Chương13

Nhịp tim Hà Thích khựng lại một nhịp rồi từ từ hẫng

xuống, lúc bắt đầu đập trở lại như bình thường thì đã mang theo một nỗi lo sợ,

nếu như cô còn yêu anh, thì sao trong thời điểm này lại bất bình thay cho người

con gái khác? Chỉ là vì cô quá lương thiện thôi ư?

“Viên Hỷ?” Hà Thích chần chừ.

Viên Hỷ vẫn chỉ cười nhẹ, đẩy Hà Thích ra rồi xoay

người lấy chăn đệm xuống đặt trên giường, “Ngủ sớm đi thôi, ngày mai em cũng

phải đi làm, có chuyện gì thì sau này hẵng nói, anh chưa vội đi ngay, đúng

không?”

Hà Thích hoang mang gật đầu, “Không đi.”

Viên Hỷ cũng không nói gì thêm, gương mặt trắng trẻo

không thấy rõ cảm xúc, chỉ chúc một câu “ngủ ngon” rồi bước ra, đóng cửa lại

cho Hà Thích.

Bì Hối nằm phòng bên cạnh vẫn chưa ngủ, nghe thấy

tiếng mở cửa vội lấy chăn trùm kín đầu, làm ra vẻ bị Viên Hỷ đánh thức dậy, làu

bàu với giọng ngái ngủ: “Vẫn biết quay lại cơ à?”

Viên Hỷ ừ khẽ một tiếng rồi lên giường, tắt đèn.

Bì Hối cứ nghĩ Viên Hỷ sẽ nói với cô những chuyện về

Hà Thích, nhưng đợi mãi cũng không thấy Viên Hỷ lên tiếng, tự cảm thấy mình cứ

vờ ngủ thì đúng là vô duyên quá, thế là quay sang huých cùi chỏ vào người Viên

Hỷ, thấp giọng hỏi: “Sao rồi? Đã nói những gì với nhau?”

Bên Viên Hỷ vẫn chưa có động tĩnh gì, Bì Hối chau mày

đầy bất mãn: “Đừng có làm bộ ngủ nữa, tớ biết cậu không ngủ được mà.”

“Trong lòng tớ rất rối.” Viên Hỷ nói khẽ.

“Ừ.” Bì Hối lúc này mới gật đầu hài lòng, “Rối là

chuyện bình thường mà.”

“Có rất nhiều chuyện không rõ được.”

“Ừ.”

“Cho nên bây giờ tớ muốn ngủ.” Viên Hỷ lại nói, muốn

toét miệng ra cười nhưng nụ cười chưa kịp nở ra trên mặt đã nhạt dần, lúc này

mới phát hiện đến cả sức lực để cười cũng chẳng còn, cũng may trong phòng tối

đen, cho dù cười không nổi thì Bì Hối cũng không thấy được.

Bì Hối ngẩn ra một hồi, bực bội mắng một câu: “Đồ lợn!

Mặc kệ cậu đấy!” Bức xúc xoay người sang chỗ khác, trùm chăn kín đầu.

Đồng hồ đặt đầu giường tích tắc tích tắc, trong đêm

yên tĩnh nghe rõ mồn một, Bì Hối nằm cạnh hơi thở đã bình ổn và chậm rãi, chắc

là đã ngủ say rồi, Viên Hỷ nghĩ, thế mà dám mắng người khác là lợn, cô nàng còn

ngủ nhanh hơn cả lợn nữa, vậy phải là gì đây?

Thì ra giữa họ không chỉ cách nhau một khoảng thời

gian bốn năm, mà còn có một cô gái được Hà Thích khen ngợi là rất xuất sắc, cho

dù là tin rằng đó chẳng qua chỉ như người thế thân của cô, Viên Hỷ vẫn cảm thấy

nỗi đau âm ỉ trong tim, sau khi niềm vui sướng cuồng nhiệt của sự trùng phùng

đã nhạt, điều còn lại là gì? Viên Hỷ cũng không biết.

Tình yêu, có lẽ sẽ kháng cự được sự xóa nhòa của thời

gian, nhưng có thể bao dung những lần chuếnh choáng say nắng của đối phương hay

không?

Sáng sớm thức dậy, Viên Hỷ gọi đến mấy lần, Bì Hối mới

nheo nheo mắt loạng choạng bò xuống giường, nhìn thấy Hà Thích ngồi bên bàn ăn

thì ngẩn ra một lúc, cúi đầu không biết lầm bầm những gì, rồi mới quay người bỏ

vào phòng vệ sinh.

