Chương 58

Hôm sau, Cận Vĩ dậy từ

rất sớm.

Cậu bỏ thói quen chạy

thể dục mà đứng bên cửa sổ lặng lẽ đứng nhìn bầu trời đang sáng dần bên ngoài

cửa sổ.

Thời gian nhập học đã

vào giai đoạn nước rút.

Khi Cận Tuệ mất, cậu

thực sự đã nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ thay đổi từ đây, không còn theo dự tính

như trước.

Nhưng sự thực không đến

nỗi tồi tệ như vậy.

Cuối cùng, cậu vẫn có

thể thi đỗ vào một trường đại học như mong muốn, cuộc sống của cậu một lần nữa

tràn đầy hy vọng.

Tất cả đều rất thuận

lợi, thuận lợi đến không ngờ, bao gồm quá trinh thi đại học và cả việc gặp Hàn

Duệ.

Điều làm cậu ngạc nhiên

là, không ngờ hung thủ được xem là gián tiếp hại chết Cận Tuệ lại là tình nhân

của Phương Thần!

Xem ra thời gian hẹn gặp

sắp đến, nhìn qua cửa sổ, xe ô to do Hàn Duệ cử đến đã đậu sẵn ở dưới lầu. Sự

xuất hiện của chiếc ô tô sang trọng màu đen ở khu dân cư nghèo này là một sự

bất thường đã thu hút sự chú ý của không ít người dân xung quanh.

Trước khi ra khỏi nhà,

cầm di động trên tay, Cận Vĩ cân nhắc. Vốn dĩ cậu định điện thoại cho nhân viên

thụ lý vụ án đến tìm gặp cậu tháng trước. Nhưng khi điện thoại kết nối được,

cậu lại ngắt máy.

Lúc lên xe, cậu nghĩ,

đợi sự việc có chút manh mối rồi thông báo cho nhân viên thụ lý vụ án kia cũng

chưa muộn.

Không hiểu tại sao cậu

lại có linh cảm rằng, hôm nay cậu nhất định sẽ thu được một số thông tin có ích

liên quan đến vụ á

Nhưng Hàn Duệ lại không

ra ngoài.

Khi gặp Hàn Duệ ở phòng

khách, Cận Vĩ cảm thấy hơi căng thẳng. Khi nhìn vào mắt Hàn Duệ, Cận Vĩ liền

dời ánh mắt đi chỗ khác.

Trước đây Cận Vĩ chưa

từng gặp Hàn Duệ. Cậu biết về Hàn Duệ qua cuộc nói chuyện với người khác cách

đây hơn một tháng.

Hôm cảnh sát tìm gặp, họ

yêu cầu cậu nhớ lại vụ án của Cận Tuệ và ghi chép lại những nội dung đó. Cũng

trong quá trình ấy, tên của Hàn Duệ không chỉ được nhắc đến một lần, nhờ đó cậu

mới biết thân phận của Hàn Duệ.

Qua cuộc nói chuyện ấy,

Cận Vĩ láng máng phỏng đoán Hàn Duệ có liên quan đến cái chết của Cận Tuệ.

Hôm nay đối mặt với Hàn

Duệ, cậu hoàn toàn không thấy sợ, mà chỉ lo mình sẽ vô tình để lộ mối oán hận

trong lòng qua ánh mắt và nét mặt.

Theo dự báo thời tiết,

sắp tới sẽ có bão đổ bộ vào đất liền. Ngồi ngoài ban công, Phương Thần cảm nhận

được rất rõ sự oi bức của thời tiết.

Cô nhìn đồng hồ, thế mà

cũng đã tới trưa rồi.

Cô đứng dậy, nói với Cận

Vĩ: "Nghỉ chút đã. Em muốn uống gì để chị xuống lấy cho. Nước cam

nhé". Cô cảm thấy hơi buồn cười, không thể không thừa nhận, đến cả cô hồi

trước có lẽ cũng không học hành chăm chỉ, nghiêm túc đến thế.

