Chương 3: Rừng Rậm Gặp Nạn.

Sói ở dị thế giới này to đến thế sao?!

Việt Tư Niên nhíu mày, độ nguy hiểm của gameshow này có phải quá cao rồi không?

【 Oa! Tác phẩm lớn của tổ tiết mục! 】

【 k*ch th*ch quá! Dị thú ngẩng đầu lên xem đi! Trên cây có con mồi kìa! 】

【 Các h* th*n thủ tốt như vậy, sao không xuống cây biểu diễn một chút! 】

【 Hì hì! Trùng các hạ đẹp trai giãy giụa hấp hối! 】

【 Mấy trùng có bệnh à? Đây là các hạ đó! Hơn nữa còn có trùng nhóc con nữa! 】

【 Lầu trên có phải là loại trùng cái không có trùng đực thì không sống nổi không? 】

【Điên thật rồi, đám chiến sĩ bàn phím này! Mấy trùng không thấy các hạ đang bảo vệ ấu tể sao? 】

【Tổ tiết mục quá không coi trùng ra gì, sao có thể không làm tốt kiểm tra cấp bậc an toàn chứ? 】

【Các hạ đã phát hiện trước sao? Cho nên mới trèo lên cây? Tính cảnh giác của các hạ mạnh thật! 】

Một màn này khơi dậy không ít ác ý trong phòng live stream, làn đạn cãi nhau ầm ĩ, ai nói ý trùng nấy.

Việt Tư Niên ôm Ôn Mặc Ý, một lớn một nhỏ nín thở, tập trung tinh thần.

Sói lớn quay đầu bỏ đi, trông có vẻ uể oải không vui, cái bụng khô quắt lượn vòng dưới tán cây.

Nó đột nhiên dừng lại, mũi không ngừng ngửi ngửi như phát hiện ra thứ gì đó, xoay vài vòng nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy gì.

Ôn Mặc Ý toát mồ hôi lạnh, thân thể khẽ run rẩy, đây là lần đầu tiên nhóc nhìn thấy dị thú mà thư phụ từng nhắc đến trong thực tế.

Việt Tư Niên cố ý đặt cằm lên mái tóc của đứa nhỏ trong ngực, cảm giác nặng nơi đầu khiến Ôn Mặc Ý cảm thấy an tâm, dần dần bình tĩnh lại.

Sói lớn khó chịu hắt hơi một cái, bị mùi bạc hà xộc vào mũi làm sặc, lập tức bỏ chạy.

Việt Tư Niên vẫn ôm ấu tể không nhúc nhích, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

【Các hạ còn đang đợi cái gì vậy? 】

【 Là đang đợi “Sói quay đầu” sao? Không thể tin được, trùng đực các hạ lại biết chuyện này? 】

【 “Sói quay đầu” là cái gì? 】

【Có dị thú sẽ vòng ra phía sau tấn công con mồi, cho nên được gọi là “Sói quay đầu”. 】

【 Tôi thà tin heo có thể leo cây còn hơn tin trùng đực hiểu mấy thứ này. 】

Sói lớn lặng lẽ đi vòng lại, ngửi ngửi xung quanh, lại bị mùi bạc hà làm sặc thêm lần nữa, bất lực quay đi.

Một lúc sau, lâu đến mức tim Ôn Mặc Ý đang đập thình thịch cũng đã dần bình ổn, Việt Tư Niên mới một tay ôm nhóc, trượt từ trên cây xuống.

Việt Tư Niên ôm Ôn Mặc Ý, nhanh chóng rời khỏi vị trí ban đầu.

Ôn Tinh Lan nhìn thấy hình ảnh dị thú trong phòng live stream, đứng bật dậy, tăng tốc hơn nữa.

“Tít tít tít! Nhắc nhở từ tuyến đường tinh tế! Ngài đã vượt quá tốc độ!”

Phi thuyền lao vút đi như cuồng phong, xuyên qua mọi chướng ngại.

“?” Đứa nhỏ mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Việt Tư Niên, tràn đầy vẻ hiếu kỳ ham học.