Viên Hỷ cười bất lực rồi đưa bánh mì đã phết mứt hoa

quả cho Hà Thích, hỏi bâng quơ: “Anh có dự định gì không? Em và Bì Hối phải đi

làm, trong nhà không có ai đâu.”

Hà Thích đón lấy bánh mì cắn một miếng thật to, cười

vẻ ngây thơ, “Không sao, có lẽ anh sẽ đi gặp bạn bè cũ.”

Viên Hỷ “ừm” một tiếng rồi cúi đầu ăn sáng, Hà Thích

cười hì hì nhìn cô, đột ngột nói: “Anh đưa em đi làm nhé, rồi tìm gặp bạn bè

sau.”

Viên Hỷ đang cầm cốc sữa lên uống, nghe thấy Hà Thích

nói vậy thì giật mình, sữa trong miệng chạy nhầm sang đường khác, thoáng chốc

bị sặc, ho liên tục, luýnh quýnh xé lấy khăn ăn trên bàn để lau miệng. Hà Thích

hoảng lên, đi vòng qua bàn để vỗ lưng cho cô, nhìn cô vẻ dở khóc dở cười, “Có

cần xúc động thế không, hà hà.” Lại hỏi, “Bình thường em đi làm bằng gì? Ngồi

xe buýt hay tàu điện ngầm?”

Ánh mắt Viên Hỷ có phần né tránh, thấp giọng đáp “Không cần đâu, em tự đi là được rồi, anh ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Hà Thích làm sao biết được thời gian này đều là Bộ

Hoài Vũ lái xe đến đưa Viên Hỷ đi làm, cứ tưởng cô ngại ngùng nên cười bảo “Không sao, trước khi anh chưa chính thức đi làm thì anh sẽ đưa đón em nhé, dù

gì anh cũng rỗi mà.”

Vừa lúc ấy thì Bì Hối tắm rửa xong từ phòng vệ sinh

bước ra, nghe thấy Hà Thích nói thế thì cười khì một tiếng, bước đến ngồi xuống

cạnh Viên Hỷ, liếc Hà Thích bảo: “Lấy gì để đưa đón? Xe số 11?”

Hà Thích không đếm xỉa đến nét thù địch trong lời nói

của Bì Hối, chỉ cười cười, ngồi lại vào ghế của mình tiếp tục ăn sáng. Viên Hỷ

trừng mắt với Bì Hối một cái, ngầm bảo cô đừng có châm chích Hà Thích nữa, Bì

Hối nhe răng ra với Viên Hỷ rồi cầm bánh mì lên lắc lư gặm vẻ khoái chí, gương

mặt toát lên sự đắc ý.

Ba người đang ăn thì di động Viên Hỷ réo vang, Viên Hỷ

như bị giật mình một phen trước tiếng chuông đột ngột ấy, cứ nhìn di động mà

quên mất phải nghe máy. Nụ cười trên gương mặt Bì Hối càng rõ hơn, gian xảo

nhìn về phía Hà Thích một cái, cố ý gọi Viên Hỷ: “Ngốc rồi à, có gì đáng nhìn

đâu, chắc chắn là Bộ Hoài Vũ rồi, thôi đừng nghe làm gì để tiết kiệm tiền điện

thoại, mau xuống dưới đi để người ta khỏi phải đợi lâu.” Lại xoay sang cười hì

hì thương lượng với Hà Thích: “Viên Hỷ có người đưa đón rồi, nếu anh thật sự

muốn làm chuyện tốt, hay là đưa tôi đi vậy?”

“Bì Hối!” Viên Hỷ có vẻ bực bội.

Hà Thích đờ ra, trầm tư nhìn Viên Hỷ, thần sắc có phần

phức tạp.

Viên Hỷ hơi lúng túng nhìn Hà Thích, cắn cắn môi rồi

thấp giọng giải thích: “Một người bạn làm cùng tòa nhà, thỉnh thoảng em quá

giang xe anh ấy.”

Hà Thích mím môi, miễn cưỡng cười bảo: “Vậy em xuống

dưới sớm đi, đừng để người ta đợi lâu.”

Viên Hỷ không dám nhìn vào mắt Hà Thích, tuy biết rõ

Hà Thích không có lý do gì để oán trách mối quan hệ không rõ ràng giữa cô và Bộ

Hoài Vũ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy mất tự tin, xách túi vội vã chạy xuống

dưới lầu.