"Chị uống nước cam

đi. Em uống coca được rồi", Cận Vĩ đặt bút sách xuống bàn, đứng dậy vặn

mình cho đỡ mỏi.

"Vậy em ở đây chờ

chị một chút", Phương Thần nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Nhưng, điều mà cô không

biết là, Cận Vĩ ở trong phòng chờ cô đi khỏi một lúc rồi cũng ra ngoài.

Cận Vĩ cố ý đi thật

chậm, hai chân khẽ khàng đặt xuống sàn nhà, tránh không để phát ra tiếng động

nào.

Ngôi biệt thự này rộng

đến kinh người. Đang là mùa h ngoài hành lang rất mát.

Cận Vĩ bất giác nín thở,

nhẹ nhàng tiếp cận mục tiêu, từng bước từng bước tiến đến trước cánh cửa khép

hờ.

Đây là thư phòng của Hàn

Duệ. Sáng nay khi cùng Phương Thần lên gác, cậu đã nhìn thấy Hàn Duệ đúng lúc

anh vừa gọi điện thoại vừa bước vào phòng cùng với hai thuộc hạ của mình.

Mặc dù lúc đó Hàn Duệ

nói bằng tiếng Anh rất nhanh, nhưng cậu vẫn nghe rất rõ trong cuộc điện thoại

họ nói đến một vụ mua bán sắp diễn ra. Giọng của Hàn Duệ rất trịnh trọng, trước

khi gác điện thoại, họ có nói đến một từ mấu chốt là: Fax.

Lúc này có lẽ bọn họ đều

đã ra ngoài. Nửa tiếng trước đây, Cận Vĩ ở ban công đã tận mắt nhìn thấy Hàn

Duệ và thuộc hạ lái xe rời khỏi ngôi biệt thự.

Nhìn qua khe hở từ cầu

thang xuống tầng một, Cận Vĩ biết Phương Thần đang ở trong bếp chuẩn bị đồ

uống, trong chốc lát chưa thể xong được. Cậu đấu tranh, thực ra từ trước tới

nay cậu chưa từng làm việc này bao giờ, nói không căng thẳng, hồi hộp thì là

nói dối.

Cuối cùng, cậu vẫn nắm

chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Rèm cửa sổ bằng nhung

màu xanh đen được vén rộng sang hai bên, ánh sáng từ bên ngoài lọt qua cửa

kính, tràn ngập cả căn phòng.

Bởi vì quá yên tĩnh nên

Cận Vĩ dường như nghe thấy cả hơi thở của mình.

Hôm qua khi cậu đến đây

tìm tạp chí, lúc đó cậu chỉ vội vàng nhìn nhanh xung quanh một lượt. Ngoài tủ

sách và giá để đồ chiếm trọn hai bức tường ra, cách bày biện trong thư phòng

rất đơn giản, chỉ có thêm một tràng kỷ dài rộng và một bàn làm việc.

Máy vi tính đặt trên bàn

làm việc đang mở, màn hình chờ của máy đang phát ra những tia sáng màu xanh

thẫm. Nhìn thấy đèn báo của máy fax đặt bên canh, Cận Vĩ chợt thấy tim mình đập

dồn dập, cậu bước tiếp về phía trước.

Tờ fax vẫn còn hơi ấm,

chứng tỏ việc gửi fax vừa xong cách đây không lâu. Cầm tờ fax lên xem, Cận Vĩ

thấy ở góc trái của tờ giấy A4 chỉ có hai từ đơn tiếng nước ngoài ngắn gọn

nhưng ít gặp "Nuevo Leon".

Hình như là tên địa

danh, Cận Vĩ không dám khẳng định, bởi thậm chí cậu không biết đó là chữ viết

của nước nào.

Đúng lúc Cận Vĩ lấy di

động ra định lưu lại thông tin thì đột nhiên cậu nghe thấy tiếng bước chân lên

cầu thang. Tiếng động ấy hoàn toàn không giống tiếng bước chân của Phương Thần.

