Chương 4
Mặc dù không có nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với phụ nữ, nhưng Mã Thần Hiên tôn trọng phái nữ và đương nhiên nghĩ rằng tất cả phụ nữ đều sẽ tôn trọng lẫn nhau.
Tôi không nghĩ rằng anh ấy có thể hiểu rõ tình huống của Giang Khả Nhi. Hơn nữa, tôi không muốn phá vỡ sự ngây thơ đáng quý này của anh ấy.
Vì vậy, tôi bảo Mã Thần Hiên rằng nếu gặp lại Giang Khả Nhi, hãy án binh bất động, bất kể cô ta nói gì, anh cứ khéo léo sử dụng nghệ thuật ngôn từ để hóa giải mọi mâu thuẫn trong vô hình.
Mã Thần Hiên nghe theo.
Thực tế, gần đây Giang Khả Nhi cũng đang tìm cơ hội tạo ra những cuộc gặp gỡ "tình cờ" với anh ấy.
Ngày hôm sau, khi chúng tôi đang xếp hàng mua sữa đậu nành như thường lệ, Giang Khả Nhi tươi cười xuất hiện.
Áo cổ búp bê kết hợp với váy xếp ly, giày da nhỏ có khóa vuông để lộ đôi chân thon thả, như một làn gió mát lành thổi vào căn tin lúc 8 giờ sáng, xua tan mùi thức ăn hỗn tạp, khiến mọi người như bừng tỉnh.
Cô ta đứng trước mặt Mã Thần Hiên, tự nhiên chào hỏi: "Chào buổi sáng, đàn anh. Lại gặp anh rồi, thật tình cờ."
Lúc đó, tôi dường như nghe thấy tiếng nhiều chàng trai xung quanh nghiến răng, thầm ghen tỵ vì nghĩ rằng Mã Thần Hiên thật may mắn.
Người con của vận may Mã Thần Hiên suy nghĩ trong hai giây, ngẩng đầu lên và nói: "Chào buổi sáng, thực ra tôi là gay."
Giọng nói không lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
Khóe mắt của Giang Khả Nhi giật giật, nụ cười trên mặt bắt đầu rạn nứt. "Anh Thần Hiên thật biết nói đùa, hôm trước em còn thấy anh đi cùng chị ấy mà."
Tôi kịp thời thò đầu ra từ bên cạnh. "Chào buổi sáng, tôi là vợ les của anh ấy."
Mã Thần Hiên nghiêm túc sửa lời tôi: "Duyệt Duyệt, không được lấy nhóm yếu thế ra đùa giỡn."
"Em xin lỗi." Tôi nói.
Anh ấy hỏi: "Sau khi nói sai thì phải làm gì?"
"Phải làm gì?" Tôi hỏi.
"Phải nói ‘phì phì phì’ rồi gõ vào đầu gỗ ba lần." Mã Thần Hiên nói.
Tôi liền "phì" ba lần vào khoảng không rồi gõ lên Mã Thần Hiên.
Mã Thần Hiên hài lòng, giơ ngón cái lên với tôi, sau đó quay sang Giang Khả Nhi.
"Xin lỗi đã để cô cười chê, bạn gái tôi hay nói lung tung, vừa rồi chỉ là nói đùa thôi."
"Sao cô ấy có thể là vợ les được." Mã Thần Hiên nói, "Cô ấy là đàn ông."
"Cô đừng có không tin." Mã Thần Hiên nhìn khuôn mặt ngơ ngác của Giang Khả Nhi, nghiêm túc nói, "Cô ấy là chồng tôi, chỉ là đang mặc quần áo của phụ nữ thôi."
Mã Thần Hiên chọc chọc tôi, "Chồng à, em nói gì đi chứ."
Tôi nhìn quanh, mọi người đã tự động tạo ra một khoảng trống bán kính một mét xung quanh chúng tôi, giống như chúng tôi vừa giơ mã vàng giữa nơi công cộng.
(*) "黄码" (mã vàng) là một thuật ngữ phổ biến trong hệ thống mã y tế liên quan đến phòng chống dịch bệnh, đặc biệt trong thời gian đại dịch COVID-19 ở Trung Quốc.
Kế hoạch ban đầu của tôi là để Mã Thần Hiên dùng nghệ thuật ngôn từ để liên tục từ chối Giang Khả Nhi. Cô ta hoặc sẽ tự rút lui, hoặc tức điên lên.
Giờ đây, một con đường chưa từng được dự tính đã mở ra: Giang Khả Nhi rất có thể sẽ nghĩ rằng chúng tôi là người điên rồi tránh xa như đám đông kia.
Nghĩ đến đây, tôi vội nắm tay Mã Thần Hiên và nói với cô ta: "Chào em, chị là chồng."
Chưa đến buổi chiều, bạn cùng phòng Hạ Hạ đã gọi điện tới.
Hạ Hạ: "Tớ thấy cậu tái xuất rồi."
Hình ảnh của tôi lại một lần nữa lên trang tường của trường, và may mắn là bên cạnh còn có gương mặt to của Mã Thần Hiên.
Hạ Hạ: "Nghe tiêu đề này này, ‘Căn tin số 2 xuất hiện nữ chồng, rốt cuộc là đồng tính nữ hay đồng tính nam?’"
