Chương 57

Hàn Duệ đưa tay kia ra

v**t v* khuôn mặt cô. Có lẽ do hơi men kch thch, nên cả khuôn mặt cô nóng

bừng, dường như còn nóng hơn cả lòng bàn tay anh. Làn da dưới ánh đèn ấm áp lại

càng trở nên căng mịn, ửng hồng, trông chẳng khác gì một quả táo chín, khiến

người khác nhìn vào đó mà thấy đắm say, ngây ngất.

Anh thừa nhận rằng mình

đã đắm say, ngấy ngất.

Đúng ra là anh đã bị cô

làm cho ngây ngất từ lâu rồi. Mỗi một cái nhìn, một cử chỉ, động tác và cả tính

cách vừa cứng cỏi vừa mềm mại của cô, dường như bất cứ điểm nào ở cô cũng làm

anh ngây ngất. Nó dễ dàng và rất tự nhiên.

Anh thầm nghĩ, đúng là

mình đã bị quỷ thần sai khiến mất rồi!

Và cả đôi môi của cô

nữa... Kể từ phút giây gặp lại, anh đã muốn ôm chặt cô vào lòng và hôn lên đôi

môi ấy.

Dưới ánh đèn ấm áp và

hơi tối, hơi thở của hai người quyện vào nhau rồi biến thành một ma lực vô tận,

khiến người ta cứ chìm ngập vào đó mà không sao

Thậm chí có lúc, Phương

Thần còn mơ màng nhận thấy, hình như mình đã đáp lại đối phương, giống như phản

ứng bản năng của cơ thể.

Sự nồng nhiệt của Hàn

Duệ lúc này như chính ly rượu đỏ ấy, khi nuốt vào cổ nó ấm áp và dịu ngọt,

nhưng rồi ngay lập tức một nguồn năng lượng và nhiệt lượng to lớn từ trong cơ

thể, từ ngóc ngách nào đó, thông qua mọi cơ quan cảm giác và lỗ chân lông cuồn

cuộn trào dâng, như muốn chứng tỏ sự khao khát và hưng phấn vô cùng mãnh liệt

của chủ nhân đã đến lúc không thể kìm nén.

Không biết là bao lâu

sau, cuối cùng Hàn Duệ cũng để cho hai người rời ra một chút, lúc đó Phương

Thần mới đẩy mạnh anh ra. Nhưng cô vẫn không hoàn toàn thoát khỏi bàn tay của

anh, ít ra th cánh tay anh vẫn ôm chặt lấy eo của cô.

"Đồ lưu

manh!", cô nghiến răng nói, rồi cố sức trừng mắt nhìn anh.

"Anh vốn dĩ là như

vậy."

Lần đầu tiên trong đời

cô thấy mình không còn lời để nói.

Đúng vậy, cô đã gặp phải

một tên lưu manh, ngang ngược, ích kỷ, lạnh lùng, cho dù là lúc cười thì phần

nhiều cũng không thật lòng. Một người đàn ông như một câu đố, nhưng vì có đủ

sức mạnh, nên lại càng giống như một dòng xoáy đen đặc cứ cuốn lấy cô kéo xuống

mãi, đến khoảng sâu thẳm khiến người ta thấy sợ hãi và không thể nào lường đoán

được.

Trên thế giới có mấy tỉ

người, tại sao cô lại gặp phải một người như anh ta?

Thấy cô mím chặt môi,

dường như cơn giận dữ đang lan dần khắp người, Hàn Duệ buông cánh tay ra, cười

với vẻ như không có gì, "Thôi được, bây giờ sẽ nói vào chuyện chính".

"Cái gì?",

Phương Thần sửa lại quần áo, mặt không chút biểu cảm, vừa đi ra ngoài vừa hỏi.

Giọng của Hàn Duệ vang

lên phía sau lưng cô, không nhanh cũng không chậm, "Vì Tô Đông là bạn của

em, nên anh muốn cảnh cáo cô ta một câu, có những chuyện không đơn giản trong

tưởng tượng của cô ta đâu, có thể cuối cùng nó sẽ khiến cho cô ta phải trả một

cái giá đắt hơn đấy".

Phương Thần hơi ngẩn

người ra, bất giác đứng lại, hỏi: "Như thế là có ý gì?"...

"Tô Đông là người

thông minh, nhưng người thông minh thỉnh thoảng cũng gây ra những chuyện hồ đồ.

Tóm lại, em hãy nói lại với Tô Đông, hy vọng rằng cô ta sẽ cẩn thận hơn."

"Đừng có vòng vo

với em nữa, được không! Rốt cuộc thì anh biết những gì? Đã một thời gian rồi em

và cô ấy không liên lạc gì với nhau."