Việt Tư Niên thấy Ôn Mặc Ý hoàn toàn không hoảng sợ, nở nụ cười.Thật dũng cảm, anh còn tưởng đứa nhỏ này sẽ bị dọa khóc.

“Là âm thanh. Muốn sống sót trong núi sâu rừng rậm, phải luôn luôn cảm nhận những thông tin mà thiên nhiên gửi cho nhóc.”

Như vậy mới có thể toàn thân rút lui an toàn sau khi hái được thảo dược.

Việt Tư Niên vô thức lặp lại quá trình mà ba từng dạy mình.

Ôn Mặc Ý trước mắt, giống như anh khi còn nhỏ theo phụ thân lên núi, trong vô thức học cách phân biệt, thu nhận kiến thức, hái thảo dược, truyền thừa đông y trong thiên nhiên như một cây gậy tiếp sức.

Rời đi rất xa, Việt Tư Niên đối chiếu bản đồ tìm được điểm vật tư, còn phát hiện một con nai con đang húc vào cái rương, ý đồ mở nó ra.

Phần mông nai con bị cắn nát, miệng vết thương đang ào ạt chảy máu, thịt máu lật ra trông vô cùng thê thảm.

Nhận ra có trùng đến gần, nó quay đầu nhìn sang, tứ chi mảnh khảnh khẽ run, cố gắng chạy mấy bước trong chật vật rồi mềm nhũn ngã xuống đất.

Việt Tư Niên thầm nghĩ: Con nai này thật có linh tính.

Có lẽ nó biết nơi này có thể có thuốc trị thương mà nó cần, nên mới một đường tìm đến.

【 Thịt nai tự dâng đến cửa! Vận khí của các hạ thật tốt! 】

【 Bị thương nặng như vậy, chắc không đến mức không bắt được đâu nhỉ? 】

【 Vừa hay bồi bổ cho trùng nhóc con đáng thương! Dị thú nai có giá trị năng lượng cao nhất! 】

Việt Tư Niên đặt Ôn Mặc Ý trong lòng xuống, tay cầm rau gai đã hái lúc trước, chậm rãi tiến lại gần nai con.

“Tôi tới giúp bạn, bôi thuốc cho bạn.”

Ôn Mặc Ý nắm chặt góc áo sau của Việt Tư Niên, theo sát phía sau.

Nai con nằm trên đất “ưm ưm” r*n r*, như đang cầu xin Việt Tư Niên đừng làm tổn thương mình.

Việt Tư Niên vò nát rau gai trong lòng bàn tay, cẩn thận đắp lên chỗ bị thương của nai con, máu ở miệng vết thương nhanh chóng đã ngừng chảy.

Anh mừng thầm: Thảo dược đông y ở thế giới xa lạ này quả nhiên giống hệt trái đất.

Nai con dùng đôi mắt to đen láy thuần khiết nhìn Việt Tư Niên, như thể đang khắc ghi thật kỹ gương mặt anh.

Ôn Mặc Ý đưa bàn tay nhỏ ra lén v**t v* nai con, nai con “ư ư” kêu lên vui vẻ, vươn đầu lưỡi l**m nhẹ lòng bàn tay của ấu tể.

Ngứa, thật đáng yêu.

Khuôn mặt nhỏ của Ôn Mặc Ý như quả táo lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào, làm cho nhóm trùng trong phòng livestream bị manh trúng tim.

【 Quá thánh phụ! Nhưng mà trùng nhóc con trông vui vẻ thật. 】

【 Các hạ làm như vậy thì trùng nhóc con ăn cái gì đây?! 】

【 Con nai con này tự mình tìm được điểm vật tư, linh tính như vậy, không nỡ ra tay cũng rất bình thường! 】

【 Các hạ đắp cái gì thế? Hiệu quả nhìn thấy rõ nhanh thật đó! 】

Thế giới này chỉ có trùng cái bị yêu cầu ra chiến trường, số lượng trùng cái đông và địa vị thấp kém, năng lực tự chữa trị còn mạnh, quả thực giống như vật tư tiêu hao giá rẻ.

Sau khi bị thương, bọn họ đều dựa vào chính mình cắn răng chịu đựng, chịu đến khi thân thể không chịu nổi thì biến thành bệnh cũ nhiều năm, chịu đến khi không thể lên chiến trường thì bị đào thải.