Thư phòng là gian thứ

nhất của tầng hai nên không có chỗ nào để trốn nữa. Cận Vĩ hoảng hốt nhìn xung

quanh, cậu vội vàng cầm lấy điện thoại và lách mình trốn trong một cánh cửa nhỏ

ở gần đó.

Sau khi núp vào bên

trong, Cận Vĩ mới phát hiện ra nơi này giống như một phòng họp nhỏ. Dưới ánh

sáng lò mờ, cậu có thể nhìn thấy ở đây bàn ghế được bày biện đầy đủ.

Lúc này Cận Vĩ không còn

tâm trí để ý đến cảnh vật xung quanh. Sau khi xác định giữa gian phòng nhỏ này

chỉ có duy nhất một lối thông sang thư phòng, Cận Vĩ cố trấn tĩnh, đứng nép sau

cánh cửa và chăm chú lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài.

Nhưng cậu không nghe

thấy gì, có lẽ do thiết bị cách âm của cánh cửa quá tốt. Mặc dù đã nín thở lắng

nghe nhưng cậu vẫn không có cách nào biết được tình hình ở bên ngoài ra sao.

Thời gian lúc đó như

ngừng trôi, từng giây từng phút như ngưng lại, giống như dòng máu đang đông

cứng trong cơ thể Cận Vĩ, chảy rất chậm và khó khăn.

Có thể người vừa lên gác

không vào thư phòng? Có thể là Phương Thần hoặc thuộc hạ của Hàn Duệ.

Cận Vĩ cảm giác có chút

gì đó hồi hộp bất an, phán đoán ra rất nhiều khả năng để thoát thân.

Nhưng đúng lúc đó, cánh

cửa trước mắt Cận Vĩ bỗng nhiên bị kéo ra. Trong phút chốc ánh sáng chiếu vào

làm chói hai mắt của Cận Vĩ.

Có nằm mơ Phương Thần

cũng không nghĩ là sẽ bắt gặp cảnh tượng này.

Khi Phương Thần mang

nước hoa quả từ trong bếp đi ra thì bỗng nhìn thấy hai người đàn ông bắt Cận Vĩ

tống vào ô tô. Phương Thần thậm chí còn chưa kịp ngăn cản thì chiếc ô tô đã lao

vụt đi.

Phương Thần sững người

lại. Ngay lập tức cô chạy đến trước mặt Hàn Duệ và hỏi "Anh đã làm gì Cận

Vĩ vậy?".

Hàn Duệ đứng sau bàn làm

việc, thân hình thon dài của anh dựa sát vào bàn, bóng của anh hiện mờ mờ trên

cánh cửa sổ.

Hàn Duệ hơi cúi đầu ngắm

nhìn viên đá quý màu xanh biếc trên tay, tay kia lướt nhẹ qua viên đá quý, đầu

vẫn không ngẩng lên, đáp: "Anh đưa cậu ta đến một chỗ khác, chắc cậu ta

cần phải ở đấy mấy hôm".

"Như thế nghĩa là

sao? Tại sao lại như vậy?", Phương Thần cảm thấy đầu như có một tiếng nổ,

không kịp có phản ứng gì.

Hàn Duệ ngẩng đầu lên,

trả lời Phương Thần với ánh mắt sắc lạnh: "Đây cũng là điều mà anh muốn

hỏi, rốt cuộc cậu ta là ai mà lại dám xem trộm đồ của anh ở trong thư

phòng?".

Phương Thần nhíu mày

lại, vẫn không hiểu chuyện gì cả: "Cậu ấy xem trộm của anh cái gì

cơ?".

