Chương 1476

Chương 1476: Thừa cơ bà ta bệnh, lấy mạng bà ta

"Nỗi đau bà ấy phải chịu, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?"

Cố Di Nhân giơ tay lên, trong tay cô thế mà đang cầm một con búp bê vải.

Chỉ bằng một chiêu dụ địch, cô thế mà đã phong tỏa được Viên Thiên Thư!

Sắc mặt La Bân thay đổi.

Cố Di Nhân đã lấy con búp bê vải đi từ khi nào?

"Bà ấy đau đớn như vậy, bà ấy đã phản kháng, nhưng bà ấy đã thất bại. Kẻ khơi mào tất cả chuyện này đang ở ngay trước mắt cậu, cậu còn không chịu ra tay sao? Ý chí của cậu không kiên định đến thế, không thể chống lại sự ảnh hưởng của Bành Cư, Bành Kiều, Bành Chất đối với mình à? Nếu như tình cảm của cậu dành cho người con gái này là giả, không thể khiến cậu kiên định, vậy còn thù hận thì sao? Người đã ban cho cậu thân xác mới bị tổn thương đến mức này, chẳng lẽ cậu không hề hận chút nào sao?"

Cố Di Nhân gằn từng chữ từng câu, giọng điệu đã thay đổi.

Đây rõ ràng vẫn là lời đầu độc, thế nhưng nó căn bản không thể ảnh hưởng đến La Bân.

"Bà sẽ không thật sự làm thế đâu, Cố San Hồng." La Bân đáp lại, ánh mắt vừa có lửa giận, vừa thể hiện sự uy h**p.

Khoảnh khắc đó, sự mê hoặc đã hoàn toàn biến mất.

Trên gương mặt của Cố Di Nhân chỉ còn vẻ lạnh lùng như băng.

"Rõ ràng chuyện này có thể giải quyết rất đơn giản. Cậu không chống lại được Bành Chất, điều này sẽ hủy hoại tất cả."

Lời còn chưa dứt, một giọng nói hoảng loạn vang lên.

"Không... Đừng tin bà ta... Bà ta muốn lão ăn tươi nuốt sống anh..."

"Chạy mau!"

"La Bân..."

"Mau chạy đi!"

Giây phút này, ánh mắt Cố Di Nhân tràn ngập sự yếu đuối, sợ hãi, bất lực, nhưng sâu bên trong là một sự kiên cường.

Đây mới chính là cảm xúc vốn có của bản thân Cố Di Nhân!

Ý thức của cô ấy thế mà chưa bị "Cố San Hồng" nuốt chửng?

Trái tim La Bân thắt lại.

Ngay giây sau, ánh mắt Cố Di Nhân dần bị một sự lạnh băng khác thay thế.

Trái tim La Bân không còn run rẩy nữa, mà chùng xuống hẳn.

Không cần Cố Di Nhân nhắc nhở, cậu đã biết vấn đề của Cố San Hồng rồi. Ngay thời điểm Cố San Hồng lấy con búp bê vải ra, nhìn qua thì giống như đang mê hoặc, nhưng thực chất đó mới là lời đe dọa thực sự!

"Khắc bùa, hay là không khắc? Cô ta sẽ hồn phi phách tán, tất cả phụ thuộc vào một suy nghĩ của cậu."

Giọng nói của Cố Di Nhân lạnh đến cùng cực, không còn chút cảm xúc nào.

"Đừng làm như vậy. Bây giờ dừng tay, mọi chuyện vẫn còn hy vọng." Giọng La Bân khàn đặc.

"Hy vọng gì? Hy vọng cậu phong tỏa nơi này sao? Không thể nào! Hay là hy vọng nhận được sự thiện chí của cậu? Cậu chỉ là một phần của sư huynh, khi phần thuộc về sư huynh bị lấy đi, cậu chỉ còn lại một đống cảm xúc trống rỗng. Khi thất phách của cậu tiêu tan, những cảm xúc ấy cũng sẽ tan biến, cậu sẽ không còn tồn tại. Còn tôi sẽ giữ đúng lời hứa. Người phụ nữ đã sinh thành và nuôi dưỡng cậu, tôi sẽ để bà ta sống." Cố Di Nhân trầm giọng.

Chợt, cô đau đớn rên lên.

Thì ra con búp bê vải kia bỗng nghiêng đầu, cắn mạnh vào ngón tay cái của cô, máu tươi chảy ròng ròng.

Tay còn lại của Cố Di Nhân lập tức rời khỏi thóp đầu của Viên Thiên Thư!

Cô rút thêm mấy cây đinh Hạc Cốt, đâm thẳng vào con búp bê vải.

Tiếng thét thảm thiết vang lên chói tai!

Viên Thiên Thư vẫn đứng yên tại chỗ, không hề có chút phản ứng nào!

Cố Di Nhân nói phải có cậu cùng phối hợp mới trấn áp được Viên Thiên Thư, đó hoàn toàn là lời nói dối!