"Thế em có biết

hiện giờ cô ấy đã không còn làm ở chỗ anh nữa hay không?"

"Lần trước cô ấy có

nhắc đến."

"Cô ta không nói

với em về nguyên nhân sao?"

Vì Tiêu Mạc ư?

Đáp án suýt nữa thì buột

ra khỏi miệng, nhưng suy nghĩ một lát, Phương Thần lựa chọn cách im lặng, vì

vậy chỉ hỏi lại Hàn Duệ: "Rốt cuộc là anh biết những gì?".

“Anh nghĩ, chuyện này em

hãy đi hỏi chính Tô Đông thì sẽ phù hợp hơn", Hàn Duệ đưa tay kéo sập cánh

cửa phòng VIP, bước ra ngoài trước, kết thúc câu chuyện tại đó.

Phương Thần tự cho rằng,

ít nhiều mình cũng hiểu được Hàn Duệ, những gì mà anh không muốn nói, hoặc cho

là không cần thiết, thì dù có truy vấn mãi cũng chỉ là tốn công vô ích mà thôi,

vì thế Phương Thần lập tức gọi điện cho Tô Đông.

Không có người nghe máy.

Cô gọi liền mấy cuộc

nhưng vẫn không được, đầu dây bên kia vẫn trong tình trạng máy bận. Trước đây

rất ít khi có chuyện như vậy, Phương Thần linh cảm thấy có điều không lành, sau

cùng cô không chờ được nữa mà đi thẳng đến chỗ của Tô Đông.

Khu chung cư của Tô Đông

không xa biệt thự là bao, Phương Thần cũng chỉ định đến xem thế nào, nhưng thật

bất ngờ, Tô Đông đang ở nhà

Cửa vừa mở ra, Phương

Thần gần như giật thót mình, buột miệng hỏi: "Có chuyện gì thế?".

Nhưng Tô Đông hơi

nghiêng đầu, tránh bàn tay của Phương Thần, mà chỉ hơi mấp máy đôi môi có vết

bầm tím, nói với giọng không rõ ràng: "Không có chuyện gì".

Sao lại không có chuyện

gì được?

Hồi lâu sau mà Phương

Thần cảm thấy mình vẫn chưa bình tĩnh lại được, cô bước vào nhà. Dưới ánh đèn

sáng, lúc ấy cô mới phát hiện ra rằng, những vết bầm tím xuất hiện ở khắp thân

thể Tô Đông.

Trán, cổ, cổ tay, gót

chân, thậm chí là cả khoảng ngực trắng ngần, chỗ nào cũng đầy những vết thương.

"Sao cậu lại đến

đây?", Tô Đông hỏi với vẻ không được tự nhiên, quay trở về giường, kéo

chăn quấn chặt lấy người.

Phương Thần chau mày,

nói: "Hãy nói cho mình biết, đã xảy ra chuyện gì?".

"Đã nói rồi mà,

không có gì."

"Hàn Duệ đã nói với

mình rồi." Thấy sắc mặt của Tô Đông có chút thay đổi, Phương Thần vội hỏi "Có liên quan đến Tiêu Mạc, đúng thế không?".

Đầu tiên Tô Đông không

nói gì, đưa mắt nhìn đi chỗ khác như không có chuyện gì, rồi sau đó mới phủ

nhận: "Đừng có đoán mò".

Phương Thần cảm thấy tức

muốn chết, cô lôi chiếc điện thoại trong túi ra, giơ lên, "Hoặc là cậu

nói, hoặc là mình gọi điện thoại cho Tiêu Mạc!".

"Đừng!" Tô

Đông lập tức ngăn lại, khuôn mặt không trang điểm dưới ánh đèn có phần xanh

xao. Cô im lặng một lúc, rồi mới khẽ thở dài, và hừ một tiếng như tiếng cười

khẽ: "Sự đe dọa của cậu đúng là có tác dụng đấy, mình nói cho cậu biết là

được chứ gì".

Chiếc điều hò giữa nhà

phả ra hơi mát khiến Phương Thần thấy lạnh cả người, nghe xong toàn bộ câu

chuyện, hồi lâu sau mà cô vẫn không nói câu nào. Tô Đông mỉm cười, nói trước "Này, sợ đến mức đờ người ra rồi à? Thực ra cũng không đáng sợ đến mức ấy

đâu...".

"Anh ta có biết hay

không?", Phương Thần đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời cô.

"Ai cơ?", Tô

Đông vẫn giữ nụ cười bình thản trên mặt.

"Tiêu Mạc!"

Phương Thần không biết lúc này mình đang ngạc nhiên hay tức giận, cô đứng phắt

dậy, cao giọng mắng Tô Đông: "Cậu đã vì mảnh đất chết tiệt của anh ta mà

đi đánh cắp phương án đấu thầu của người khác, đó là một việc phạm pháp, cậu có

biết hay không hả? Hơn nữa, làm sao cậu lại có thể nghĩ ra chuyện đó được chứ?