Hạ Hạ: "Dù từ ngữ có chút thô thiển nhưng lại vần điệu khá tốt, cũng có trình độ đấy chứ."
Tôi: "... Trên đó còn nói gì nữa?"
Hạ Hạ: "Vì tình đi hái hoa dại, chẳng bằng để tình dài lâu."
(*) Vì tình đi hái hoa dại, chẳng bằng để tình dài lâu (为爱采野花,不如为爱长几把) là một câu nói khá th* t*c và chơi chữ, mang ý nghĩa mỉa mai. Câu này có thể được hiểu theo hai phần: “为爱采野花”: Nghĩa đen là "vì tình yêu mà hái hoa dại," ám chỉ việc lăng nhăng, tìm kiếm những mối tình ngoài luồng, không chung thủy. “不如为爱长几把”: "Không bằng vì tình yêu mà mọc thêm vài cái (ý chỉ d**ng v*t)." Đây là một cách nói th* t*c, có thể hiểu là: thay vì lăng nhăng tìm kiếm các mối quan hệ khác, hãy trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn (được biểu hiện qua việc "mọc thêm vài cái"), ám chỉ tính đàn ông mạnh mẽ, hoặc sự quyết đoán.
Tôi nổi giận.
Càng nghĩ càng tức, tôi cúp máy và lên Zhihu hỏi: "Nhận được những lời xúc phạm trên mạng, có thể yêu cầu bồi thường không?"
Bình luận hot nhất: "ĐM mày. Đi đi, cho tôi một nửa."
Muốn cắt hết dây mạng của các người luôn.
Hạ Hạ nghe xong toàn bộ câu chuyện ở căn tin, không phải tức giận đến phát điên thì cũng vô cùng phẫn nộ.
Cô ấy cũng là thành viên của câu lạc bộ báo chí, nên biết được một vài nội tình. Hóa ra, Giang Khả Nhi là kẻ quen thói, hễ đối phương có ngoại hình, gia thế, hoặc thành tích học tập tạm ổn, cô ta sẽ cố tình tiếp cận, nhằm khiến người đó phải khuất phục dưới chân mình.
Đặc biệt là những chàng trai đã có bạn gái, họ chính là mục tiêu chính của cô ta. Cô ta sẽ cố tình ra tay trước mặt bạn gái họ hoặc để lại những tin nhắn mập mờ trên WeChat, dù không khiến chàng trai đổ gục nhưng cũng có thể gieo mầm nghi ngờ giữa các cặp đôi.
Nhìn từ góc độ này, cô ta không thực sự thích Mã Thần Hiên, chỉ muốn chứng minh sức hút của bản thân mà thôi.
"Nhưng." Hạ Hạ bổ sung, "Bạn trai cậu khiến cô ta mất mặt nhiều như vậy, không chừng lại càng khơi dậy ý chí chiến đấu của cô ta đấy."
Lời này không sai. Có một từ gọi là "chi phí chìm", Giang Khả Nhi suốt thời gian qua ngày nào cũng bị Mã Thần Hiên làm bẽ mặt, nhưng càng thất bại lại càng kiên cường, quyết không bỏ cuộc.
Hơn nữa, tôi cảm giác cô ta đang chuẩn bị một đòn lớn.
Đòn này đến nhanh hơn tôi tưởng. Chưa đầy mấy ngày, Giang Khả Nhi đã gửi lời mời vào nhóm lớn của câu lạc bộ báo chí, mời mọi người cuối tuần đi hát karaoke mừng sinh nhật cô ta.
"Mọi người sẽ đến hết, anh nhất định cũng phải đến nha." Trong tin nhắn thoại WeChat, giọng cô ta tinh nghịch, nghe rất ngọt ngào đáng yêu.
Tôi ngăn tay Mã Thần Hiên lại khi anh định từ chối.
Đã đến lúc giải quyết dứt điểm rồi.
Thay vì cứ mãi chịu đựng sự quấy rầy của cô ta, thà nói rõ ràng một lần cho xong, cắt đứt ngay còn hơn.
"Đúng là phải như vậy từ lâu rồi." Hạ Hạ cũng ủng hộ quyết định của tôi, "Người xưa có câu, ruồi không cắn chết người nhưng nó làm người ta khó chịu. Cậu là nữ anh hùng bứng cây dương liễu, sao có thể e dè một con trà xanh bé nhỏ chứ."
"Người xưa có câu, cây nhỏ không tỉa sẽ không thẳng, người không uốn sẽ không gọn."
"Người xưa có câu, thợ rèn phải tự giữ kìm, người làm ruộng phải tự đi cày."
"Người xưa có câu..."
Tôi không chịu nổi nữa mà ngắt lời: "Cậu lấy đâu ra lắm câu nói của người xưa thế?"
"Đừng lo, " Hạ Hạ vừa lắc đầu vừa lẩm nhẩm, "Lo mà nghĩ xem cuối tuần mặc gì, trang điểm sao cho đừng thua khí thế trước cô ta. Ngoài ra, tôi không tin cô ta có thể làm trò gì được nữa đâu."
Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