Rõ ràng cô có thể trực tiếp ra tay biến Viên Thiên Thư thành bùa, nhưng cô lại không làm, mà đẩy sang cho La Bân.

Chỉ riêng điều này cũng đủ cho thấy tâm cơ của "Cố San Hồng" sâu đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

Bóng đen dưới đất bắt đầu ngọ nguậy, rêu xanh đang không ngừng lan rộng.

Khi Trầm Tẫn xuất hiện, Ô Huyết Đằng đã thấp thoáng hiện ra, Đạm Đài cũng đang trồi lên.

Không chỉ có thế, La Bân đã dán bùa thỉnh linh Hồi tiên lên người, mỗi tay nắm chặt một thanh kiếm huyết đào, toàn thân nâng cao phòng bị, đề phòng Cố Di Nhân bất ngờ ra tay.

Đúng lúc này, Cố Di Nhân bỗng giơ tay lên.

Thứ trong tay cô thế mà cũng là một miếng đá hình mặt trăng, nhưng về chi tiết thì lại có sự khác biệt với cái của La Bân.

Trên miếng đá hình mặt trăng này khắc đầy phù văn.

Bất thình lình, Cố Di Nhân quệt miếng đá ấy lên trán Viên Thiên Thư.

Máu vừa phủ lên bề mặt miếng đá, lân hỏa trong miệng tất cả cái đầu ở đây lại vượng thêm, họ lần nữa mở miệng. Trong tiếng chú quyết, bóng đen bắt đầu co lại, giống như trận pháp nơi đây không chỉ trấn áp sơn lăng, mà còn trấn áp tất cả mọi thứ âm tà quỷ dị.

Nếu Ô Huyết Đằng trên người La Bân là bản thể hoàn chỉnh thì trận pháp này chắc chắn không trấn áp nổi, chỉ tiếc trong bóng của cậu chỉ có một phần rất nhỏ.

"Tiểu La Tử, đánh ngất bà ta trước, rút hồn phách ra, để ông Bạch dạy cậu cách luyện yên hồn! Không tra tấn bà ta một trận ra trò, tứ gia tôi không nuốt trôi cục tức này!"

Sắc mặt La Bân vẫn không thay đổi, nắm ngón tay cậu chuyển động nhịp nhàng, thử khống chế Cố Di Nhân.

Thế nhưng sự khống chế vốn có hiệu quả trước đó giờ đã hoàn toàn mất tác dụng.

Bùa được luyện từ thân và hồn của chủ đạo trường phân nhánh các đời mạnh đến mức đáng sợ. Nó không chỉ áp chế được âm oán khí, mà ngay cả âm thần cũng không thể rời khỏi thể xác.

Tất nhiên, La Bân không hề cảm thấy bất ngờ, dù sao đây cũng là tất cả của đạo trường phân nhánh Tiên Thiên Toán rồi.

La Bân bất ngờ lao tới.

Được tiên gia nhập vào người, tốc độ của cậu cực nhanh, cứ thế lao thẳng về phía Cố Di Nhân.

Chiêu này của "Cố San Hồng" có vấn đề!

Ô Huyết Đằng bị áp chế.

Âm thần cũng thuộc về vật âm tà, thế nên cũng không thể rời khỏi cơ thể.

Nói cho cùng, Cố San Hồng cũng chỉ là một tiên sinh, lúc này bà ta đang chiếm giữ thân xác của Cố Di Nhân, mà Cố Di Nhân cũng chỉ là người bình thường.

Trong không gian chật hẹp thế này, phương vị lại càng không rõ, nếu đánh tay đôi, chưa chắc cậu đã thua!

Thật ra ở đây còn có một chi tiết nhỏ.

Để lừa La Bân, Cố San Hồng đã để lại cho cậu quá nhiều thủ đoạn, chỉ có thể nói nếu không để lại những thứ đó thì không thể đủ lấy được lòng tin.

Bây giờ đồ còn trên người, kế hoạch lại bị La Bân nhìn thấu, những thủ đoạn đó lại trở thành cơ hội để cậu lật ngược thế cờ.

Chỉ trong chớp mắt, La Bân đã lao đến trước mặt Cố Di Nhân.

Biến cố bất ngờ xảy ra.

Cố Di Nhân run lên một cái, âm thần của Cố San Hồng thế mà trực tiếp rời khỏi thể xác!

Lúc này La Bân mới chú ý thấy một tay Cố Di Nhân đang ấn miếng đá hình mặt trăng đầy phù văn kia lên thóp đầu của mình.

Cậu như được khai sáng.

Chính miếng đá mặt trăng ấy đã giúp âm thần của Cố San Hồng không bị trận pháp bùa chú trói buộc.

Đã không còn cơ hội tiến thêm nữa.

Âm thần của Cố San Hồng đưa tay ra móc thẳng về phía ngực của La Bân.

La Bân lập tức cầm kiếm huyết đào sét đánh ở tay phải chém ngang.