Bằng gì vậy?! Cậu thấy thân thể và sự an toàn của cậu đáng giá hơn hay là mảnh

đất ấy đáng tiền hơn? Anh ta có biết được người mà cậu đụng phải là một kẻ biến

thái luôn có khuynh hướng ngược đãi người khác không? Nếu tình hình tệ hơn chút

nữa, thì hậu quả không chỉ như tình cảnh của cậu bây giờ đâu!".

Càng nói, cô càng nổi

giận, đến mức tay cũng run lên, sau cùng cô cầm điện thoại lên vừa bấm số vừa

nói, "Không được, bây giờ mình sẽ gọi anh ta tới đây, mình muốn nghe xem

anh ta sẽ nói như thế nào!".

"Mình đã nói rồi,

đừng như thế mà!", Tô Đông thấy thế nhảy bật khỏi giưòng.

Thực ra, lúc đó cơ thể

của cô vẫn còn yếu, chân tay không linh hoạt như lúc thường, nhưng vẫn cố xông

đến giằng lấy chiếc điện thoại trong tay Phương Thần.

Dù đang rất giận, nhưng

Phương Thần vẫn không muốn làm tổn thương Tô Đông, vì thế hai người giằng co

một hồi, rồi sau đó cả hai cùng ngồi xuống mép giường. Chiếc điện thoại bị ném

sang một bên, Tô Đông thở hổn hển, không nén được trừng mắt lườm Phương Thần "Có phải là chuyện gì lớn lao lắm đâu. Ông khách ấy, trước đây các cô gái

dưới quyền của mình ít nhất một tháng cũng tiếp một lần. Có điều nhìn bên ngoài

thì thấy hơi sợ thôi, chứ thực ra xương cốt bên trong không bị ảnh hưởng gì

đâu".

Phương Thần đưa mắt nhìn

một lượt từ đầu đến chân cơ thể đầy thương tích của Tô Đông, cười lạnh lùng "Xem ra sức chịu đựng của cậu cũng giỏi

Tô Đông không thèm để ý

đến vẻ châm biếm của cô, mà chỉ nói: "Chuyện này Tiêu Mạc vẫn chưa

biết". Thấy Phương Thần có vẻ lại sắp lên cơn giận, Tô Đông vội nói nhanh "Mình có dự tính của mình".

"Dự tính như thế

nào?", Phương Thần liếc xéo cô, vẻ nghi ngờ.

"Bây giờ thì anh ấy

nợ mình, sau này sẽ có lúc anh ấy phải trả lại mình."

Phương Thần đờ người,

sau đó lắc đầu vẻ không thể tin. "Cậu điên rồi!".

"Mình không

điên." Tô Đông nói với vẻ mặt bình thản: “Mình hiểu anh ấy. Anh ấy phong

lưu, đa tình, biết dùng những lời đường mật. Nhưng, anh ấy không chịu được cảm

giác phải nợ người khác. Anh ấy không chịu được việc phải chịu ân huệ của người

khác, dù chỉ là một chút, anh ấy sẽ tìm cách trả lại".

"Cậu làm như vậy

liệu có đáng không? Cậu cũng đã nói rồi, anh ta có rất nhiều khuyết điểm và

hoàn toàn không đáng tin, nhưng cậu lại mạo hiểm vì anh ta, như thế có đáng

không?"

"Mình cảm thấy rất

đáng." Tô Đông quay lại, nhìn Phương Thần và nói với vẻ rất nghiêm túc "Có lẽ lúc mới bắt đầu chúng mình chỉ nghĩ chơi bời mà thôi, nhưng sau đó

thì khác. Nói thật lòng, mình đã yêu anh ấy rồi. Anh ấy không phải là người mà

phụ nữ dễ dàng nắm bắt và quản lý được. Nhưng mình yêu anh ấy, mình muốn có

được anh ấy".

Đối với tin tức này,

Phương Thần không ngạc nhiên chút nào, cô im lặng một hồi rồi mới nói "Nhưng trước đây cậu chưa từng như vậy, hồi cùng với anh Long cậu cũng đâu

có như thế”.

"Vì hồi đó mình

chưa yêu." Tô Đông ngẩng mặt lên rồi nằm xuống, mắt chăm chăm nhìn lên

trần nhà, rồi nói với vẻ ưu tư: “Hồi mình ở bên cạnh anh Long mình thấy rất

vui, mình thích anh ấy, thậm chí là ngưỡng mộ, nhưng mình không yêu anh ấy. Khi

anh ấy chết mình rất buồn nhưng không sao khóc được". Tô Đông dừng lại,

rồi sau đó nhắm mắt nói tiếp: "Nhưng mình đã khóc vì Tiêu Mạc, anh ấy là

người đàn ông đầu tiên khiến mình phải khóc, và mình biết điều đó có nghĩa là

gì".

