Chương3

“Đau quá!” Diệp Băng tỉnh

dậy vì vết thương ở vai. Bọn sát thủ này ra tay hiểm thật, thiếu chút nữa là cô

đi đời rồi.

“Sao thế?” Anh đang ôm cô

ngủ ngon lành cũng bị tiếng rn r trầm thấp của cô đánh thức.

Cô nhìn anh một lúc rồi lắc

đầu, tay vẫn ôm lấy bả vai rỉ máu: “Tôi không sao.”

Anh nhíu mày nhìn cô, sau

đó nhấc điện thoại lên. Hình như là gọi bác sĩ đến.

Mãi lâu sau, cô mới thấy

hình dáng quen thuộc. Là bác sĩ vẫn đến khám bệnh định kì cho cô. Ha ha, anh ta

cuũn quan tâm nhiều thật đó.

“Ừm, Diệp tiểu thư cô không

nên vận động mạnh. Bản thân cô cũng chưa hồi phục hẳn.” Vị bác sĩ thở dài một

tiếng sau đó mỉm cười thân thiện nhìn bệnh nhân của mình. “ Nếu cô chịu uống

thuốc đầy đủ, tuần sau có thể hồi phục bình thường.”

“Tôi biết rồi.”

Anh ngồi bên giường, gương

mặt không có chút đổi sắc thoạt nhìn có vẻ rất uy nghiêm, đáng sợ chỉ khẽ cất

giọng nói: “Ông ra ngoài đi.”

Bác sĩ cũng kính lui ra

ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại

anh và cô. Mà ánh mắt bức người kia thực sự khiến cô vô cùng khó chịu.

“Anh đừng có nhìn tôi như

thế nữa.” Cô rõ dàng đang muốn cầu xin nhưng giọng nói lại không ý thức được điều

đó, vẫn giữ nguyên vẻ tự tin hàng ngày. “Bộ anh chưa nhìn thấy người ta bị thương

bao giờ à?”

“Hơ hơ, đúng là tôi chưa

từng thấy.”

“Anh… anh” Anh ta thực sự

là muốn chọc cho Diệp Băng yếu đuối cô tức chết hay sao? Hay anh ta cho rằng

mình cao cao tại thượng nên không ai giám động vào? Đợi đến khi vết thương lành

hẳn, cứ để xem anh ta sống được đến bao giờ.

Khóe miệng anh ta vẫn

cong lên, thành một nụ cười nhàn nhạt nhưng trong giọng nói lại mang hàm ý châm

biến: “Bảo bối à, cáu giận sẽ nhanh già lắm!”

Diệp Băng bị lửa giận phủ

lên cả đỉnh đầu, bướng bỉnh chui vào chăn sau đó giơ chân đạp cho anh mấy phát.

Mà thân thủ anh cũng biến

ảo khó lường, bản thân nhanh chóng tránh được cũng chẳng có gì là cẩn thận hơn.

Diệp Băng cô vốn không

quen nằm cùng giường với người khác nay lại chịu cảnh “chung chăn, chung gối

chung luôn cái giường.” với một kẻ vốn không hề có thiện cảm lại càng thêm bực

bội. Chỉ e rằng cứ cái cảnh này chắc vài ngày nữa cô ngồi sau nải chuối ngắm gà

khỏa thân quá!

“Này, mèo con, chui ra

đây đi.”

Cô vẫn bướng bỉnh rúc

trong chăn.

“Hơ hơ, không phải cuối

cùng em cũng biết sợ tôi rồi đấy chứ?.”

Vẫn im re.

“Em không dậy, tôi đành đành

đi ăn một mình vậy.”

Diệp Băng lập tức ngồi

dậy.

“em thay đồ đi, tôi đợi

em dưới nhà.”

“Ok”

Bạn nào muốn đọc các chương tiếp theo sớm nhất thì có thể đọc tại

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.