Dưới đó, chiếc xe màu đen của Bộ Hoài Vũ quả nhiên đã

im lìm đợi sẵn.

Bộ Hoài Vũ thấy động tác lên xe của Viên Hỷ có vẻ gấp

gáp thì tưởng mình đến muộn, nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay rồi khẽ hỏi: “Sao

thế? Phải đi gấp à?”

Viên Hỷ vẫn chưa bình tĩnh nổi trong trạng thái hoảng

loạn này, chỉ theo phản xạ “hử?” một tiếng, nghiêng đầu đờ đẫn nhìn Bộ Hoài Vũ,

khuôn mặt hoang mang. Bộ Hoài Vũ không nhịn được cười phá lên, lặp lại câu hỏi

vừa nãy: “Công ty buổi sáng có chuyện gấp à? Thấy em hôm nay có vẻ cuống.”

Viên Hỷ lúc này mới thấy tai và não của mình bắt đầu

hòa nhịp trở lại, lại bị Bộ Hoài Vũ cười nên có phần xấu hổ, vội cúi đầu xuống

tránh ánh mắt của anh, làm ra vẻ đang chỉnh sửa lại túi xách, “Đâu có, không

vội đâu ạ, chỉ cảm thấy ngày nào cũng bắt anh phải đợi, nên thấy ngại quá.”

“Không sao, anh cũng vừa đến thôi,” Bộ Hoài Vũ vừa nói

vừa khởi động xe, thấy Viên Hỷ vẫn đang cúi đầu lật lật giở giở túi xách thì

không kiềm được phải lên tiếng nhắc: “Thắt dây an toàn vào.”

Viên Hỷ vội vã đáp lại một tiếng rồi kéo dây an toàn

ra để thắt, có phần mất tự nhiên trốn tránh ánh nhìn của Bộ Hoài Vũ, biết rõ là

anh đang nhìn mình nhưng lại nghiêng đầu sang nhìn ra phía bên ngoài.

Bộ Hoài Vũ đã nhìn ra vẻ lơ đãng thất thần của Viên

Hỷ, đoán chắc cô có chuyện gì đó, mấy lần muốn mở miệng hỏi nhưng lại thấy quan

hệ giữa hai người vẫn chưa thân mật đến độ điều gì cũng có thể chia sẻ, nên

cũng đành cố nhịn thắc mắc trong lòng, lặng lẽ lái xe.

Dọc đường, hai người đều tỏ ra im lặng hiếm thấy,

không khí thoải mái và vui vẻ trước kia khi cùng đi với nhau đã biến đâu mất.

Xe dừng lại ở một nơi không xa công ty, Bộ Hoài Vũ để

Viên Hỷ xuống xe, một chân của cô đã đặt ra bên ngoài, đang định nhoài người ra

thì nghe thấy Bộ Hoài Vũ gọi khẽ một tiếng “Viên Hỷ!” Cô quay lại, đối diện với

ánh mắt đang ra chiều suy nghĩ của anh, chỉ thấy trong lòng càng thêm lúng

túng, nhất thời không biết phải nói gì, chỉ thẫn thờ nhìn anh, đợi anh mở lời.

Lời nói đã đến miệng của Bộ Hoài Vũ lại bị nuốt vào,

chỉ cười nhẹ, rồi anh nói câu khác: “Không có gì, tối nay có thể anh sẽ tan sở

muộn một chút, em…”

“Em tự bắt xe buýt về là được rồi, anh không phải lo

cho em.” Viên Hỷ vội vã đáp, lại nở nụ cười không chút tự nhiên với Bộ Hoài Vũ,

quay người đi vội vội vàng vàng, lúc đứng lên lại quên mất độ cao của xe, đỉnh

đầu “binh” một tiếng đụng vào nóc xe, người chưa đứng vững đã ngồi bệt lại chỗ

cũ. Nghe tiếng cũng biết là cú va chạm này không hề nhẹ tí nào, đến xe cũng bị

cô làm cho run lên bần bật, thế mới biết sức lực cô khi đứng lên mạnh mẽ biết

bao.

“Có sao không?” Bộ Hoài Vũ lo lắng hỏi, nghiêng người

sang định kiểm tra đầu của Viên Hỷ, cô đang ôm lấy đầu mình suýt soa hớp lấy

từng ngụm không khí, đỏ mặt quay lại nhìn Bộ Hoài Vũ, cố tránh né bàn tay anh

đưa ra, lúng túng nói nhỏ: “Không sao, em hơi vội một chút thôi.”