Trong phòng bỗng trở nên

im ắng lạ t

Phương Thần đắm chìm

trong những suy nghĩ của riêng mình, mãi cho tới khi Tô Đông nói tiếp.

Tô Đông hỏi cô "Thế còn cậu thì sao, Phương Thần? Nói thật lòng đi, cậu đã bao giờ khóc

vì Hàn Duệ chưa?".

Phương Thần mím chặt môi

không lên tiếng.

Thật ra, cô không biết

phải vạch ra ranh giới như thế nào. Nếu trong trạng thái không tỉnh táo thì sao

nhỉ, có tính không?

Tô Đông thở dài, giọng

nói trở lại vẻ nhanh nhẹn, lưu loát như trước, cô hỏi Phương Thần: "Mình

đã nói hết chuyện của mình cho cậu rồi. Bây giờ đến lượt cậu. Cậu và Hàn Duệ

quay lại với nhau, rốt cuộc là vì sao? Đừng có nghĩ là mình không biết, ngay từ

đầu cậu đã có mục đích, đúng không? Mục đích của cậu là gì vậy?".

Phương Thần cụp mắt

xuống suy nghĩ một lát, "Ở con người anh ấy có một sự thật mà mình luôn

muốn biết".

"Sự thật gì

vậy?"

"Mình muốn

biết..." Phương Thần nhắm mắt lại hít một hơi thở thật sâu, rồi chậm rãi

nói, "Mình muốn biết, cái chết của chị Lục Tịch có liên quan gì đến anh ấy

không".

Câu trả lời trên rõ ràng

đã khiến Tô Đông rất kinh ngạc, cô ngồi bật dậy, chau mày, tay xoa xoa vào chỗ

bị thương, hỏi với vẻ không hiếu: "Mình cứ tưởng là chị cậu chết vì sự cố

ngoài ý muốn".

"Mọi người đểu nghĩ

như vậy."

Những chứng cứ mà phía

cảnh sát cung cấp cho rất đầy đủ, và đã thuyết phục mọi người rất thành công.

Nếu không có cuộn băng

ghi âm ấy của Jonathan, thì những nghi ngờ của Phương Thần cũng sẽ phai dần

theo năm tháng.

"Thế bây giờ cậu

định làm như thế nào? Nếu Hàn Duệ biết mục đích cậu tiếp cận anh ta, thì anh ta

sẽ không bỏ qua cho cậu đâu. Bây giờ, tốt nhất là cậu hãy hy vọng rằng anh ta

không có tình cảm thực sự với cậu, nếu không thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm

trọng.

Phưong Thần ngây người

ra, rồi bất giác cười buồn, "Mình biết rồi".

Tất nhiên là cô hiểu về

những thủ đoạn của anh, đồng thời cũng hiểu về tính cách của anh, cho nên khi

nghe anh nói ra những lời bày tỏ tình cảm, cô đã cảm thấy rất kinh ngạc.

Nếu tất cả đều bị vạch

trần, cô không biết liệu mình có thể chịu đựng nổi hậu quả hay không.

Sau một phút suy nghĩ,

Phương Thần nói với vẻ kiên quyết: "Nếu anh ta chính là hung thủ đã giết

chị Lục Tịch, thì cho đến lúc đó, dù anh ta có bỏ qua cho mình, e rằng mình

cũng không thể để chuyện ấy kết thúc dễ dàng như vậy".

"Cậu sẽ không làm

như thế đâu." Tô Đông nói vói vẻ chắc chắn, "Cứ cho là thật vậy đi

thì cậu có thể làm được gì? Hơn nữa, rõ ràng là cậu đã yêu anh ta mất

rổi".

"Như thế thì sao

nào?"

"Hãy tin mình đi,

phụ nữ mãi mãi không thể nào so sánh được với đàn ông về mặt này đâu. Một khi

đã nảy sinh tình cảm, thì tỉ lệ để cậu có thể dứt khoát ra tay được rất ít.

Phương Thần, chi bằng như thế này đi, hoặc là cậu rời xa anh ta, hoặc là cậu

hãy quên hết mọi chuyện và ở bên anh ta. Vì, dù sao thì chuyện cũng đã qua lâu

rồi, người chết thì cũng đã chết rồi, việc truy cứu đến cùng chẳng có nhiều ý

nghĩa lắm đâu."

