
Anh Vẫn Chỉ Yêu Mình Em
- Tác giả:Khuyết Danh
- Thể loại:
- Số chương:9
- Tình trạng:Hoàn thành
- Lượt đọc:0
- Lượt nghe:0
Giới thiệu
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Nhưng lúc tôi đến, mọi chuyện đã kết thúc. Nam nữ chính đã vượt qua muôn vàn sóng gió, đứng trước sự chúc phúc của tất cả mọi người, chính thức tổ chức hôn lễ. Còn nam phụ si tình, người dành cả thanh xuân để yêu nữ chính, cuối cùng chỉ có thể một mình ngồi trong quán bar, uống đến say mèm. Thấy anh cô độc giữa bầu không khí náo nhiệt, tôi không khỏi mềm lòng. Tôi bước tới. Cướp lấy ly rượu trong tay anh. Đang loay hoay nghĩ xem nên mở lời an ủi thế nào, người đàn ông trước mặt bỗng ngẩng đầu. Đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt đen phủ một tầng sương mỏng vì men say. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt ấy chạm vào tôi, nó lại bừng sáng như vừa tìm được thứ đã đánh mất từ rất lâu. Tôi sững người. Cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu khô khốc: "Uống nhiều không tốt cho sức khỏe." Vừa dứt lời, cổ tay tôi đã bị siết chặt. Một lực kéo mạnh khiến tôi mất thăng bằng, cả người ngã nhào vào lòng anh. Mạnh Ngôn Triệt ôm chặt lấy tôi. Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói khàn đặc, khe khẽ lặp đi lặp lại như đang mê sảng. "Anh đang nằm mơ sao..." Ngay sau đó... Anh cắn lên vai tôi một cái. "Tê..." Tôi đau đến hít ngược một hơi. Cái quái gì vậy? Uống say rồi phát điên à? Đang còn ngơ ngác, chỗ vừa bị cắn bỗng truyền đến cảm giác mát lạnh. Mạnh Ngôn Triệt như một con thú nhỏ làm sai chuyện, cẩn thận liếm lên vết cắn do chính mình gây ra. Cả người tôi cứng đờ. Tôi dùng hết sức đẩy mạnh anh ra, lảo đảo đứng bật dậy. "Mạnh Ngôn Triệt, anh bị điên hả?" Người bị gọi tên ngơ ngác tựa vào sofa, ánh mắt mờ mịt. Một lúc sau, anh đột nhiên ngồi thẳng dậy, đưa tay dụi mạnh hai mắt. "... Hóa ra không phải mơ." Tôi hoàn toàn chẳng hiểu anh đang nói gì. Trực giác mách bảo lúc này tốt nhất nên cách người đàn ông này càng xa càng tốt. Nhưng... Anh quá nhanh. Tôi còn chưa kịp lùi lại thì đã bị anh ôm lấy eo, ép thẳng xuống ghế sofa. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần nhích thêm một chút nữa là môi hai người sẽ chạm nhau. Tôi vội vàng nghiêng đầu tránh đi. Mạnh Ngôn Triệt lại bóp nhẹ cằm tôi, ép tôi quay mặt về phía anh. Lúc ấy tôi tức đến muốn bốc hỏa. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của anh, cơn giận vừa bùng lên đã lập tức tan biến. ... Khoan đã. Rõ ràng người bị bắt nạt là tôi mới đúng chứ? Anh chăm chú nhìn tôi. Ánh mắt lưu luyến lướt qua từng đường nét trên gương mặt tôi, như muốn khắc sâu tất cả vào trong tim. Rồi khàn giọng chất vấn. "Đồ lừa đảo." "Chẳng phải em nói chỉ đi một lát rồi sẽ quay lại sao?" "Anh đã kiếm đủ tiền rồi." "Anh còn mua chiếc váy cưới em thích nhất..." "Vậy tại sao đến tận bây giờ em mới chịu trở về?" ... truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllivePháp lý
Nội dung này được tổng hợp từ Internet. Nếu bạn là tác giả hoặc team dịch hoặc đơn vị có nguồn hợp pháp và mong muốn đăng bản chính thức, xin vui lòng liên hệ với chúng tôi.
Chúng tôi rất trân trọng quyền tác giả và cam kết hợp tác minh bạch — luôn sẵn sàng chỉnh sửa, bổ sung, hoặc ghi rõ nguồn theo yêu cầu của bạn.
Mong nhận được phản hồi và cùng nhau mang đến một phiên bản hoàn thiện hơn.
Bạn có thể điền form liên hệ của chúng tôi, nhắn tin qua Facebook Fanpage hoặc xem các cách khiếu nại về vấn đề bản quyền tại đây
Danh sách chương
Đánh giá và nhận xét
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận
Tham gia bình luậnChưa có bình luận nào cho truyện này.
Truyện cùng tác giả

Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút
Khuyết Danh

Xuyên Thành Sao Hạng Bét, Tôi Cưỡi Cá Sấu Rồi Nổi Như Cồn Trên Mạng
Khuyết Danh

Thánh Chỉ Của Cô Bạn Thân
Khuyết Danh

Võ An Hầu Đợi Ta Ba Kiếp
Khuyết Danh

Vào Ngày Kết Hôn, Tôi Suýt Chút Nữa Đã Không Kìm Được Mà Đào Hôn Ngay Tại Chỗ
Khuyết Danh

Thượng Thần Và Đằng Xà Cùng Nhau Nuôi "Con"
Khuyết Danh
Cùng thể loại

Yêu Thầm Kiểu Nhà Giàu Mới Nổi
Hoa Lí Tầm Hoan

Sau Khi Thế Thân Cuỗm Mất Tâm Ma Của Nhân Vật Chính
Hậu Giản

Đặc Công Hoàng Hậu: Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ Phú
Hoa Vô Tâm

Trụy Lạc
Điềm Thố Ngư

Tiểu Thiếp Vị Thành Niên
Ngạn Thiến

Mối Tình Âm Dương Vĩnh Cửu
Kiến Tự Như Diện