Đột nhiên nhìn thấy có trùng đực các hạ mày mò những thứ kỳ kỳ quái quái như vậy, dùng để trị liệu cho một con nai con, mà đãi ngộ này ngay cả trùng cái có địa vị cao hơn nai con trên chuỗi thức ăn không biết bao nhiêu lần cũng chưa từng được hưởng, bọn họ không khỏi sinh ra nghi hoặc, thậm chí chua xót trong lòng.

Đãi ngộ sau khi bị thương của bọn họ vậy mà còn không bằng một con nai con.

Việt Tư Niên cho nai con ăn mấy quả blueberry, giúp nó bổ sung thể lực.

Đột nhiên anh cảm thấy vạt áo sau mình bị kéo lại, cúi đầu nhìn xuống thì thấy Ôn Mặc Ý đang trông mong nhìn bàn tay anh.

Việt Tư Niên cong khóe miệng cười, đưa cho Ôn Mặc Ý một nắm blueberry.

Ôn Mặc Ý vui vẻ cho nai con ăn, nai con ăn no rồi đứng dậy, cúi đầu ngửi ngửi ấu tể, rồi đi đến bên Việt Tư Niên ngửi ngửi.

“Ô ô ~” nó nhẹ nhàng cọ vào Việt Tư Niên một cái, lưu luyến xoay người chạy đi, chạy được một đoạn xa lại quay đầu nhìn hai trùng một lần nữa, rồi mới hoàn toàn rời đi.

“Chúng ta không thể nuôi nó sao?” Đôi mắt to của Ôn Mặc Ý ngấn nước, râu trùng héo héo rũ xuống.

【 Các hạ! Để nhóc con nuôi đi! 】

【 Nuôi đi! Cho nhóc con đi! Ô ô, nhóc con của tôi đáng yêu như vậy, chiều nhóc con chút cũng được mà! 】

“Không được đâu, bé cưng.” Việt Tư Niên đeo balo lên, cười vỗ vỗ đầu Ôn Mặc Ý.

Hồi ức năm xưa chồng lên cảnh tượng trước mắt Lúc nhỏ Việt Tư Niên ôm một con nai con còn non không chịu buông tay, đó là bệnh nhân đầu tiên anh chữa khỏi.

Việt Tư Niên giống như cha anh năm xưa trả lời: “Nai con có cuộc đời của nó, người hành nghề y phải học cách tôn trọng sinh mệnh.”

“Người hành nghề y là gì?” Vì được gọi là “bé cưng”, đôi mắt Ôn Mặc Ý lấp lánh như sao, nhóc ngẩng đầu nhìn về phía Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên cúi đầu nhìn vào đôi mắt của ấu tể, năm đó cha anh cũng từng nhìn anh như vậy sao?

Sau đó trao lại cây gậy tiếp sức của truyền thừa đông y giao vào tay anh.

“Người hành nghề y là kẻ đối địch của Tử Thần, phải dùng thuật của lòng người để đánh vào bi ai của sinh mệnh.”

Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Người hành nghề y cũng là bạn của Tử Thần, chỉ sau khi đã dốc hết toàn lực mới có thể an tâm tiễn đưa người chết.”

Khát vọng sinh tồn của người bệnh, lưu luyến với nhân thế, căm hận bệnh tật…

Người hành nghề y nhảy múa ở ranh giới sống chết với xiềng xích, mà xiềng xích đó vừa là tiếc nuối không thể buông bỏ của người bệnh, cũng là cảm giác tội lỗi vì bất lực của người hành nghề y.

” Con nghe không hiểu.” Ôn Mặc Ý buồn bực cúi đầu, lộ ra cái ót tròn tròn.

“Không sao, lớn lên rồi sẽ hiểu.” Việt Tư Niên nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu ấu tể.