Bàn tay Bộ Hoài Vũ khựng lại giữa chừng, sau đó lại

rút về đặt trên vô-lăng, dẹp hết vẻ ngượng ngùng trên mặt, anh thờ ơ hỏi: “Có

cần đi khám thử không?”

“Không cần đâu anh,” Viên Hỷ vừa nói vừa xuống xe, “Em

đi trước đây, tạm biệt.” Rồi không đợi Bộ Hoài Vũ nói gì đã vội vã chạy sang

bên kia đường.

Bộ Hoài Vũ nhìn theo bóng Viên Hỷ vội vàng như thế thì

có phần thất thần, lúc sang đường còn không quên lấy tay sờ sờ đỉnh đầu, xem ra

cú va chạm vừa nãy rất nặng, cũng chẳng biết có chuyện gì mà khiến cô căng

thẳng như vậy, Bộ Hoài Vũ chuyển ánh nhìn sang bàn tay mình, nghĩ đến vừa nãy

Viên Hỷ tránh né mình không do dự thì trên mặt lộ ra nụ cười tự trào, không nén

được lại lắc lắc đầu, ban nãy anh vẫn chưa nói hết, nửa câu sau chính là: “Em

có thể đợi anh một chút được không? Chúng mình cùng đi ăn tối.”

Thực ra, Viên Hỷ cũng tự biết mình hôm nay có phần kỳ

lạ, không phải là không muốn che giấu, nhưng lại không biết phải che giấu thế

nào, lòng rối bời, đến mức không thể tự kiềm chế được nữa. Cô cũng được xem như

là người giỏi kiềm chế, hiếm khi đưa tình cảm trong cuộc sống vào công việc,

nhưng hôm nay, cô phát hiện ra mình rất khó chuyên tâm làm việc được, ngồi nhìn

bảng biểu điện tử cột ngang cột dọc đan chéo loạn xạ mà trong đầu chỉ xoay mòng

mòng với ý nghĩ “Hà Thích đã trở về.”

Trước kia chẳng phải là chưa từng ảo tưởng rằng anh sẽ

quay về, mỗi lần yên tĩnh một mình, cô thường ảo tưởng rằng anh sẽ đột ngột

xuất hiện trước mặt mình, nói với cô “Viên Hỷ, anh về rồi đây.” Nhưng cùng một

cảnh tượng mà bị nghĩ đến quá nhiều lần, thì dần dần cũng khiến cô phát ngán cả

lên, bỏ cuộc rồi, cũng từng nghĩ rằng khi những gì dần dần bị mình lãng quên

trong cảnh tượng ấy, nó lại hiện lên trước mặt, lời nói của anh, vòng ôm của anh,

đã xuất hiện rất chân thực trong ký ức của cô, trên lưng như vẫn còn lưu lại

hơi ấm khi Hà Thích ôm cô, khi nhớ lại vẫn còn cảm thấy nóng bừng, như đúng lúc

này nhắc nhở cho cô biết tất cả chuyện ngày hôm qua không phải là giấc mộng, mà

Hà Thích đã thực sự quay về, sau đó anh nói với cô rằng, anh yêu cô.

Nhưng còn cô thì sao? Vẫn yêu anh như xưa kia ư?

Viên Hỷ không muốn phủ nhận mình đã từng động lòng

trước Bộ Hoài Vũ, một người đàn ông ưu tú như thế, muốn người ta không rung

động cũng khó quá, có thể nói rằng nếu như Hà Thích không xuất hiện lại thì cô

và Bộ Hoài Vũ rất có thể sẽ bình thản đi cùng nhau, trở thành người yêu của

nhau thậm chí còn có thể bàn đến chuyện hôn nhân gia đình sinh con dạy cháu

rồi, họ sẽ trở thành một cặp vợ chồng bình thường nhất nhất trong số ức vạn cặp

vợ chồng ở Trung Quốc, cuộc sống sẽ không có quá nhiều sóng gió, tình cảm tuy

không thể nói là nồng nhiệt, nhưng lại rất chân thực.

Thế

nhưng, Hà Thích đã quay lại, tất cả giữa cô và Bộ Hoài Vũ chỉ có thể dừng lại ở

“nếu như”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.