"Không thể",

Phương Thần lắc đầu kiên quyết, "Có thể tình cảm chị em giữa mình và chị

Lục Tịch vốn không được tốt, nhưng mình vẫn muốn có được sự thật, nếu không thì

mình sao có thể yên tâm được? Còn chuyện sau đó phải làm như thế nào thì tạm

thời chưa cần suy nghĩ đến. Bây giờ, mình chỉ muốn có một đáp án chính xác mà

thôi".

Nguyên nhân về cái chết

của Lục Tịch như một câu đố và tình cảm ngày càng khó kiềm chế trong Phương

Thần cứ giằng xé nhau, có những lúc nó khiến cô cảm thấy mệt mỏi đến cùng cực.

Nhưng may sao, dường như

Hàn Duệ đang rất bận, việc cùng với bọn Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân đi đâu đó cũng

nhiều thêm.Không bị bọn họ chú ý nhiều, ít nhất Phương Thần cũng có được những

phút giây thoải mái, không phải lúc nào cũng cảnh giác để tránh bị phát hiện ra

động cơ đang nung nấu trong lòng.

Hôm ấy Phương Thần đi ăn

trưa ở một tiệm gà rán KFC, bất ngờ bị ai đó vỗ vào vai từ phía sau, quay người

lại, cô nhận ra đó là Cận Vĩ mà lâu nay cô không gặp mặt.

Phương Thần vừa mừng vừa

ngạc nhiên. Cận Vĩ ngồi xuống đối diện, nói: "Chị Phương, tình cờ quá nhỉ!

Vừa rồi, em nhìn qua cửa sổ nhưng vẫn sợ mình nhận nhầm người, vì em nhớ rằng

chị thường ăn trưa ở cơ quan".

"Chị ở trong nhà

lâu quá rồi, nên muốn ra ngoài một chút." Rồi cô hỏi cậu: "Khi nào

thì em tới đăng ký nhập trường?".

"Ngày mùng Bảy

tháng sau."

Không biết có phải là cô

đã nhìn nhầm hay không, mà Phương Thần cảm thấy cậu bé đang ngồi trước mặt mình

trưởng thành hơn rất nhiều so với mấy tháng trước. Tóc cậu đã được cắt ngắn, da

cũng trở nên đen sạm, trông rất nhanh nhẹn, rắn rỏi và khỏe mạnh.

Mặc dù thời gian qua

không liên lạc, nhưng cô cũng biết được một vài thông tin về Cận Vĩ qua lời kể

của Viện trưởng Trương, biết được rằng kết quả thi tốt nghiệp phổ thông trung

học của cậu rất tốt và đã thi đỗ vào một trường đại học về chuyên ngành Tài

chính Kế toán trong tỉnh.

"Em đã ăn cơm chưa?

Có cần gọi thêm món gì nữa không?”, Phương Thần vừa nhìn vừa hỏi Cận Vĩ, trong

lòng cô thấy rất vui.

"Em ăn rồi. May sao

em đi qua đây thì nhìn thấy chị, nên vào chào chị một câu.”

"Vậy thì ngồi xuống

một lúc đi, đã lâu rồi chị em mình không nói chuyện với nhau."

"Vâng."

Trước mặt cô, Cận Vĩ vẫn

tỏ ra rất ngoan ngoãn. Cậu vẫn giống như người em kể từ ngày hai người mới quen

nhau.

Cậu kính trọng cô, thích

được nói chuyện với cô, thậm chí cảm thấy có đôi chút cảm kích và sùng bái cô.

Trong một thời gian dài

như vậy, dường như chỉ có những ngày sau khi xảy ra sự cố ngoài ý muốn liên

quan của Cận Tuệ mới là những ngày không bình thường trong cuộc sống của cậu.

Bây giờ thì tất cả đã

tốt đẹp trở lại.

Cậu học sinh mà cô luôn

quan tâm, yêu mến đã trải qua thời kỳ phản kháng, trước mắt là một cuộc sống

mới mẻ đang chờ đón cậu.

Phương Thần thấy rất vui

vì gặp được cậu ở đây, nghe cậu kể về kỳ thi tốt nghiệp, mặc dù đó cũng là

những điều mà cô đã trải qua, nhưng cô vẫn nghe với vẻ đầy hứng thú và chăm

chú.

Cô nói với Cận Vĩ, giọng

đầy khích lệ: "Sau khi vào đại học rồi cùng đừng có quá thoải mái, với nền

tảng kiến thức hiện có như em, sau này chắc chắn sẽ có sự phát triển rất

tốt".

"Chị Phương, bây

giờ nói tới những chuyện đó liệu có sớm quá không?" Cận Vĩ nheo mắt cười,

trên mặt lộ vẻ tinh nghịch của một thiếu niên, "Đừng chỉ cứ hỏi về chuyện

của em. Còn chị thì sao? Thời gian gần đây thế nào? Có chuyện gì mới

không?".