"Bản fax", Hàn

Duệ kiên nhẫn giải thích cho Phương Thần. "Nói chính xác ra thì đó là địa

chỉ giao dịch của một vụ làm ăn". Cầm chiếc điện thoại di động của Cận Vĩ

đặt trên bàn, Hàn Duệ ngắm một lúc rồi nói: "Cậu ta đã định lưu địa chỉ đó

vào chiếc điện thoại này. Không biết cậu ta làm việc ấy nhằm mục đích gì, nhưng

anh không thể để cậu ta truyền tin này đi, do vậy đành để cậu ta nghỉ ngơi hai

ngày ở một nơi an toàn. Đợi vụ làm ăn của anh giải quyết xong thì sẽ trả tự do

cho cậu ta".

Phương Thần sững sờ, cô

không nghĩ rằng Cận Vĩ sẽ làm việc đó. Một lúc lâu sau cô mới nói: "Không

thể có chuyện như vậy"

"Tin hay không thì

tùy em", Hàn Duệ cũng chẳng hề để tâm xem Phương Thần có tin chuyện đó

không nữa.

"Do vậy các anh đã

đánh cậu ấy ngất đi rồi nhốt lại?" Phương Thần lắc đầu nói với giọng

nghiêm túc "Anh không có quyền làm như vậy".

Phương Thần vừa dứt lời

thì Hàn Duệ đã nhướng mày lên hỏi; "Lẽ nào em muốn cứu cậu ta?"

"Hãy nói cho em

biết anh nhốt cậu ấy ở đâu? Chỉ còn một tuần nữa là cậu ấy phải nhập học rồi,

anh có biết không hả?!".

"Việc đó có can hệ

gì đến anh chứ? Mà cũng đâu có liên quan đến em! Đừng có trách là anh không

nhắc nhở em trước và cũng đừng cố can thiệp vào chuyện này, nếu không thì..

", Hàn Duệ đột nhiên ngừng nói, ánh mắt càng thâm hơn.

"Nếu không thì sao

chứ?", Phương Thần tức tối nói.

Ánh mắt của Hàn Duệ đột

nhiên tối sầm lại, anh nhìn Phương Thần, nét mặt lạnh lùng không chút biểu cảm,

rồi chậm rãi nói rõ từng từ một với giọng mà Phương Thần chưa từng nghe thấy

bao giò: "Nếu không thì em phải tự gánh lấy hậu quả".

Nói xong, Hàn Duệ liền

đi qua mặt của Phương Thần và bước thẳng ra khỏi thư phòng.

Từ trước đến nay, chưa

bao giờ Hàn Duệ lại nói với cô bằng giọng lạnh lùng như vậy.

Ít nhất thì từ khi cô

trở về lần này, Hàn Duệ dường như đã cố tỏ ra yêu chiều, rộng lượng đối với

Phương Thần.

Nhưng sau việc này,

Phương Thần phát hiện ra rằng, thực ra mọi thứ lại không như vậy.

Phương Thần không thể

không thừa nhận rằng, giờ phút ấy cô đã bị Hàn Duệ làm cho thấy sợ, dường như

cô đã gặp một Hàn Duệ hoàn toàn khác lạ.

Nói cách chính xác thì

đó là một Hàn Duệ chân thật hơn.

Nhưng cũng chính vì vậy

thì tại sao Cận Vĩ lại bị lôi vào cuộc?

Bất chấp lời cảnh cáo

của Hàn Duệ, Phương Thần vẫn bí mật đi dò la tin tức về Cận Vĩ từ người khác,

nhưng không thu được gì.

Phương Thần nghĩ, dù cho

Cận Vĩ muốn xem trộm tài liệu làm ăn của Hàn Duệ vì bất cứ lý do gì, cô cũng

phải tìm cách cứu Cận Vĩ ra đã.

Bởi cô không tin sự việc

lại chỉ đơn giản như vậy, không tiCận Vĩ chỉ bị bắt giam không thôi.

Để ép Cận Vĩ nói ra điều

muốn biết, Hàn Duệ có rất nhiều biện pháp.

