Chương 9

“Thư ký Vương, giúp tôi gọi điện cho lái xe, bảo anh

ấy chuẩn bị xe.” Buông nút nối máy ra, Vân Trạm lại tựa người vào ghế dựa, lặng

lẽ nghỉ ngơi một lúc rồi mới kéo chiếc xe lăn bên cạnh sang, ra sức chuyển người

sang đó.

Sau đó, lăn chiếc xe tới cạnh cửa, kéo cánh cửa nặng

nề ra, cũng vừa đúng lúc thư ký đặt điện thoại xuống.

“Tổng giám đốc!” Thư ký Vương rời khỏi bàn làm việc,

đi tới chỗ Vân Trạm.

“Cuộc họp buổi chiều sẽ do Phó tổng giám đốc Trần chủ

trì. Sáng sớm ngày mai, cô đem biên bản cuộc họp tới cho tôi.” Vân Trạm căn dặn

vài câu.

“Vâng… Tổng giám đốc, ngài định ra ngoài à?” Chần chừ

một lát, thư ký Vương vốn luôn tập trung vào công việc trong công ty lại đột

nhiên hỏi một câu.

“Ừ.” Cảm giác đau thắt lại dấy lên từ đôi chân, Vân

Trạm dùng tay ấn xuống, sắc mặt chẳng hề thay đổi, đáp lời.

“Nhưng mà…”

“Sao thế?” Vân Trạm nghiêng đầu. Thái độ của cô thư ký

hôm nay thật kỳ lạ.

“Vừa rồi… dưới lầu có điện thoại gọi tới, nói có một

cô gái muốn gặp ngài… Cô ấy nói mình họ Dung.” Nói xong, thư ký Vương liếc mắt

quan sát phản ứng của Vân Trạm.

Họ Dung vốn chẳng nhiều, còn cô làm trong công ty sáu

năm, biết người duy nhất mang họ Dung có quan hệ với Vân Trạm là Dung Nhược đã

rơi xuống vực sâu mất tích từ hai năm trước. Lúc vừa nhận được điện thoại từ

quầy tiếp tân dưới lầu, cô cũng rất kinh ngạc, Dung Nhược mà mọi người đều nghĩ

khả năng sống sót mong manh lại xuất hiện một lần nữa sau hai năm biến mất. Vì

vậy, biết là không nên nhưng cô vẫn âm thầm quan sát phản ứng của Vân Trạm.

Câu nói của thư ký khiến bàn tay đang xiết nhẹ lên

chân vì đau đớn của Vân Trạm không tự chủ được, hơi lỏng đi, một luồng sáng xẹt

qua đôi mắt đen nhánh của anh.

… Dung Nhược, chủ động tới tìm anh.

Dẫu biết cô đã mất trí nhớ, dẫu đã đoán ra đại khái

mục đích tới gặp của cô, nhưng niềm vui vẫn nhẹ nhàng dâng lên trong trái tim

đã quen hờ hững.

“Thư ký Vương” Vân Trạm vừa quay xe trở về phòng làm

việc vừa căn dặn: “Cô xuống dưới dẫn cô ấy lên.”

“Vâng.” Phản ứng bình tĩnh của Vân Trạm khiến cô cũng

ngạc nhiên, chẳng lẽ Tổng giám đốc đã biết trước chuyện Dung Nhược trở lại?

Không có nhiều thời gian để suy nghĩ, khi cửa phòng làm việc lại đóng lại lần

nữa, cô cũng nhanh chóng đi thang máy chuyên dụng xuống tầng.

Dung Nhược theo sau thư ký, bước khỏi thang máy, đi

tới trước cánh cửa sậm màu được khắc hoa văn quen thuộc, một nụ cười nhẹ thoáng

hiện trên khuôn mặt cô.

Đương nhiên cô không quên, từ khi bước vào tòa cao ốc

của Vân thị, các nhân viên trong công ty không ngừng lộ vẻ kinh ngạc —— có lẽ,

tất cả mọi người đều cho rằng, một người biến mất hai năm, chắc hẳn đã sớm rời

nhân thế.

Mà sự thật, cũng đúng như vậy.

Nếu lúc trước không may mắn gặp một chiếc thuyền đánh

cá nhỏ, sợ là cô đã sớm vùi thân trong biển rộng.

Vậy Vân Trạm thì sao? Sao anh ta lại kiên trì tìm cô

suốt hai năm? Rốt cuộc điều gì khiến anh ta tin cô rơi từ trên vách đá xuống

biển mà còn sống sót được?

Nghĩ tới anh, ngay khi thư ký mở cửa, Dung Nhược thu

lại nụ cười, khôi phục vẻ lặng lẽ gần như xa lạ.

“Anh Vân.” Sau khi bước vào cửa, Dung Nhược lễ phép

chào hỏi người bên cạnh cửa sổ, không chút ngạc nhiên liếc nhìn vẻ khó hiểu

trên khuôn mặt cô thư ký.

“Cô ra ngoài trước đi.” Vâm Trạm ra hiệu cho thư ký,

ngay cả bản thân cũng không phát hiện ánh mắt mình đã đượm buồn vì cách xưng hô

đó.

Sau khi phòng chỉ còn hai người bọn họ, Dung Nhược vẫn

đứng yên tại chỗ, lại lên tiếng: “Tôi hy vọng lần mạo muội tới gặp này không

quấy rầy công việc của anh.”

“… Không sao.” Mặc dù đã sớm biết Dung Nhược không nhớ

gì về mình, cũng tự cho rằng bản thân đã tiếp nhận sự thật đó, song khi nghe

những câu nói khách khí xa lạ thốt ra từ đôi môi xinh xắn đó, trong lòng Vân

Trạm vẫn thầm đau xót. Anh không thể không thừa nhận, hóa ra bản thân mình cũng

có lúc yếu đuối, tới lúc anh khôi phục tinh thần, ngón tay đã dần dần nắm lại,

xiết chặt vào tay vịn trên xe đẩy.

“Vậy, anh Vân, lần này tôi…”

“Ngồi xuống trước đã.” Mí mắt khẽ hạ xuống, Vân Trạm

ngắt lời Dung Nhược, đồng thời chuyển động xe lăn.

“… Cám ơn.”

Ngồi xuống chiếc ghế sa lon bằng da thật, Dung Nhược

lặng lẽ nhìn Vân Trạm trên chiếc xe lăn, từ từ đi về phía mình. Trên khuôn mặt

hoàn mỹ không chút tì vết là vẻ bình tĩnh không chê vào đâu được, song lại chỉ

mình cô tự biết, công cụ màu bạc giúp Vân Trạm đi lại trước mặt gai mắt tới mức

nào. Cảm giác lo lắng hệt như lần trước gần như bao phủ toàn bộ cơ thể cô, đồng

tời, cô lại thầm cổ vũ hành động che dấu hoàn mỹ của bản thân lúc này.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.