【 Tôn trọng sinh mệnh? Tự nhiên tôi thấy hâm mộ con nai con kia ghê. 】

【 Người hành nghề y? Đó là gì vậy? Là chỉ những trùng giống các hạ, dùng thủ đoạn trị liệu sao? 】

Ôn Tinh Lan vẫn luôn chú ý phòng livestream, trong lòng có điều xúc động, tốc độ chậm lại, gửi một làn đạn 【 Kẻ đối địch của Tử Thần sao? Tôi đột nhiên nhớ tới khoảnh khắc trên chiến trường giành lại được một mạng sống cho chiến hữu. 】

Nhìn thấy từ “thuật trị liệu” trong làn đạn, Việt Tư Niên đột nhiên nghiêm túc nhìn thẳng vào màn hình phòng livestream.

“Đây không phải thuật trị liệu, đây là đông y.”

【Đông y? Chưa từng nghe qua? Là truyền thừa của Việt gia sao? 】

【 Tôi không thấy trùng nào khác của Việt gia dùng qua phương pháp trị liệu như vậy, nếu không thì anh cả Ôn gia…】

【 Suỵt, đừng gây chuyện ở đây, tôi còn muốn xem tiết mục đó! Lỡ bị khóa thì sao! 】

Việt Tư Niên nhìn làn đạn trong phòng livestream, như đang suy nghĩ: anh cả Ôn gia là ai? Ôn Mặc Ý? Hay là thư quân Ôn Tinh Lan của nguyên thân? Là người một nhà sao?

Anh tạm thời gác lại nghi hoặc trong lòng, xoay người mở rương vật tư…

Bên trong có một cái balo, trong balo có 4 ống dinh dưỡng dịch, một cuộn băng vải, một cái bật lửa, một cái nồi nhỏ.

Anh cầm băng vải lên, ánh mắt trầm xuống, tổ chương trình này nắm rất rõ tình hình hoang tinh cho nên mới chuẩn bị băng vải sao?

Thật quá đáng, nguyên thân còn mang theo trùng nhóc con, nếu thật sự bị thương thì tính sao?

Anh mở quang não, định tìm phương thức liên lạc của tổ chương trình.

Ít nhất phải đưa Ôn Mặc Ý ra ngoài, nguyên thân đã ký hợp đồng, thì anh -người đang sử dụng thân thể này- sẽ có trách nhiệm thực hiện.

Thử hồi lâu, Việt Tư Niên kinh ngạc phát hiện: quang não của nguyên thân không thể gửi tin ra ngoài!

“Bé cưng, nhóc có muốn về Trung Ương Tinh không?” Việt Tư Niên do dự một chút, chuẩn bị hỏi ý kiến Ôn Mặc Ý.

Nếu quay về, anh sẽ nghĩ cách mượn phòng livestream ép tổ chương trình phải đối thoại trực diện với mình; nếu không quay về, có lẽ anh có thể ở hoang tinh dạy đông y cho Ôn Mặc Ý.

Cũng không biết đứa nhỏ này có hứng thú với đông y hay không, anh xoa xoa đầu Ôn Mặc Ý.

“Con không quay về!” Trùng đực lại muốn bỏ rơi mình! Quả nhiên những gì đối xử tốt với mình bây giờ đều là giả!

Còn giả bộ dịu dàng gọi mình là Bé cưng!

Ôn Mặc Ý tức giận xoay người né tránh, chân nhỏ nặng nề dậm xuống đất.

Tại sao lại tức giận?

Việt Tư Niên vội vàng đuổi theo, muốn dỗ dành nhóc con.

“Đây không phải em trai đáng yêu của anh sao? Sao lại chọc nhóc con giận rồi?” Trùng đực dáng người mảnh khảnh, dung mạo thanh lãnh, quần áo hoa lệ, anh ta nắm tay một ấu tể trùng cái mặc âu phục ba mảnh đi tới.

Anh ta đánh giá Việt Tư Niên và Ôn Mặc Ý từ trên xuống dưới, một lớn một nhỏ đều mặc đồ thường ngày, trong mắt thoáng qua một tia khinh thường.

Ôn Mặc Ý thấy trùng lạ tiến lại gần, sợ hãi trốn ra sau lưng Việt Tư Niên.