Âm thần của Cố San Hồng vội bay lùi lại.

Âm thần quá nhanh, Cố San Hồng lại xuất hiện ở một hướng khác, chỉ cần chút sơ sẩy, La Bân sẽ không thể tự bảo vệ mình, chứ đừng nói đến việc tiến lên động vào người Cố Di Nhân hay Viên Thiên Thư.

La Bân liên tục bị ép lùi.

Khi La Bân dừng lại ở một vị trí, âm thần của Cố San Hồng quay trở lại cơ thể Cố Di Nhân, rồi quát lớn: "Khảm Thủy thượng, Tốn Phong hạ, Phong Thủy Hoán! Gan thận âm suy, thần trí khô kiệt, ý niệm con người tan rã!"

La Bân hãi hùng.

Đây là chi tiết cậu đã bỏ sót.

Không gian nơi đây quá chật hẹp, lại nằm sâu trong lòng núi, quả thật rất khó nhận biết phương hướng, tất nhiên nếu dùng la bàn Ngọc Tinh Kỳ Môn thì La Bân vẫn làm được.

Chỉ tiếc cậu không có thời gian và cơ hội đó.

Là người nắm giữ vị trí cực kỳ quan trọng của đạo trường phân nhánh, Cố San Hồng hiểu rõ từng phương vị ở nơi này là chuyện quá đỗi bình thường.

Lồng ngực, thắt lưng truyền đến những cơn đau dữ dội. Không chỉ thế, đầu óc trở nên cực kỳ trì trệ, ý thức cứ như đang ở bờ vực tan rã.

Sắc mặt Cố Di Nhân lạnh như băng, nhưng cô không tiếp tục đọc quẻ biến.

Một lời ra thành quẻ hoàn chỉnh cần quẻ chính và quẻ biến.

Quẻ biến là phương thức áp chế mạnh hơn.

Trước đây, mỗi lần sử dụng La Bân đều dùng cả hai là vì chỉ dùng quẻ chính thì không đủ đánh bại đối phương. Hơn nữa, những người cậu từng đối mặt đều không hiểu Tiên Thiên Toán.

Một khi quẻ biến được đưa ra, chỉ cần không phản kháng, quẻ sẽ vô hiệu.

Cậu lại quá hiểu Tiên Thiên Toán.

Đó cũng chính là nguyên do quẻ biến không xuất hiện!

Hơn nữa, dù cơ thể Cố Di Nhân yếu ớt thì mệnh số của âm thần Cố San Hồng lại cực kỳ dày dặn, đủ sức áp chế La Bân!

La Bân th* d*c liên tục.

Mệnh số dày mà cậu luôn lấy làm tự hào, đứng trước một xuất âm thần thì vẫn không đáng một xu!

"Cậu không chịu ra tay thì cùng lắm chỉ khiến tôi mất thêm chút thời gian, tôi sẽ tự xử lý Viên Thiên Thư, cậu vẫn sẽ trở về trong cơ thể của sư huynh. Đợi sư huynh rời khỏi đây, từ từ dung hợp cậu, anh ấy vẫn sẽ tỉnh lại thôi." Cố Di Nhân khẳng định chắc nịch, cứ như La Bân đã trở thành ba ba trong rọ, tù nhân trong ngục.

Nếu đổi thành bất kỳ ai khác thì đây chính là sự thật.

Chưa xuất hắc mà phải đối mặt với xuất âm thần, nếu là một đạo sĩ chân nhân đỉnh cao thì có lẽ còn có thể thử, chứ tiên sinh thì hoàn toàn không có cơ hội.

Dù La Bân có đặc biệt đến đâu, nhưng khi Ô Huyết Đằng bị hạn chế không thể sử dụng, thần minh Thủ tọa lại bị trấn áp ở nơi khác, cậu hoàn toàn rơi vào thế bị động.

"Keng!"

Miếng đá hình mặt trăng trên người cậu rơi xuống đất.

Thương tổn do lời ra thành quẻ gây ra dần tiêu tan.

Cố Di Nhân hừ lạnh.

Âm thần của Cố San Hồng một lần nữa rời khỏi thể xác.

Tuy La Bân không còn trong trạng thái ý thức hỗn loạn như vừa rồi, nhưng phản ứng của cậu vẫn chưa đủ nhạy bén.

Có điều đúng ngay lúc này, âm thần Cố San Hồng bỗng khựng lại giữa không trung. Bà ngẩng phắt đầu lên, hét thảm thiết.

Có thể thấy bằng mắt thường, từng làn khói trắng đang không ngừng bốc lên từ người bà ta.

Ngay giữa lồng ngực của bà ta như đang bị thiêu thủng.

"Đánh bà ta đi! Tiểu La Tử! Thừa cơ bà ta bệnh, lấy mạng bà ta! Cắm kiếm vào miệng bà ta đi!" Hôi tứ gia điên cuồng kêu chít chít.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.