Phương Thần ngẫm nghĩ

một lát, rồi lắc đầu với vẻ lấy làm tiếc, “Vẫn như vậy thôi".

"Đáng thương như

thế sao? Ạ, phải rồi chị Phương này, em định sau khi vào đại học sẽ chuyển

ngành qua kỳ thi. So với nghề tài chính kế toán, em nghĩ mình thích hợp với

nghề báo hơn’'.

"Thế sao?"

Chuyện này có vẻ vượt khỏi sự tưởng tượng của Phương Thần, “Nói như vậy, có lẽ

sau này chúng ta sẽ trở thành đồng nghiệp rồi", cô cười nói: "Chị có

thể giúp được gì cho em không?".

Gần đây em cũng đang đọc

sách. Nếu chị rảnh, thì thời gian này em có thể theo học chị được không?”

"Tất nhiên là không

có vấn đề gì rồi", Phương Thần nhận lời ngay lập tức.

Mặc dù nói như vậy,

nhưng hễ Phương Thần bận việc thì chẳng còn tâm trí nào mà nghĩ tới những việc

khác nữa. Đúng lúc đó, tỉnh lại mở một hội nghị quan trọng, cô đã bận suốt một

tuần từ sáng sớm đến tối mịt. Trong khoảng thời gian đó Cận Vĩ cũng tới tìm cô

hai lần, nhưng cô không sao sắp xếp được thời gian

Đến khi công việc tạm

thời thu xếp xong, cô lập tức nhờ người kiếm một bộ tài liệu cổ liên quan đến

chuyên ngành đưa cho Cận Vĩ để bù đắp.

Hôm Cận Vĩ đến để lấy

tài liệu thì gặp Hàn Duệ ở cổng tòa soạn, nên cậu đã hỏi vẻ thăm dò: "Chị

Phương, chị đã có bạn trai rồi à?".

Phương Thần đáp qua

quýt: "Trẻ con không nên quan tâm đến những việc linh tinh khác".

"Đó sao lại bảo là

chuyện linh tinh? Anh ấy làm gì vậy?"

"Làm kinh

doanh." Cô đáp một cách lấp lửng, tất nhiên là không dám nhắc đến mấy từ

hộp đêm, kẻo Cận Vĩ lại nhớ đến cái chết của chị gái.

"Hôm nào chị giới

thiệu để em làm quen với anh ấy nhé”, Cận Vĩ đề nghị rồi cười hì hì, nói "Tiện thể để em dựa theo con mắt của đàn ông quan sát và đánh giá giúp chị

về phẩm chất con người đối phương nhé".

Phương Thần vội vàng từ

chối: "Cảm ơn em, nhưng không cần phải như thế đâu".

Cận Vĩ là ngưòi luôn

chịu khó và hiếu học, xem ra cậu bé thực sự quyết tâm theo nghề báo chí, vì vậy

mà thường xuyên mang những vấn đề liên quan đến báo chí mà khi đọc cậu thấy

chưa hiểu đến hỏi Phương Thần. Cũng chính vì vậy mà cơ hội cậu gặp Hàn Duệ cũng

nhiều hơn hẳn. Đến cả Hàn Duệ cũng phải hỏi cô: "Cậu bé ấy là người như

thế nào?".

Phương Thần cân nhắc một

chút, rồi mới nói cho Hàn Duệ biết về lai lịch của Cận Vĩ.

Hàn Duệ nghe, không tỏ

thái độ gì. Phương Thần nghĩ, có lẽ sau này sẽ cố gắng tránh để hai người này

có dịp tiếp xúc trực tiếp nữa, kẻo không lại xảy ra những phiền phức không cần

thiết.

Hàn Duệ mang theo người

ra ngoài giải quyết công việc, hai ngày sau mới về.

Trước khi đi anh sắp xếp

mọi công việc đảm bảo an ninh cho ngôi biệt thự xong, mới nói với Phương Thần “Điện thoại của anh luôn mở 24/24, có chuyện gì cứ gọi điện thoại

Sự quan tâm, chăm sóc

của Hàn Duệ đối với Phương Thần đúng là khiến mọi người phải ngỡ ngàng. Phương

Thần nhìn những người đứng chờ Hàn Duệ xuất phát ở ngoài cửa, rồi bất giác lén

nhìn khuôn mặt có vẻ rất lạnh lùng ấy.

Không hiểu sao, trong

lòng Phương Thần cảm thấy hơi bồn chồn. Kể từ sau sự kiện xảy ra trong ngôi nhà

gỗ đến nay, mặc dù quan hệ giữa hai người có phần lạnh nhạt thậm chí là rất

xấu, thì sự an toàn của cô đều là vấn đề mà Hàn Duệ suy nghĩ đến đầu tiên.

