Chương 40: Đi cùng người nhà

̀ng người nhà.

Thì ra do chi Mai đi hẹn hò nên không gọi cô dậy được, nhỏ này c*̃ng thật là có tình quên bạn.

Cô quay về kí túc, ngồi ngẩn ngơ trên giường một lúc lâu, cái

gặp gỡ bất ngờ ấy làm tâm tình cô khó mà kiểm soát nổi.

Giờ nhớ lại dáng vẻ cậu lúc đó c*̃ng chỉ là bóng hình mờ nhạt, tựa như ảo ảnh vậy. Chỉ có bóng hình 3 năm trước là vẫn sâu

đậm trong tim cô.

  • Sao ngồi thừ ra vậy?

Chi Mai vừa về,

liền cởi giầy cao gót vứt vào góc tủ, chiếc túi xách đeo trên người c*̃ng bị vứt lên giường trên. Ngồi xuống bên cạnh Minh

Trang, Chi Mai không nén được tò mò cất tiếng hỏi.

  • Đâu có sao đâu.

Minh Trang trả lời cho có lệ, thật sự cô không biết nói chuyện này thế nào nữa.

  • Ừ. Làm gì mà tắt máy suốt vậy? Vừa rồi Khải Phong có điện

cho mình, sợ là cậu có chuyện gì bất trắc. Haz hại mình bỏ

cả anh bạn trai chạy ngay về đây với cậu.

Chi Mai vừa than

vừa nằm xuống, mái tóc tomboy trước kia giờ đã nuôi dài ngang

vai, nhìn vừa trẻ trung vừa năng động. Mai c*̃ng đã mở lòng hơn

rồi, c*̃ng không hoài niệm hình bóng người xưa nữa, gần đây

c*̃ng hay đi chơi với bạn trai.

  • Máy mình bị rơi bị long pin ra ngoài, quên mất chưa khởi động nguồn.

Định nói thêm vài ba câu nữa thì có tiếng chuông điện thoại, Chi Mai vội vàng cầm máy chạy ra ngoài hành lang nghe, chắc là bạn

trai gọi đến. Trước khi ra ngoài chỉ nghe loáng thoáng giọng nam bên kia máy c̀ng giọng nói ngọt ngào c̉a Chi Mai. Cô gái tomboy cá tính ngày nào giờ c̃ng thay đổi rồi, biết nói ngọt, biết làm nũng, c̃ng biết điệu đà.

.

Minh Trang không để ý

nữa, c̃ng 3 năm rồi, hiện giờ cô c̃ng có bạn trai rồi, tại sao phải quan tâm đến cái cảm nắng thời ngây ngô không thành đó

chứ?

.

Nửa tháng không mấy mà qua đi, thời gian này cô đã

quen dần với đường xá xung quanh. Sáng sớm đã dậy chuẩn bị đồ đạc, hôm nay Khải Phong sẽ nhập học, c*̃ng tức là cô được gặp

anh. Do có vài chuyện trục trặc ở quán mà anh phải ở lại

giải quyết, nhập học muộn như vậy không biết anh có theo kịp

các bạn không. Cô hình như lo quá xa rồi, anh thông minh như vậy,

chắc chắn là không có vấn đề gì đâu.

Bất ngờ thay người

"anh Cả" khi xưa lại là anh- Khải Phong, c*̃ng chính là con trai

duy nhất c*̉a ba nuôi cô Ông Lâm. Cô tình cờ biết chuyện này từ

miệng Vĩnh Đăng. Hơn nữa gia đình cô ở thế giới bạch đạo và

gia đình Khải Phong ở giới hắc đạo lại có giao tình rất thân

thiết, còn về chuyện giao tình đó như thế nào thì cô không rõ.

Cuối năm lớp 11, ba mẹ hai gia đình quyết định gia tăng tình cảm hai

bên, đính hôn chô Minh Trang và Khải Phong. Tuy hai người không có

tình cảm sâu sắc như yêu nhau nhưng c*̃ng được tính là có quen

biết, hơn nữa còn chung trường chung lớp, nên tình cảm sau khi

đính hôn sẽ từ từ bồi dưỡng sau.

.

Sau

cái đính hôn đó, cô và Khải Phong gần như bị hai gia đình đẩy

vào tình thế ngày ngày thấy mặt, sử dụng triệt để "lửa gần

rơm lâu ngày c*̃ng bén".

Ừm. Từ nhiên nửa tháng bỗng dưng không gặp anh, cô c*̃ng có chút chút nhớ.

Đang nghĩ vu vơ thì điện thoạt cô reo, màn hình hiện lên hai chữ

Khải Phong và cái mặt lúc anh ngủ say làm hình nền, (cái hình này là do Tú Anh chụp nén),cô vội vàng nghe máy.

  • Anh đến nơi rồi.

Khải Phong nói, không đợi cô trả lời lại đã tắt máy.

Cô c*̃ng không mấy bận tâm, anh và cô có cuộc điện thoại nào quá 3 phút đâu.

Cô thay quần áo rồi chạy ra cổng trường, thân ảnh cao lớn quen

thuộc đứng dưới hàng cây cành trở nên nổi bật. Anh đứng tựa

vào gốc cây, hai tay đút túi quần, đôi mắt nhắm hờ. Anh đúng

đó tựa như cả thế giới chỉ mỗi anh tồn tại, tồn tại trong

mắt cô.

  • Anh chờ lâu chưa?

Cô chạy lại gần, đôi mắt mở to như muốn thu hết những cử chỉ c*̉a anh vào mắt.

  • c*̃ng được một lúc.

Anh mở mắt, đứng thẳng người, tiện tay kéo chiếc vali đăng sau,

kéo cả người cô đi. Anh ghét những ánh mắt xung quanh đang săm

soi anh và cô hiện giờ.

  • Á. Sao anh đi nhanh vậy? Này này, khu vực kí túc xá nam nữ sinh không được vào mà á. Nè...

Cô nhất thời hét lên, bàn tay anh dùng lực mạnh quá, đỏ hết tay cô rồi.

  • Đi c*̀ng người nhà.

Anh dừng đôi chút rồi nói tiếp.

  • Đến xếp đồ cho anh.

Lần này dứt khoát không nghe cô nói thêm, kéo cô đến kí túc xá

nam, thuận lợi thông qua phòng bảo vệ, vào thẳng phòng được

sắp xếp từ trước.

Mặt cô không biết đã đỏ đến mức nào

rồi, vừa rồi không biết bao nhiêu nam sinh nhìn cô, hơn nữa còn

nhìn chằm chằm. Quan hệ c*̉a cô và anh trở thành NGƯỜI NHÀ từ

khi nào vậy? Đúng là ngượng chết cô mà.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.