Chương4: Come back

California 8 a.m

Nó ung

dung bước ra khỏi nhà, phía sau là bác quản gia cùng cái vali của cô

tiểu thư. Chiếc Audi đã đợi sẵn trước cổng, bác Quân quản gia bịn rịn.

Khánh Tuyết, con sang đó nhớ giữ gìn sức khoẻ, phải biết tự chăm sóc

bản thân, ăn uống cho đầy đủ nhớ không? - bác Quân lo lắng nhắc nhở từng

chút. Nó từ bé do một tay ông chăm sóc, ông yêu thương và coi nó như

con mình.

Bài ca muôn thuở khi đi xa của người tiễn đưa

làm nó phát ngán, đây đâu phải lần đầu tiên nó bay mà lần nào ông cũng

căn dặn đủ điều.

  • Ba tháng nữa bác cũng phải qua đó chăm cho con. Không thoát nổi đâu mà lo - nó bong đùa.

  • Quỷ nhỏ! Ta cũng đâu muốn thoát - ông trêu lại.

Bác nhớ gửi xe qua cho con. Con đi đây. Bác ở lại bảo trọng - nó ôm nhẹ

ông rồi bước vào xe. Bác quản gia đứng trông cho đến khi chiếc xe mất

hút rồi mới quay vào trong nhà.

Tại sân bay

"The flight from U.S to Vietnam will start in 15 minutes"

đã yên vị trên hàng ghế VIP, đôi mắt khép lại chờ đợi, trong đầu vẽ ra

viễn tưởng những ngày bình yên sắp tới. Chuyến bay kéo dài 17 tiếng cuối

cùng cũng hạ cánh, nó mệt mỏi kéo vali bước ra, mọi người ở sân bay

chẳng hiểu sao cứ trố mắt nhìn nó như thú quý hiếm. Nó rất muốn quét ánh

nhìn lạnh lẽo lên những con người đang săm soi mình, nhưng chuyến bay

nữa vòng Trái Đất đã vắt cạn sức lực rồi nên đành phải mặc kệ thiên hạ

thôi. Nhanh chóng bắt một chiếc taxi, đưa cho bác tài địa chỉ khách sạn

mà ba đã đặt phòng, từ sân bay về khách sạn cũng mất khoảng 30 phút,

phải tranh thủ chợp mắt một lát.

Nói vậy thôi nhưng

thật sự nó không thể nào chợp mắt được cho dù mệt muốn rụng rời. Cảnh

vật hai bên đường thu hút ánh nhìn của nó, tất cả mọi thứ bây giờ với nó

chỉ có thể miêu tả bằng hai từ xa lạ. Thật sự khung cảnh đã thay đổi

rất rất nhiều, nhưng cũng phải thôi, đã 10 năm rồi còn đâu. Trong kí ức

mơ hồ của con bé 7 tuổi nó chỉ nhớ đường xá ngày đó không rộng như bây

giờ, nhà cửa cũng chỉ là nhà cấp 4 bình thường chứ không phải nhà lầu

san sát nhau như thế này. Chiếc taxi đỗ trước một khách sạn lớn gần

trung tâm thành phố, nó thanh toán rồi kéo vali tiến thẳng đến quầy lễ

tân.

  • Tôi có thể giúp gì cho quý khách? - cô nhân viên lễ tân lịch sự hỏi.

Chìa khoá VIP 302 - nó pháng một câu không đầu đuôi, cô lễ tân ngớ

người mất vài giây rồi cũng hơi hiểu ra vấn đề nhanh chóng kiểm tra máy

tính.

  • Cô là Thiên tiểu thư? - Nhân viên lễ tân e dè hỏi lại.

  • It's me!

  • Vâng chìa khoá của tiểu thư đây! - cô đưa nó xâu chìa khoá - sẽ có người đưa tiểu thư về phòng.

lấy chìa khoá rồi đi thẳng đến thang máy bỏ lại cái vali cho anh chàng

nhân viên nào đó đang ngơ ngác bước theo. Vừa nhìn thấy chiếc giường nó

đã không ngần ngại mà đáp thẳng lên đó làm ngay một giấc, 17 tiếng nó

chỉ được chợp mắt, chợp mắt ở đây là "nhắm mắt để đó" chứ không phải

ngủ. Thực sự không còn gì cực hình hơn kiểu tra tấn này. Lúc thức dậy

trời đã chập tối, nó cũng chẳng biết mình đã ngủ bao lâu nhưng điều đầu

tiên nó cảm nhận được là đói bụng. Lấy đại một chiếc váy nó đi vào phòng

tắm, vừa bước ra liền có điện thoại từ quầy lễ tân.

  • Thiên tiểu thư, chúng tôi vừa nhận được một bưu phẩm từ trường Topaz, tên người nhận là cô - cô nhân viên thông báo.

  • Mang lên đây! - nó đáp rồi gác máy ngang.

Bên

trong gói bưu phẩm là 3 bộ đồng phục nữ sinh. Đồng phục trường Topaz

khá đơn giản, nữ gồm chân váy dài ngang đùi màu xanh đen và áo sơ mi

trắng ngắn tay cách điệu, nam quần tay xanh đen và áo sơ mi tay dài. Vậy

là ngày mai nó từ Chủ tịch của Wonder Land rớt xuống thành nữ sinh

trung học rồi đó trời ơi. Nhưng muốn sống đến ngày mai thì phải cứu đói

cái bao tử đã, đói sắp chết rồi!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.