Vì thế, cô gật đầu, rồi

lần đầu tiên nghe theo lời anh một cách tự nguyện. “Em sẽ cẩn thận”.

Nhưng người tính không

bằng trời tính, ngay đêm hôm ấy Phương Thần đã bị chứng viêm dạ dày hành hạ.

Phương Thần đã phát sốt

và nôn suốt, nhưng cô nhất định không người gọi điện báo tình hình cho Hàn Duệ,

mà chỉ bảo họ đưa cô đến bệnh viện gần đó truyền nước, rồi sau đó mang theo rất

nhiều thuốc về nhà uống.

Suốt một đêm hết nôn thì

lại đi ngoài, nên sức của cô có vẻ yếu hẳn đi, mãi tới gần sáng sau khi ở bệnh

viện về cô mới mơ màng chợp mắt được một lúc.

Trời sáng, cô lờ mờ nhớ

ra chuyện đã hẹn phụ đạo cho Cận Vĩ, nên cố ngồi dậy soạn một tin nhắn gửi cho

cậu. Một lát sau thì Cận Vĩ đến, vừa bước vào cửa cậu đã hỏi: "Tình hình

chị thế nào rồi?".

Phương Thần rất ngạc

nhiên: "Em cũng tìm được đến nơi này sao?".

"Chị quên rồi à?

Lần trước chị có nhắc đến rồi mà?"

Thật thế sao? Phương

Thần cảm thấy mới chỉ có một đêm mất ngủ mà không những sức khỏe của cô giảm

sút hẳn đi, đến cả trí não cũng có vấn đề, không nhớ được rằng mình đã nhắc đến

địa chỉ của biệt thự này cho Cận Vĩ lúc nào.

Còn Cận Vĩ thì tiếp tục

nói: "Có phải từ nay về sau chị sẽ sống ở đây không?". Cậu khẽ cười,

nhưng không hiểu sao nó lại không phải là một câu hỏi đầy thiện chí, dường như

câu hỏi ấy hàm chứa một nghĩa khác, đó là: Chị đã chính thức sống chung với bạn

trai rồi à?

Phương Thần đỡ trán, bỏ

qua chủ đề đó với vẻ ủ rũ, "Chị đỡ hơn rồi, chỉ có điều hôm nay không thể

phụ đạo được cho em. Để hôm khác nhé".

Cận Vĩ ở lại để chăm sóc

Phương Thần.

"Lúc này mà bạn

trai của chị cũng không có ở nhà à?", Cận Vĩ rót thêm nước nóng vào trong

ly rồi bê đến đầu giường, hỏi.

"Có việc cần phải

giải quyết ở bên ngoài, nên hôm nay anh ấy không về."

"Thế, người vừa rồi

mở cửa cho em là ai vậy?"

"À", Phương

Thần nghĩ một lát, "Nhân viên của công ty anh ấy”.

Cận Vĩ "ồ" một

tiếng, rồi không nói gì nữa.

Cậu nói chuyện với cô,

lấy thuốc, gọt hoa quả, còn chủ động xuống tầng một mang bữa sáng lên cho cô.

Phương Thần mỉm cười với

vẻ cảm động: "Một nam sinh viên biết chăm sóc người khác như thế này đã

lâu rồi chị không gặp đây. Chắc khi vào đại học thì sẽ trở thành món hàng đắt

giá với nhiều cô gái đây".

Thấy Cận Vĩ có ý định ở

lại chơi, sợ cậu buồn, Phương Thần bèn bảo cậu vào thư phòng tìm sách hay tạp

chí để đọc.

Có một người ở bên

chuyện trò, quả nhiên thời gian trôi đi rất nhanh.

Phương Thần nghĩ, hôm

nay là cuối tuần, để Cận Vĩ ra ăn bên ngoài, chi bằng bảo cậu ở lại ăn cơm tối

luôn rồi hãy về.

Không ngờ, bữa ăn chưa

kết thúc thì Hàn Duệ trở về đúng vào lúc bên ngoài nhá nhem tối.

Thấy trong nhà có khách,

Hàn Duệ hơi ngạc nhiên. Phương Thần thì lại càng sửng sốt hơn, bất giác đặt đũa

xuống, hỏi: 'Không phải anh nói ngày mai mới về sao?", sau đó mới nhớ ra

là phải giới thiệu hai người còn lại với nhau, "Đây là anh Hàn Duệ, đây là

Cận Vĩ".

Cô vốn không muốn hai

người gặp mặt, may mà Hàn Duệ không tỏ thái độ gì, mà chỉ chào một câu rồi đi

lên gác tắm.

