất đẹp, chỉ là

người tặng hoa dường như không thể thích ứng với lời nói buồn nôn như vậy, giọng

nói của anh hoàn toàn không hề có chút tình cảm và dịu dàng nào, tỏ ra có chút

cứng ngắc và mất tự nhiên.

Mặc dù Chu Hàn nói xong có chút

cứng ngắc cùng mất tự nhiên, thậm chí có chút xấu hổ, Lâm Lệ vẫn bị sự việc như

vậy hù dọa, sững sờ không biết nên phản ứng thế nào.

Vốn đang có chút không tự

nhiên, Chu Hàn thấy Lâm Lệ như vậy, mình ngược lại lại thả lỏng tâm tình, đưa

tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu của cô, đem bó hoa vào lòng cô, sau đó cầm ví tiền rút

tiền đưa cho người phục vụ và cô gái kéo đàn vi-ô-lông kia, coi như là tiền

boa.

Hai người cung kính gật đầu,

sau đó cười nhẹ đi xuống, Lâm Lệ nhìn không có sai, trước khi đi ra, cô gái kéo

đàn vi-ô-lông nhìn cô, ánh mắt kia nụ cười kia mang theo hâm mộ

.

Chu Hàn một lần nữa ngồi trở

lại vị trí, giờ phút này trên mặt của anh đã hoàn toàn không còn vẻ lúng túng và

xấu hổ ban nãy, anh tự nhiên kèm theo cả vẻ tự tin, mà trái lại Lâm Lệ còn có

chút sững sờ, khiếp sợ cùng kinh ngạc lại thất thần.

Lâm Lệ ôm hoa một lúc lâu, mới

từ từ tạm hiểu rõ tình huống, nhìn Chu Hàn có chút khó hiểu hỏi, “tối nay, từ

đầu đến cuối là anh muốn làm gì a?” ăn cơm vừa có nhạc đệm, vừa có hoa tươi,

thật sự cô có chút không hiểu.

Chu Hàn cười nhạt nhìn cô, chỉ

hỏi : “Thích hoa không?” Đưa tay bưng chén rượu lên uống.

Nghe vậy, Lâm Lệ cúi đầu liếc

nhìn bó hoa trong ngực, thật ra, phụ nữ nào cũng thích hoa, nhất là hoa hồng đỏ

rực rỡ như vậy, ôm một bó hồng đỏ này, rất khó bảo người ta nói ra lời từ chối

hay phủ định.

Căn cứ vào cảm nhận chân thật

của mình giờ phút này, Lâm Lệ rất thẳng thắn gật đầu.

Chu Hàn cũng gật đầu, chỉ nói “Thích là tốt rồi.”

Nhưng thích thì thích, cô vẫn

muốn lên tiếng hỏi rõ ràng.

“Anh đưa em tới đây ăn cơm, lại

tặng hoa, rốt cuộc muốn làm gì nha?” Lâm Lệ nhìn anh, khuôn mặt mang theo vẻ

nghi ngờ cùng không giải thích được.

Nhún nhún vai, Chu Hàn vẻ mặt

đương nhiên hỏi ngược lại: “Nói yêu đương theo đuổi bạn gái đều là thế này còn

gì?” anh nhìn cô tiếp tục hỏi: “bữa tối dưới ánh nên, tặng hoa không phải cũng

là bí kíp thường dùng sao?”

Lâm Lệ sửng sốt, nhìn chằm chằm

anh một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng, nói: “Cho nên…tối nay anh làm những điều

này thực ra gọi là ‘hẹn hò’?”

Chu Hàn nhíu mày, hỏi ngược

lại: “Chẳng lẽ trình tự có vấn đề gì sao?” Theo lý mà nói hẳn là không có vấn đề

mới đúng, anh đặc biệt lên mạng tìm thông tin.

Lên mạng tìm tài liệu xong, đầu

tiên là buổi trưa gọi điện thoại đặt chỗ, để mọi thứ như thế này, anh đặc biệt

tìm Diệp Tử Ôn mượn thẻ hội viên bên này, bởi vì, nhà hàng này là nhà ăn lớn

nhất toàn Giang Thành, sau khi đặt chỗ, anh làm theo như trên mạng nói chính là

gọi điện thoại cho tiệm bán hoa đặt một bó hoa hoa hồng thật đẹp, thậm chí nghe

theo ông chủ cửa hàng giới thiệu đặt một bó gồm mười một đóa hoa hồng, mặc dù

anh cũng không rõ ý nghĩa của mười một đóa hồng đến tột cùng là cái gì, nhưng

anh nói với ông chủ cửa hàng là tặng cho cho bà xã, anh nghĩ ông chủ sẽ không

xuyên tạc ý anh mới phải.

Lâm Lệ nhìn anh có chút nói

không nên lời, nếu như theo như trình tự mà nói quả thật không sai, nhưng là cô

cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại nói không ra.

Cúi đầu nhìn bó hoa trong tay,

thấy phía trên là tấm thiệp nhỏ anh cầm lên xem lúc trước, cầm lên rồi nhẹ nhàng

mở ra, trên đó viết cũng không phải là nội dung gì khác, chỉ là câu nói lúc mới

vừa rồi Chu Hàn nói khi đưa hoa cho cô.

Đột nhiên nhớ tới lúc anh cầm

thiệp lên xem rồi nói những lời này hơi có chút lúng túng cùng vẻ mặt mất tự

nhiên, cho thấy những lời này rõ ràng là tìm được trên mạng.

Đột nhiên Lâm Lệ cầm lấy tấm

thiệp kia nhìn anh, khóe miệng nửa mang theo nụ cười nói: “tối nay anh đưa em

tới đây cùng ăn cơm, lại tặng hoa , không phải một loạt này là tra trên mạng ra

đấy chứ?”

Nghe vậy, trên mặt Chu Hàn hiện

lên một tia mất tự nhiên, nhưng ngay sau đó đã bị che dấu, chỉ hỏi ngược lại “em cảm thấy anh là một thương nhân đối với chuyện tình cảm kém như vậy sao?”

Dưới tình huống như thế, coi như là thật anh cũng sẽ không thừa nhận, đây là vấn

đề mặt mũi.

Lâm Lệ cười nhẹ, cũng không

vạch trần anh, chỉ hỏi: “Kế tiếp anh chuẩn bị muốn mời em đi dạo hay là đi xem

phim?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.