Chương 22: Ta muốn có ý đồ với nữ nhân!!!

5' trôi qua. Con thuyền vẫn nằm im trên bến đỗ,

người c*̃ng vẫn ám binh bất động. Khải Phong vẫn lặng yên quan

sát con thuyền, nhưng tiếc là không động, không tĩnh.

  • Đã kiểm tra qua. Phát hiện thuốc nổ chưa được kích hoạt.

Phía bên tai Khải Phong phát ra tiếng nói, giọng nói khá thận trọng cơ hồ còn mang theo tiếng thở dốc.

  • Xác định khối lượng, chủng loại.

  • Là K743. Sức công phá không cao, sau khi phát nổ không gây nguy

hại cho sinh vật xung quanh. Hơn nữa khối lượng nhỏ chỉ đủ dọa

người ta.

  • Kích hoạt thuốc nổ đi.

Trong đầu Khải Phong vụt qua một tia tán thưởng.

  • Hả?

Phía bên kia Kha (biệt danh) vô c*̀ng sửng sốt. Nói kích hoạt thuốc

nổ sao? Không phải đùa chứ. Tuy rằng anh nói chỗ thuốc đó chỉ

đủ để dọa người nhưng nó c*̃ng đủ để tan nát con thuyền này

đó. Hơn nữa c*̃ng sẽ hủy đi chuyến hàng này.

  • Tôi nói cho nó phát nổ.

Khải Phong khẽ nhíu chân mày. Những người này thành kiến với anh quá lớn.

  • Nhưng chuyến hàng...

Kha vẫn đang rất phân vân, anh biết lệch c*̉a chủ tớ tất phải nghe

nhưng mệnh lệnh này quá sức điên rồ. Thế lực c̉a bang anh mạnh như vậy, chuyến hàng được thuê bảo kê này c̃ng không đến nỗi

xỉ nhục chứ?

  • Tàu không có hàng.

Khải Phong đem hết kiên nhẫn mà thốt ra bốn từ. Anh đã biết việc này từ khi con tàu cập bến.

Kha nghe xong lập tức bất động. Đúng là anh chưa từng nghĩ đến

vấn đề này. Rất nhanh sau đó, Kha khôi phục lại dáng vẻ nhanh

nhạy mà không thiếu thận trọng thường ngày. Một mồi lửa vào

dây dẫn, ước tính mất 12 giây để dây cháy đến đầu thuốc nổ.

Kha nhanh chóng chạy đến chỗ lấp an toàn.

Đúng như dự tính,

con tàu phát nổ ở giây thứ 12, khói đen bay thành từng đám trên không trung. Mùi thuốc nổ khuyếch tán trong không khí, những

mảnh thuyền vỡ lênh đênh trên mặt nước gần bờ. Một ít mảnh vở bị sóng cuốn vào bờ, nằm yên trên nền cát.

Những tên thuộc hạ thấy chiếc thuyền bị nổ tung thành từng mảnh thì âm thầm

thở phào. Nếu lúc đó không nghe lời "hắn" mà xông vào con

thuyền thì chắc giờ đã biến thành "heo quay".

( Hừ. Ta giờ mới biết người sau khi nướng chín sẽ thành heo đấy )

Nhìn những cột khói bay đen kịt không c*̀ng một nơi bay ra, Kha âm

thầm tự ti. Tại sao lại có nhiều thuốc nổ đến như vậy chứ.

Nếu lúc đó anh khăng khăng gỡ đống thuốc mình tìm thấy thì sẽ đồng thời tác động đến những chỗ thuốc nổ khác mà anh chưa

tìm ra. E rằng lúc đó anh sẽ hết cơ hội thấy bình minh. Nghĩ

vậy liền thầm nhủ trong lòng "Ân nhân nha".

...

  • Người anh em. Tại sao cậu biết con tàu đó không trở hàng vậy?

Kha bước đi theo sau Khải Phong, miệng hỏi một câu đã được hơn 10 lần.

  • Anh có thể đi chỗ khác chơi không?

Khải Phong dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Kha.

Cái liếc mắt kia làm toàn thân Kha lạnh toát.

  • Chú gọi anh bằng anh c̃ng khó trách. Dẫu sao anh c̃ng hơn chú 1 tuổi. Nhưng mà cái giọng điệu phải điều chỉnh một chút. Nghe

thật là muốn đuổi người nha. Bất quá, anh hiểu chú phần nào,

sẽ không trách chú dùng sai chút với hoàn cảnh giao tiếp. Ừm.

Chắc là ở nước ngoài lâu nên đã quên ít nhiều thuần phong mĩ

tục c*̉a người Việt rồi.

( Em ạ anh. Một câu nó mà đến Thuần Phong Mĩ Tục c*̃ng lôi ra. TPMT có liên quan sao?)

Kha sau khi tuôn một tràng liền bị cái cảnh phía trước làm á

khẩu. Phía trước chính là em 3D mới "nổi" ở bang - Minh Ái.

Minh Ái tên thật là Minh, một thanh niên cường tráng, ngoại hình

hết sức menly, đẹp trai đúng nghĩa nhưng lại có sở thích hết

sức kì c*̣c là làm "con gái".

Ngay hôm Minh Ái ra mắt nhóm,

Kha nhìn thấy Minh mà như thấy bằng hữa. Trực tiếp ôm vai bá

cổ, lôi lôi kéo kéo đi uống rượu. Lúc đó, vì quá bất ngờ mà

Minh Ái dùng ngay vũ lực để giải quyêt Kha. Kha thảm hại nằm

giữa sàn, phía mũi có hai hàng máu đỏ từ từ nhỏ giọt. Bên

môi phải c*̃ng có chút rỉ máu, rách ngay khóe miệng. Bên má

c*̀ng có một vết xuốc dài, rơm rớm máu. Thật là "vùi hoa dập

liễu" nha. Lúc này mới thấy, bàn tay Minh Ái thật đẹp nha,

ngón tay thon dài, trắng muốn, móng tay được cắt tỉa và sơn vẽ vô c*̀ng chau chuốt. Càng nhìn lại càng giống tay nữ nhân.

...

  • Kha... Người ta tìm anh thật mệt nha.

Minh Ái gắt gao vồ lấy tay Kha ôm chặt, nửa người tựa hẳn vào người Kha.

Khuôn mặt Kha méo xệch, nhìn theo bóng Khải Phong xa dần mà không nói được nửa chữ.

  • Kha. Anh nhìn tên nam nhân đó làm gì chứ. Anh đừng có mà có ý đồ vớt bất kì nam nhân nào khác.

Kha thầm chửi rủa trong lòng: " Con bà nó. Ta muốn có ý đồ với nữ nhân"

...!!!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.