Không hiểu sao lúc đó

Phương Thần đột nhiên lại nhớ đến giọng nói cô nghe được từ cuộn băng ghi âm

của Jonathan - giọng ra lệnh lạnh lùng không chút tình cảm, khiến người ta kinh

hoàng khiếp sợ.

Mạng người trong con mắt

của Hàn Duệ có lẽ chỉ như cỏ rác.

Cuối cùng vào một buổi

chiều hai ngày sau đó, sau khi tan ca từ cơ quan đi ra, Phương Thần vô tình

nghe được tiếng A Thiên đang đứng ở cửa xe ô tô nói chuyện điện thoại. Phương

Thần đứng yên tại chỗ, một lúc sau cô mới đi đến vỗ vai A Thiên coi như không

có chuyện gì xảy ra.

A Thiên giật mình, vội

cất điện thoại đi và quay người lại cười hì hì nói: "Anh Hàn Duệ có việc

bận mấy hôm, nên bảo em đến đón chị".

"Vậy chúng ta đi

thôi", Phương Thần gật đầu rồi lên xe.

Đêm hôm đó, khi Cận Vĩ

đang ngủ mơ màng thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra.

Vì vẫn còn trong cơn

ngái ngủ, Cận Vĩ cố hết sức nhìn qua màn đêm để xem người đó là ai. Khi nhận ra

đó là Phương Thần, Cận Vĩ mới sửng sốt kêu lên: "Chị Phương

Thần!...".

Phương Thần nhanh chóng

tiến đến bên giường, đỡ Cận Vĩ đứng dậy, nói "Chúng ta đi".

Phương Thần không kịp

xem xem Cận Vĩ có bị làm sao không, đến khi đi được hai bước cô mới nhận ra Cận

Vĩ không tự đi được nên đành dừng lại.

Suốt hai ngày không được

ăn uống gì, giờ đây hai chân của Cận Vĩ mềm nhũn xuống, giọng nói khản đặc, khi

đứng lên thấy đầu óc quay cuồng, cậu liền vịn vào tường rồi ngồi sụp xuống sàn

nhà.

"Chúng đánh em

à?".

Cận Vĩ lắc đầu, chỉ hỏi "Làm sao chị đến đây được?".

"Đi khỏi đây đã ri

hãy nói", Phương Thần hơi khom lưng xuống, hỏi: "Em đi được

không?".

Cận Vĩ cắn răng gật gật

đầu, gắng gượng đứng lên.

Phương Thần hỏi tiếp "Tại sao em lại làm như vậy?".

"Tại sao lại làm

như vậy?", câu này Cận Vĩ đã bị hỏi không biết bao nhiêu lần trong hai

ngày qua.

Vì chính nghĩa? Hay vì

nhất thời không giữ được bình tĩnh? Hay do cái chết thảm của chị gái khiến Cận

Vĩ không sao nguôi ngoai được, nên cậu không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào có

thể trừng trị Hàn Duệ?

Lần trước khi hỏi cung,

Cận Vĩ biết được sắp tới Hàn Duệ sẽ có một vụ mua bán lớn liên quan đến hàng

cấm. Đây là cơ hội cậu không thể bỏ qua.

Trong hai ngày qua dù bị

tra hỏi thế nào, nhưng Cận Vĩ vẫn cắn răng chịu đựng không nói nửa lời.

Dù bị bỏ đói nhưng Cận

Vĩ vẫn không không chịu thỏa hiệp với bọn họ.

Khoảng mười lăm phút

trước khi Phương Thần xuất hiện, Cận Vĩ còn cảm thấy cần phải tự khen mình vì

cho đến lúc đó cậu vẫn kiên định, không nói ra điều gi.

Nơi giam Cận Vĩ là một

gian phòng nhỏ trong hầm rượu, nằm dưới tầng ngầm của quầy rượu.

Dưới ánh sáng của ngọn

nến, đột nhiên Hàn Duệ xuất hiện. Bóng cao dỏng của anh ta trông giống như một

con ma xuất hiện làm Phương Thần giật mình.

