Chương 4

Mây đen bao phủ bầu trời, lại một cơn dông mùa hạ sắp

kéo tới.

Vân Trạm ngồi trong phòng làm việc, đèn không bật, rèm

cửa buông hết xuống, chỉ còn duy nhất một tia sáng yếu ớt từ bên ngoài cửa sổ

chiếu hắt vào, cũng đã bắt đầu tối dần.

Tiếng gõ cửa với nhịp đều đều khẽ vang lên, ngay sau

đó, cánh cửa hé mở, để lộ ra gương mặt xinh đẹp.

“Hết giờ làm rồi.”

Vì trong thời gian Vân Trạm nằm viện tĩnh dưỡng, quá

trình điều trị không được tốt, khiến bệnh khuẩn xâm nhập vào trong cơ thể, dẫn

tới viêm cơ tim, cũng vì thế, mà gần hai năm nay, Vân Hân đã quen với việc nói

nhỏ giọng khi làm việc hay nói chuyện. Vì vậy, những lời này tuy có ý thông

báo, nhắc nhở nhưng lại được nói rất khẽ.

“Tối thế này mà không thèm bật đèn, rõ là không có ý

định làm việc. Nếu đã như vậy, chẳng bằng về nhà sớm một chút để uống canh ngao

do em nấu đi.” Tiện tay bật công tắc bên tường, Vân Hân bước tới bàn làm việc.

“Thời tiết tệ thế này còn cố tình đến làm gì?” Ngồi

tựa vào chiếc ghế da lưng cao, Vân Trạm để mặc cho cô thu dọn đống giấy tờ trên

mặt bàn.

“Tới giục anh về nhà. Cao Lỗi bị Bằng Bằng giữ lại,

nếu không thì anh ấy đã giành việc tới đây với em rồi.”

Dọn gọn bàn làm việc xong, Vân Hân mới với tay kéo

chiếc xe lăn ở bên cạnh lại, hạ tay vịn xuống rồi lùi về một phía.

Nhấc tấm chăn lông đắp trên đùi lên, Vân Trạm cố gắng

xoay người, chống lên mép bàn và tay vịn, dịch người sang xe lăn, đồng thời di

chuyển đôi chân cứng ngắc của mình, đặt hai bàn chân đã chẳng còn chút sức lực

nào lên trên bàn đạp. Sau khi làm xong mấy động tác đơn giản đó, cái cảm giác

đau đớn truyền đến cũng đủ khiến cho anh phải thở một cách khó nhọc.

“Đi thôi, lái xe đang chờ ở bên dưới.” Sau khi thay

Vân Trạm phủ tấm chăn mỏng lên đùi, Vân Hân mới xoay người, bước vòng ra phía

sau đẩy xe lăn cho anh.

Dù ở trong phòng rất tối, nhưng cô vẫn sợ mình không

kìm được cảm xúc mà rơi nước mắt, khiến Vân Trạm phát hiện ra.

Cứ mỗi một lần, khi cô thấy Vân Trạm từ chối tiếp nhận

sự giúp đỡ của mọi người, tự mình cố gắng ngồi lên xe lăn, thấy rõ vẻ yếu ớt

của đôi chân được dấu trong chiếc quần âu sang trọng kia, lòng cô lại cảm thấy

thật khó chịu.

Hai năm qua, vẫn luôn như vậy.

Cô vẫn luôn nghĩ, nếu như Dung Nhược còn ở đây, thì

với tính cách cao ngạo của Trạm, liệu anh có chịu phá lệ để nhận sự giúp đỡ và

chăm sóc của cô ấy hay không.

Dung Nhược, không giống với mọi người.

Hai năm trước, khi nghe thấy câu nói đầu tiên sau khi

tỉnh lại của Vân Trạm, Vân Hân mới thực sự hiểu được, đối với người lúc nào

cũng dửng dưng lạnh lùng như Trạm, cô gái hiền lành trang nhã kia quan trọng

tới mức nào.

------_ Dung Nhược đang ở đâu?

Giọng nói đầy yếu ớt và lo lắng, chẳng hề che dấu. Cô

chưa từng nghe Trạm nói chuyện với giọng điệu như vậy bao giờ.

Sau đó, cô lại một lần nữa khẳng định địa vị của Dung

Nhược, đồng thời cũng thấy được một mặt xa lạ của Vân Trạm mà cô tưởng như đã

quen thuộc.

------_ Dung Nhược, khiến Trạm đang bệnh nặng mà vẫn mất

đi sự bình tĩnh và kiềm chế, khiến Trạm chẳng hề để ý tới thân thể mình, không

ăn không ngủ, không ngừng tìm kiếm tung tích của cô ấy, thậm chí sau hai năm

vẫn vậy.

Dẫu

lần nào cũng chỉ thu được cùng một kết quả, nhưng không lúc nào cô không hy

vọng, sẽ có ngày Dung Nhược lại xuất hiện trước mắt bọn họ, mạnh khỏe bình an.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.