Khi anh tắm xong, quay

xuống thì đúng lúc hai người đang ngồi nói chuyện bên bàn, hình như Cận Vĩ kể

một câu chuyện cười thì phải, nên Phương Thần cứ cười ngặt nghẽo, đôi mắt long

lanh, khiến cho cả căn phòng dường như cũng sáng bừng lên.

Hàn Duệ bước tới, ngồi

xuống bên cạnh cô, vừa múc canh vừa hỏi: "Đã đỡ viêm dạ dày chưa?".

"Sao cơ?",

Phương Thần thôi cười, ngoảnh mặt lại nhìn anh, hỏi lại.

"Bác sĩ nói thế

nào?"

Thì ra anh đã biết mọi

chuyện. Phương Thần lắc đầu, nói: "Không sao, chắc là tại vì hôm qua ăn

nhiều thứ linh tinh ở cơ quan".

Hàn Duệ dừng động tác,

nhìn cô một cái, rồi sau đó không nói gì nữa.

Anh vẫn muốn hỏi cô

rằng, vì sao lại không báo cho anh đầu tiên?

Rõ ràng trước lúc đi anh

đã dặn dò rõ ràng như vậy, thế mà cuối cùng anh vẫn phải thông qua báo cáo của

thuộc hạ mới biết tin cô vào viện lúc nửa đêm.

Không phải là anh hoàn

toàn không để ý đến điều đó, thậm chí anh còn cảm thấy một chút giận dữ trong

lòng nữa.

Lần này trở về bên anh,

thái độ của cô có gì đó hơi lạ lùng, lúc lạnh nhạt, lúc bình thường, phần nhiều

thì lại như đang có rất nhiều tâm sự.

Anh không biết cô đang

suy nghĩ những gì, nhưng thấy rất rõ rằng, cô đang đề phòng anh, luôn coi anh

là người không mấy liên quan, nên mới tỏ ra không hề tin tưởng ở anh, đến cả

lúc ốm yếu nhất, cô cũng không muốn có được bất cứ sự an ủi, chia sẻ nào từ anh.

Thế mà, một thằng nhóc

dở người lớn, dở trẻ con, lúc này lại đang ngồi ở đây và làm cho cô vui vẻ đến

như vậy.

Thái độ của cô đối vói

người bên cạnh nhẹ nhàng và tự nhiên hơn đối với anh rất nhiều.

Nụ cười không chút đề

phòng ây, cô đã rất tiết kiệm với anh.

Sau khi ăn cơm xong,

trước khi Cận Vĩ chào tạm biệt và ra về, Phương Thần nói: "Em cũng sắp

phải nhập học rồi, ngày mai chúng ta gặp nhau, có gì không hiểu em cứ mang theo

để cùng thảo luận, được chứ?".

Tất nhiên là Cận Vĩ thấy

không có vấn đề gì.

Khi hai chị em đang

thống nhất địa điểm gặp mặt, đột nhiên Hàn Duệ lên tiếng: "Hãy để Cận Vĩ

ngày mai đến đây đi".

Phương Thần sững người,

còn Cận Vĩ thì lại lập tức gật đầu tỏ vẻ đồng ý, "Cũng phải. Chị Phương

chưa khỏe hẳn, không nên đi lại nhiều cho phiền phức. Ngày mai em sẽ mang tài

liệu đến".

"Chị đã khỏe rồi

mà." Phương Thần cảm thấy rất khó hiểu, không biết hai người này nghĩ gì

nữa, bệnh viêm dạ dày cấp tính có đáng sợ thế không? Huống chi, ngoài chút bệnh

đó ra, cô rất bình thường.

Nhưng sự phản đối của cô

không có hiệu quả, trước cái nhìn của hai người, dường như cô trở thành một

người trong suốt, ngay cả đến chuyện xe đưa đón Cận Vĩ cũng được sắp xếp nhanh

chóng.

Cô đành bất lực tiễn Cận

Vĩ ra về, đến trước cửa, Cận Vĩ còn cười hì hì, nói: "Anh ấy rất quan tâm

đến chị. Chị Phương, thế thì ngày mai chị em mình gặp lại nhé!".

Khi cô quay trở vào bên

trong thì đã không thấy bóng dáng Hàn Duệ ở phòng khách nữa.

Một thuộc hạ đưa tay chị

lên gác: "Đại ca bảo em nhắc chị uống thuốc", rồi sau đó hạ thấp

giọng, "Xem ra, tâm trạng của đại ca không được tốt lắm".

Vừa rồi vẫn rất bình

thường cơ mà? Phương Thần không biết nên trả lời thế nào, vì cô không sao nghĩ

ra, trạng thái tình thần của một người sao lại có thể thay đổi nhanh đến thế?

Hoặc nói một cách khác,

sao một người lại có thể giấu trạng thái tinh thần và tình cảm của mình giỏi

đến như vậy?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.