Chương44

“Muốn đánh à! Trong đầu đều chứa mấy cái linh ta linh tinh! Nhanh ngủ đi!

Được một tấc lại còn muốn một thước!” Anh xã già chuyên chế này!

Trong số bạn bè, em là đứa kết hôn muộn nhất, lại là người sinh đứa nhỏ sớm

nhất. Em đi học sớm, mấy đứa Tiểu Nhan đều lớn hơn em hai ba tuổi. Cũng

không ngờ đến người ít tuổi nhất như em thế nhưng làm mẹ đầu tiên. Lúc

sinh nở dùng phương pháp sinh mổ phổ biến đương thời, thời điểm giải

phẫu bị gây tê, tỉnh lại bụng rất khó chịu. Rầm rì nằm ở trên giường lau nước mắt nửa ngày, anh xã cũng lại hôn lại xoa dỗ dành cả nửa ngày, em

mới chậm rãi bình tĩnh trở lại, nhớ tới hai đứa con em vừa mới sinh ra

nhưng chưa gặp mặt. Đúng vậy, là hai đứa nhỏ, thầy thuốc đã sớm nói cho

chúng em biết là em có song bào thai. Nhưng làm cho em giật mình nhất

là, anh xã bế hai đứa bé lại đây, nói là một đôi long phượng thai(*).

Oa~~~ Vận may của em cũng quá tốt đi?! Lúc trước tuy vẫn biết là song

bào thai, nhưng không có kiểm tra ra là long phượng thai, sao em có thể

không vui vẻ đâu! Trước lúc sinh sản em đã rối rắm vài ngày, cảm thấy

con gái cũng ngoan mà con trai cũng tốt!

(*) Sinh đôi một nam một nữ, được coi là điềm may mắn trong văn hóa Trung Quốc

“Con trai làm sao mà tốt? Giống y như tiểu gia hỏa Trần Tư Nam kia, mỗi ngày nghịch ngợm, còn không chăm chỉ học tập.” Anh xã có cái nhìn như thế.

“Nếu là con trai, chúng ta sẽ không phải lo lắng hắn bị người lừa thân lại

lừa tâm.” Cho dù là đồng tính luyến ái, con của anh xã già nhà em, khẳng định sinh ra chính là có thể chất làm tiểu công(**) chuyên môn *** hoa.

( **) : khụ, cái này trong đam mĩ, mình cũng không rõ ràng lắm, đại khái

là người tấn công trước trong quan hệ nam x nam ha???!!!)

“Con gái ngoan.” Anh xã không biết ý tưởng trong lòng em, tận tình khuyên bảo như trước.

“Vâng, em cũng chưa nói là con gái không tốt a! Anh tưởng a, có hai đứa con

gái giống nhau như đúc, mang theo ra ngoài còn phong cách hơn cả Bảo

Bảo, em muốn con ăn mặc như thế nào liền như thế đó, thật tốt nha!” Hơn

nữa, con gái em còn có thể tự mình mặc, không cần em lao lực hết mặc

quần áo c** q**n áo như ma nơ canh, quá thuận tiện luôn!

“Em vẫn là sinh con trai đi!” Anh xã một câu đánh nát mộng ảo trong đầu em!

Như thế rất tốt, mộng con trai con gái của em đều viên mãn. Anh xã ngồi

cạnh giường bệnh, đặt đứa nhỏ trước mặt em. Hai tiểu tử kia đều nho nhỏ

nhiều nếp nhăn, ngay cả ánh mắt cũng chưa mở, thành thành thật thật nằm

trong tã lót. Anh xã cho em đặt tên con, em thốt ra “Đứa lớn kêu Hải Minh Uy, đứa nhỏ kêu Hạ Minh Hàn!”

Những lời này rất quen thuộc, không biết nghe qua ở đâu, dù sao liền dễ gọi mà ra.

Hai tay anh xã đều ôm đứa nhỏ, không có biện pháp “dạy dỗ” em. Mẹ mẹ em thực thiện người hiểu ý làm thay anh.

Em bất mãn sờ sờ chỗ đầu bị mẹ vỗ một chút, tiếp tục nghĩ tên cho con.

Em thay đứa nhỏ lấy thiệt nhiều tên, kết quả thực thảm thiết, đều bị mọi người phủ quyết không chút lưu tình.

Sau em nóng nảy, ánh mắt nhắm chặt, “Vậy mọi người đặt đi, con mặc kệ!”

“Con cũng không nhìn xem tên con đặt đều thế nào!” Mẹ mẹ nói nhỏ.

“Bia cùng Cola làm sao vậy? Hành tây cùng Củ cải cũng rất phong cách kìa!

Cún nhà mình còn gọi là Durex, cún nhà Trịnh Thái còn gọi James Bond

đâu!” Em bĩu môi, không phải là tên ở nhà sao, còn không cho em tác chủ. Em này mẹ mẹ là công thần lớn nhất nha, không có em, làm sao có hai

đứa? Kết quả em ngay cả quyền quyết định đặt tên cho con không có, bi

kịch.

(Ôi mình chết mất với cái tài BT của bạn Bảo Bối, khặc khặc~~~)

Cuối cùng, một tên là ba ba em đặt, một cái tên là ba chồng đặt, phân biệt

là Trần Trì Sính (***) cùng Trần Xu Phàm. Không cần hoài nghi, cái Trì Sính là ba ba em đặt cho đứa thứ hai là con trai. Ở nhà, hai đứa nhỏ

lần lượt là Đại bảo nhi cùng Nhị bảo nhi. Cái tên ác tục này tự nhiên là kiệt tác của anh xã già nhà em. Mẹ ruột là em ngay cả cái quyền đặt tên ở nhà cũng không gặp may. Em thở phì phì, không thèm nhìn tới anh xã.