Nét mặt Hàn Duệ trầm

mặc, đôi mắt sâu thẳm dường báo trước một trận dông tố sắp xảy ra.

Nhìn sắc mặt nhợt nhạt

của Phương Thần, anh hỏi rành rọt từng từ một "Em đến đây làm gì?".

Trái tim trong lồng ngực

của Phương Thần đập thình thịch, cô biết đã làm Hàn Duệ rất tức giận. Hít một

hơi thật sâu, Phương Thần trả lời: "Em cần đưa Cận Vĩ đi khỏi đây".

"Không thể

"Anh nên biết rằng

việc bắt giam Cận Vĩ là vi phạm pháp luật".

"Em muốn nói chuyện

pháp luật với tôi sao?". Từ đôi môi mỏng của Hàn Duệ bỗng thốt ra một điệu

cười chế nhạo. Anh nhìn hai bàn tay đang nắm chặt của Phương Thần và Cận Vĩ,

nói: "Bây giờ em hãy đi theo tôi".

"Em không đi!"

Dưòng như khẩu khí của

Phương Thần quá cương quyết khiến cho mấy người đứng sau Hàn Duệ đều lên tiếng

can ngăn để giảm bớt sự căng thẳng.

Bất cứ ai có mặt lúc đó

đều có thể nhận ra Hàn Duệ đang rất giận, sự việc đã vậy rồi mà Phương Thần lại

còn dám khiêu khích anh!

Quả nhiên nét mặt của

Hàn Duệ đang dần biến sắc.

Không thèm nói câu nào,

anh ta tiến đến túm lấy cánh tay của Phương Thần lôi cô đi một cách thô bạo.

"Anh làm gì

vậy?!", Phương Thần phản kháng lại bằng giọng nghiêm nghị.

Hàn Duệ mím chặt môi,

không thèm để ý đến sự vùng vẫy của Phương Thần, lôi cô đi đầu không quay lại.

Hàn Duệ thô bạo đạp tung

cửa phòng ngủ ra, Phương Thần lảo đảo bước vào trong, ngay sau đó cô bị một sức

mạnh tàn nhẫn quẳng lên giường.

Phương Thần cố gắng vùng

vẫy, khiến đồ đạc rơi tung tóe khắp nhà, cô tức giận nhìn Hàn Duệ: "Rốt

cuộc anh muốn thế nào?!".

Giọng nói của Hàn Duệ

lạnh tanh: "Đây chính là điều tôi muốn hỏi em; lẽ nào em đã quên những gì

tôi nói rồi sao?".

"Em cũng đã từng

nói với anh là em không thể nhắm mắt làm ngơ chuyện này mà."

"Vậy hãy xem bản

lĩnh của ai cao hơn."

Thấy Hàn Duệ quay người

định đi, Phương Thần vùng dậy định chạy ra ngoài nhưng cô bị cánh tay lực lưỡng

của anh ngăn lại.

Hàn Duệ nghiêng người

nhìn Phương Thần bằng vẻ mặt lạnh như băng, nói rành rọt: "Nếu em đã không

chịu hợp tác như vậy, thì từ nay trở đi em chỉ được ở đây, không được đi đâu

cả".

Phương Thần sững người

lại, một hồi lâu sau mới phản ứng: "Thế là thế nào? Giam giữ hay quản

thúc? Anh muốn nhốt tôi ở đây sao?".

Hàn Duệ im lặng không

nói câu nào, anh lạnh lùng vung tay Phương Thần ra rồi bước nhanh ra khỏi

phòng.

Phương Thần cảm thấy khó

tin vào những gì cô vừa nghe được từ Hàn Duệ. Cô vẫn đang suy nghĩ về ý tứ

trong những lời nói vừa mới nghe được, thì lại nghe thấy tiếng khóa cửa bên

ngoài. m thanh ấy giống như những nhát búa nặng nề gõ vào lòng cô.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.