Chương 41: Tình cảm của Khải Phong

c*̃ng may anh không bắt cô sắp xếp đồ cho anh, chỉ bắt cô nấu đồ ăn cho anh thôi. (T-T) . Đừng có khinh thường cô nhá, thật ra cô

c*̃ng có chút nữ công gia chánh đó chứ, sơn hào hải vị cô không biết làm chứ một bữa cơm thì chỉ là chuyện nhỏ. Trong phòng

kí túc không có đầy đủ dụng c*̣ nhưng nồi, xoong, chảo, gia vị

thì cái bạn nam c*̀ng phòng với anh sắm đủ cả rồi. Cô chỉ là

mượn cái bếp này chút xíu thôi.

À quên nữa, cái anh bạn nam phòng này là nam sinh theo đuổi Chi Mai hơn 2 tuần nay (trước

lúc cô nhập học),anh bạn này c*̃ng quả thật kiên trì. Dù biết Chi Mai có bạn trai rồi nhưng vẫn "mặt dày" theo đuổi, nào là

xách nước, đưa đồ ăn sáng, xếp hàng lấy cơm trưa, đi học dành

chỗ đầu cho cô ấy, cô c*̃ng được hưởng ké không ít lợi lộc.

Nhưng quả thật, anh bạn này tên gì cô c*̃ng không rõ, bình

thường lúc nói chuyện Chi Mai gọi hắn là "Đỉa Cái".

...

Tối hôm đó cô c*̀ng Khải Phong, Chi Mai, và một vài người bạn mới

quen nữa đi ăn tối. Bọn cô chọn một quán lẩu ven đường, thời

tiết thu về đêm hơi se lạnh, ăn lẩu cay quả thật là một lựa

chọn không tồi. Tuy là quán ven đường nhưng đồ ăn ở đây làm rất ngon mà hợp vệ sinh, quán vì thế c*̃ng khá đông khách.

Tất cả bọn cô hôm nay có 6 người, cô, Khải Phong, Chi Mai, anh bạn

"Đỉa Cái", bạn trai Chi Mai và một cô bạn c*̀ng phòng với cô tên Ngọc Ánh. Mà cô bạn Ngọc Ánh này chính là người con gái

được tỏ tình cô gặp cách đây hai tuần (Ý trời). Vừa hay sáu

người ngồi quây quanh nổi lẩu bốc khói nghi ngút.

Trong bữa

ăn, Khải Phong rất biết quan tâm cô (T-T),thịt phải nhúng chín

đến bảy phần mới cho cô ăn, cô còn không được ăn rau sống, uống

nhiều bia, tại cô có tiền sử đau dạ dày mà.

Anh bạn "Đỉa

Cái" kia tuy là ngồi chung với bạn trai người ta nhưng vẫn thản

nhiên phóng ánh mắt dạt dào tình ý đến Chi Mai, hơn nữa còn

gắp thức ăn, rót đồ uống, săn sóc đến độ anh bạn trai Khả Minh kia c*̉a Chi Mai tức nổ đom đóm mắt. Hai ăn chàng ngồi đọ mắt

đấu rượu với nhau đến khi gục hết trên bàn tiệc mới thôi.

...

Thứ Bảy tuần này, cô theo chỉ thị c̉a ba mẹ c̀ng Khải Phong về

nhà một chuyến. Nghe đâu là bàn hôn sự cho chị Thanh Thảo và

anh Quốc Đạt. Kể ra mốii tình c̉a họ c̃ng thật lắm chông gai,

chia ly rồi lại tái hợp, khúc mắc được giải quyết, "gương vỡ

lại lành" giờ tính luôn đến chuyện cưới xin rồi. (Phần ngoại

truyện sẽ kể rõ chuyện tình c*̉a cặp đôi Thảo - Đạt).

.

Ngồi trên bàn ăn, hai vị trưởng bối đang thao thao bất tuyệt về

chuyện hai đứa nhỏ, cặp đôi Thảo - Đạt ngồi cạnh nhau, nữ thì

thẹn thùng đỏ mặt, nam thi nắm chặt tay "vợ tương lai" vỗ về an ủi. Ôi thật là ghen tị thay.

Không khí quỷ dị này nhanh

chóng bị phá vỡ bở Quốc Thiên xuất hiện. Minh Trang c*́i gằm

mặt né tránh ánh mắt cậu, cô không có cách nào đối diện được với cậu sau lần gặp lại đó. Khải Phong một bên chứng kiến

màn này c*̃ng không biểu hiện gì , chỉ là trong ánh mắt có tia lạnh vụt qua. Anh không phải không để ý, mà là không biết lấy

thân phận gì để ý. Bạn trai? Cô ấy vốn chỉ coi anh là "bạn

trai hờ", chấp nhận anh theo sự sắp xếp c*̉a ba mẹ mà thôi.

Minh Trang len lén nhìn sắc mặt Khải Phong, phù, may mà anh không để tâm đến chuyện này. Anh bình thản như vậy chắc không có điều

gì xảy ra đâu ha.

Cả bàn ăn gần như nói ít hẳn đi, ai c*̃ng

nhìn ra sự khác thường c̉a 3 đứa con nhà mình (con rể c̃ng là con ha?),chỉ là không có ai lên tiếng moi móc nó ra. Chuyện

tình cảm tốt nhất là không can thiệp vào thì hơn.

.

  • Chưa quên được sao?

Sau khi kết thúc bữa ăn, chị Thảo gọi cô ra ngoài nói chuyện

riêng. Lúc trên bàn ăn cô có thấy nét mặt thoáng chút bối rối

c*̉a em mình.

  • Em...em không biết nữa. Em cảm thấy rất khó đối mặt vả lại hình như cảm giác không giống lúc xưa nữa.

Cô trả lời, tâm tình lúc này c*̉a cô thật sự rất rối rắm, nó cứ như một mớ bòng bong không cách nào gỡ vậy.

  • Suy nghĩ kĩ một chút. Khải Phong là một thằng bé tốt. (Thằng bé??? Oh My God!)

Minh Trang nhìn vào phía trong nhà hàng, qua lớp cửa kính cô thấy

được mấy người đàn ông đang nhìn hết về phía này, thấy cô

nhìn liền vội quay đi giả vờ không để ý. Hừ tưởng cô không

biết họ đang cố muốn coi xem hai chị em cô "tâm sự" gì sao?

  • Vào thôi. Đám đàn ông kia nhìn muốn nổ mắt luôn rồi kìa.

Chị Thảo nói rồi kéo tay cô kia. Đứa nhỏ này quả thật là vô c*̀ng chậm hiểu mà, tốt nhất là tên nhóc Khải Phong kia nên cố gắng Khai thông tư tưởng nó một chút.

( Ai nha. Sao không ai bình luận cho ta thêm động lực vậy? )

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.