Lão gia hỏa này thế nhưng còn đi thân thiết với bọn nhỏ, để ý cũng chưa

để ý em, căn bản không biết em tức giận! Em tức giận nha! Đều nói cưới

vợ quên mẹ, anh xã em đây gọi là cái gì? Có con gái quên bà xã! Chờ buổi tối anh xã nằm xuống giường, em đánh chết cũng không muốn để ý tới anh. Anh xã già dỗ dành nửa ngày em mới miễn cường mượn anh ôm ấp nhích lại

gần. Anh tiến hành theo chất lượng hỏi em vì sao tức giận, em thành

thành thật nói ra, anh liền an ủi em “Về sau ở nhà, còn không

phải tùy tiện cho em gọi sao~ Em thích gọi thế nào thì gọi thế đó, nhưng mà trước mặt người ở bên ngoài ít nhất phải làm bộ, nếu không đứa nhỏ

lớn lên sẽ bị người chê cười.”

(***) Tên này nghĩa là tiến nhanh về phía trước. Đúng theo phong cách của ba ba Bảo Bối.

Em ngẫm nghĩ, cảm thấy lời anh xã nói cũng khá có lý, quyết định không đi

so đo. Nhưng thật lâu sau em mới hiểu ra, cũng không phải em gọi, đứa

nhỏ liền thưa dạ! Em thật muốn gọi hai đứa con là Hành tây với Cải củ,

nhưng chúng căn bản không ý thức được em đang gọi hai đứa! Mặc cho em

khờ ha ha kêu một tiếng lại một tiếng, con ngẩng đầu nhìn xem em, cúi

đầu tiếp tục làm gì đó, chỉ coi như em bị động kinh gián đoạn. Em cứ

ngây ngô như vậy bị anh xã già nhà em lừa dối. Đương nhiên, đây đều là

nói sau, hiện tại em còn không phải bị anh dỗ dành vui tươi hớn hở.

Người ta sinh đứa nhỏ sau đều có chứng u buồn sau sinh, em không u buồn, bởi

vì có anh xã ở bên cạnh em đâu! Nhưng mà Trần Tư Nam u buồn, em hiểu

được, con sợ hãi chính mình sẽ thất sủng. Đứa nhỏ ngày thường cái gì

cũng không nói, rất cẩn thận tư thâm!

Đứa nhỏ mới sáu tuổi rưỡi,

cau mày vẻ mặt cầu xin, nhìn qua cũng thú vị, cũng làm người ta trìu

mến. Em học bộ dáng khi anh xã “dạy bảo” em, vỗ một cái lên bờ vai non

nớt mỏng manh của con “Miên man suy nghĩ gì đâu? Sợ mẹ cho con

ăn táo độc sao?” Em không thèm cùng một cấp bậc với mẹ công chúa Bạch

Tuyết nha, huống hồ với thân thể khô cằn của Trần Tư Nam, chỗ nào có thể khiến em ghen tỵ cơ chứ? Nhiều nhất con chỉ có tiểu kê kê còn chưa pht dc hoàn toàn, em không có mà thôi, em không ghen tỵ cái này. Em muốn

có tiểu kê kê, phỏng chừng đã bị anh xã em bỏ luôn rồi. Thế chẳng phải

là bi kịch kinh khủng nhất?

“Mẹ mẹ, con trong giá thú là cái gì?” Trần Tư Nam lòng hiếu kì còn tràn đầy.

“Chính là đứa nhỏ do vợ chồng sau kết hôn sinh đó!” Em đương nhiên trả lời,

trong lòng còn có chút đắc ý dào dạt, xem mẹ mẹ hiểu biết nhiều a!

“Vậy thế con tư sinh là cái gì?” Tiểu tử kia hơi cúi đầu, muốn bao nhiêu đáng yêu có bấy nhiêu đáng yêu!

“Chính là đứa nhỏ do vợ chồng trước kết hôn sinh.” Em đột nhiên có chút không

kiên nhẫn, có mấy tuổi đầu, có cái gì muốn nói cứ nói! Còn vòng vo với

em.

“Con đây là con gì?” Quả nhiên tiểu tử kia chờ em đâu.

“Con là… con trưởng Trần gia.” Em vỗ vỗ đầu con. Tiểu tử kia dựa thế dựa vào lòng em bất động, em ôm con vào lòng x** n*n một trận, xoa cho tiểu tử

kia nước mắt đều đi ra, thân thể co thành hình cầu tránh trong lòng em,

một tiếng một tiếng mẹ mẹ, kêu vô cùng thân thiết. Em đột nhiên nhớ tới

thời điểm coi mẹ chồng thành mẹ mẹ làm nũng, mẹ chồng nói “Thật vẫn là một đứa nhỏ.”

Hiện tại xem ra, so với tiểu tử trong lòng, em thành thục hơn!

Em ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ Mẹ à, hình như con trưởng thành rồi, không biết mẹ có nhìn thấy không?

Trần Tư Nam buông xong khối tâm bệnh còn đáng yêu hơn trước kia, hận không

thể mỗi ngày dính với em, ngay cả trường học cũng không muốn đi. Thực

tại làm cho anh xã già đau đầu một trận. Nhưng mà, anh làm sao mà không

hy vọng vợ hiền con thảo chứ? Cho nên, anh vụng trộm vui vẻ đâu!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.