Chương4

“Hơ hơ…” Y Đại nhìn Diệp

Băng, cười gằn từng tiếng. “Trung úy, cô cũng tài giỏi lắm!”

“Thiếu tá quá khen.” Diệp

Băng cười khúc khích rồi nhìn khuôn mặt nhăn nhó khó coi của Y Đại. “So với

Thiếu tá Diệp Băng tôi có là gì đâu.”

Y Đại thật không biết đây

là khen hay là nhạo đây.

“Phu nhân, sau này phu

nhân vẫn để Hi Hi giúp sức chứ?” Lâm Hi Hi đứng bên cạnh, đôi mắt long lanh ánh

lên tia hiền dịu.

Diệp Băng thật không biết

nên khóc hay nên cười.

“Phu nhân,cô nói gì đi

chứ. Cô im lặng như vậy Hi Hi thực sự rất buồn.”

“Hi Hi, cô đừng làm quá

lên!”

“Phu nhân à? Có phải phu

nhân không cần Hi Hi nữa hay không?” Lâm Hi Hi đã bắt đầu rơm rớm nước mắt. “

Có phải Hi Hi đã làm gì khiến phu nhân không hài lòng?! Hi Hi sẽ sửa mà.”

Diệp Băng khẽ cười: “Đâu

có.” Rồi nhanh chóng bước ra phía cửa sổ.

“Phu nhân! Có chuyện gì

buồn trong lòng phu nhân cứ nói ra. Đừng làm thế!” Lâm Hi Hi hốt hoảng ôm lấy

chân Diệp Băng.

“Hi Hi, cô làm gì thế?”

“Phu nhân, đừng tử tự mà.

Sao phu nhân có thể để một mình Hi Hi bương trải với cõi đời được chứ.”

“Tôi có định tự tử đâu.”

Diệp Băng không nhịn được, che miệng cười khúc khích. “Tôi ra mở cửa sổ thôi.”

“Phu nhân sọa Hi Hi sợ

chết khiếp.”

“Này này, hai cô quên ai

rồi hả?” Y Đại bị bơ nãy giờ cũng không chịu được mà lên tiếng. “Các cô coi tôi

là không khí hả?”

“Thưa thiếu tá…” Diệp

Băng giơ tay chào theo nghi lễ uân đội. “Thiếu tá chắc chắn không phải là không

khí!”

“Tốt.” Y Đại có chút tự

đắc.

“….Mà là không khí cực kì

độc hại ạ.”

Nguyên soái, sau này cnếu

ngài sống được với phu nhân, Y Đại nhất định càng thêm khâm phục ngài.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.