【 A!!! Thanh Nhiễm các hạ!!! Chồng tôi!!! 】

【 Không phải chứ, sao lầu trên lại phát điên trong phòng livestream của Tư Niên các hạ vậy? 】

【 Thanh Nhiễm các hạ là vì đưa ấu tể đi du lịch mới tham gia tiết mục, đúng là một dòng nước trong sạch giữa đám trùng tra! 】

Việt Tư Niên mờ mịt nhìn hai cha con đối diện, vì sao vào núi sâu rừng già mà lại ăn mặc như vậy?

Anh quan sát hai trùng một lượt, ánh mắt dừng lại trên người ấu tể trùng cái của đối phương.

Mặt ấu tể đỏ bừng, môi khô nứt da, là dấu hiệu bị nóng làm hư tổn.

“Bạn nhỏ, cởi áo khoác ra, nóng lắm!”

Việt Du Ninh trốn sau chân hùng phụ, thò mặt ra nhìn đối phương, đôi mắt sáng lên.

Anh trai này thật đẹp mắt.

Nhóc hoàn toàn không nhận ra đối phương chính là chú ruột âm u của mình.

“…” Nhóc ngẩng đầu nhìn hùng phụ, xin ý kiến.

Nóng quá, nhóc rất muốn cởi áo khoác.

Tên phế vật này muốn để mình mất thể diện trước mặt trùng sao?

Việt Thanh Nhiễm cười nhàn nhạt cúi đầu liếc ấu tể một cái, trong mắt là sự từ chối không tiếng động.

Việt Du Ninh sợ hãi buông ống quần hùng phụ ra, lắc đầu.

Việt Tư Niên nhíu mày, suy nghĩ một lúc lâu, nhớ tới những bệnh nhân từng gây rối khi xưa, nhưng vẫn kiên trì nói “Nóng!”

【 Tư Niên các hạ đúng là lo chuyện bao đồng! Thanh Nhiễm các hạ và con trai mặc vậy đẹp biết bao! 】

【 Nhưng bé con Du Ninh đúng là mặt đỏ quá rồi! Nhìn như nóng dữ lắm! 】

“Chuyện này không cần em lo.” Việt Thanh Nhiễm nhìn chằm chằm khuôn mặt đối phương một cái, khẽ nhíu mày, nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên.

“Anh tự nhiên sẽ chăm sóc tốt Du Ninh, ngược lại em có cần anh giúp gì không?”

Việt Tư Niên lắc đầu, lại nhắc nhở đối phương: “Có sói.”

Sói? Ý là dị thú sao?

Anh ta đã thấy làn đạn trong phòng livestream, nhưng chuyện đó sao có thể?

Việt Thanh Nhiễm không tỏ thái độ, chỉ khẽ cười một tiếng, “Cảm ơn.”

Mặt đất rung chuyển, bụi mù rơi xuống, tiếng thú chạy điên cuồng……

Không ổn rồi, mùi máu của nai con!

Việt Tư Niên một tay bế Ôn Mặc Ý đang còn giận dỗi mình, lời ít ý nhiều: “Trốn!”

Số lượng quá nhiều thì không thích hợp trèo cây, một khi bị phát hiện, sớm muộn cũng bị bầy sói thay phiên canh gác chờ chết.

“Ngao ô ~” bầy sói lớn từ bốn phía lao nhanh hợp lại.

Việt Thanh Nhiễm mồ hôi lạnh trượt xuống, nắm tay ấu tể đuổi theo Việt Tư Niên.

Việt Du Ninh mới bốn tuổi, hoàn toàn không theo kịp bước chân trùng trưởng thành, loạng choạng ngã xuống, giọng mang theo tiếng nức nở.

“Hùng phụ!”

Việt Thanh Nhiễm nhíu chặt mày, trùng cái ấu tể sao lại yếu ớt như vậy?! Còn liên lụy đến mình -một trùng đực các hạ cao quý!

Anh ta vô tình liếc nhìn màn hình phòng livestream, chỉ có thể quay lại cứu Việt Du Ninh.

Khi quay đầu lần nữa, anh ta phát hiện Việt Tư Niên đã chạy xa, mấy con dị thú từ xa vây lại.

Việt Tư Niên một tay ôm Ôn Mặc Ý, lao nhanh như gió.

Mấy con sói lớn bám sát phía sau như hình với bóng.

“U ~” đàn hươu mênh mông từ trong rừng lao ra, tách bầy sói khỏi vòng vây.

Sừng của hươu đực cứng cáp hoa lệ, nó lao đầu đánh bật con sói đầu đàn.

Lang Vương kiêng kỵ nhìn chằm chằm đàn hươu, hạ thấp thân mình, bày ra tư thế chuẩn bị tấn công.

Đàn hươu húc sừng, lại một lần nữa xông về phía bầy sói, bầy sói bị đánh tan tác bỏ chạy.

Một con hươu cái toàn thân lấm tấm hoa mai dẫn theo một con nai con đi tới, ánh mắt ôn hòa nhìn Việt Tư Niên, cúi thấp thân quay đầu ra hiệu hai người trèo lên.

Việt Tư Niên đặt Ôn Mặc Ý lên lưng hươu cái, dặn dò ấu tể: “Ôm chặt nó, tôi sẽ quay lại đón nhóc.”

Ôn Mặc Ý không chịu, tay nhỏ giãy giụa đòi Việt Tư Niên bế, “Ngài muốn bỏ con lại!”

Nhóc khóc lớn, sùi ra một bong bóng nước mũi to, “Ngài đã sớm muốn bỏ con lại rồi!”

Việt Tư Niên đưa tay giữ vai Ôn Mặc Ý, lau sạch mặt cho nhóc, “Sẽ không bỏ lại! Tin tôi!”

Ánh mắt anh như ngọc đen trơn bóng, tỏa ra ánh sáng khiến người ta không dám nghi ngờ.

Ôn Mặc Ý ôm cổ hươu cái, thút thít nói: “Nếu ngài không tới đón con, con sẽ không bao giờ lại gần ngài nữa!”

“Ừ! Ai thất hứa thì nuốt ngàn cây kim!”

Việt Tư Niên xoay người cưỡi lên một con hươu đực, ghé tai hươu khẽ khẩn cầu: “Xin dẫn tôi đi vòng lại đường cũ.”

Một đường phi nước đại, hươu đực nhảy vọt lên cao, vượt qua sói lớn, lúc rơi xuống, Việt Tư Niên vớt Việt Thanh Nhiễm đang trèo cây, ném lên lưng một con hươu khác.

Việt Tư Niên bật lửa đốt một bó cành cây khô trong tay, đe dọa chĩa về phía sói, bầy sói không tự chủ lùi lại, né tránh ngọn lửa.

Anh kẹp chặt thân hươu bằng hai chân, cúi người xách Việt Du Ninh, ném vào trong lòng mình.

“Ôm chặt!”

Xông ra khỏi bầy sói, nhóm Việt Tư Niên hội tụ cùng đàn hươu.

Việt Thanh Nhiễm thoát chết trong gang tấc, trượt xuống đất, toàn thân kiệt quệ quỳ rạp không nhúc nhích.

Ôn Mặc Ý lao vào lòng Việt Tư Niên, tay nhỏ nắm chặt vạt áo anh, tứ chi đột nhiên run rẩy, hai mắt trợn ngược.

Việt Tư Niên chấn động, đây là triệu chứng ngất lịm ở trẻ nhỏ!

Việt Du Ninh được Việt Tư Niên cứu ra liền bám theo anh không rời, lúc này mềm nhũn ngã xuống đất, bắt đầu sốt cao.

“Nguyên soái! Xin đừng xâm nhập trái phép khu vực quay chụp!”

“Nguyên soái! Xin dừng bước!”

Tàu bay của tổ chương trình vây lại, Ôn Tinh Lan mở pháo năng lượng ánh sáng bắn phá một trận, tàu bay tứ tán bỏ chạy.

Cậu lập tức xâm nhập hoang tinh rồi hạ cánh, cây cối bị phi thuyền đè sập, phát ra tiếng gãy giòn thảm thiết.

Một cánh tay thon dài hữu lực nắm cửa khoang mượn lực nhảy xuống.

Gió mạnh gào thét, cuốn lá cây xuyên qua giữa hai trùng.

Ôn Tinh Lan ngước mắt nhìn lại, cùng ánh mắt trầm lãnh của Việt Tư Niên chạm nhau.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.