Chương8

Lâm Diễn cảm thấy anh bắt

đầu thăm dò tính tình của Chu Thanh Thanh, cô giống như một loài vật có bộ lông

mềm mại, dáng vẻ vô cùng dụ dỗ người khác, khiến người ta nhìn thấy không nhịn

được muốn thò tay tới sờ chỗ này, vuốt chỗ kia… Mà cô cũng không biết né tránh,

cứ thế co người lại, mặc cho người ta v**t v* nn bp tròn méo. Nhưng nếu bạn

dồn cô ấy đến đường cùng, đến lúc không thể nào lui được nữa, cô ấy sẽ xù lông

lên, vẻ mặt hung ác phản kích… Phụt ha ha ha, sao cô ấy có thể đáng yêu như

vậy?

Vốn xem cô như một thứ

phiền toái, xuất phát từ đạo nghĩa, xuất phát từ lương tâm, xuất phát từ trách

nhiệm, không thể bỏ mặc cô mà không quan tâm, nên mới có quyết định “Để cô ở

gần trông nom mới có thể bảo đảm an toàn” này, thực ra trong lòng vẫn có vài

phần không cam lòng, không tình nguyện, nhưng mà bây giờ xem ra… Có lẽ, nuôi

một sủng vật hình người cũng không tệ.

Nghĩ tới đây, gương mặt

đẹp lạnh lùng cao quý, nhìn thế nào cũng thấy không thể xâm phạm của Lâm Diễn

lại lộ ra nụ cười tươi, ấm áp như gió xuân, vô cùng “hiền từ” (? =_=|),“nhã

nhặn” với Chu Thanh Thanh: “Ngại quá, giọng nói của tôi không được hay lắm, đã hù

dọa cô rồi sao? Thực ra, tôi luôn rất điềm đạm, chưa từng ngược đãi động vật

nhỏ (? =_=|||),đối xử vô cùng tốt…”

Tuy vẻ mặt tươi cười cùng

với lời nói của mỹ nam đều có gì đó kì lạ, nhưng mà nụ cười của mỹ nam cao cấp

đối với phàm phu tục nữ như Chu Thanh Thanh và Dương Tư Tư – đồng thời cũng là

trong mắt của sắc nữ, thì lực sát thương vẫn không cách nào cản trở!

Ta đối xử hung ác với

người khác, người ta lại thân mật mỉm cười với ta… Chu Thanh Thanh lập tức cảm

thấy ngại ngùng về những lời nói độc địa của mình khi nãy, bắt đầu biến thành

một kẻ nhỏ bé đáng thương: “Tôi, tôi…” Cứ “tôi” mà không biết tại sao.

Quả nhiên! Nụ cười trên

mặt Lâm Diễn càng thêm hớn hở. Nhanh chóng rút ra được cách thức tốt nhất để

trấn an Chu Thanh Thanh khi đang xù lông – nhất định lời nói và động tác vuốt

ve lông cô đều phải vô cùng dịu dàng! Sau đó cô ấy sẽ nhanh chóng quay về trạng

thái để mặc cho bạn vt v* x n*n tròn méo! ~ Ngược lại, trong lúc cô ấy đang

tức giận mà bạn đối chọi với cô ấy sẽ chỉ làm cho lửa giận của cô càng lớn,

tiểu vũ trụ bạo phát sẽ biến thành đại vũ trụ bạo phát – ai dà, anh có thể thấy

trước được cuộc sống sau này của mình sẽ không hề nhàm chán! ~

Lâm Diễn mỉm cười nói với

Dương Tư Tư đang nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng nóng bỏng: “Người đẹp này, cô

chắc là người mà Thanh Thanh vẫn hay nhắc tới, bạn và cũng là chị em tốt nhất

của cô ấy, Dương Tư Tư? Nghe danh không bằng gặp mặt, cô thật sự đúng là vừa

thông minh vừa xinh đẹp! Đúng vậy, cô đã đoán trúng, tối nay tôi đến là muốn

dẫn Thanh Thanh đi.”

Một mỹ nam siêu cấp đẹp

trai lại khen bạn thông minh xinh đẹp! Hơn nữa, trước tiên anh ta khen bạn

thông minh, sau đó mới khen bạn xinh đẹp, có thể thấy anh ta là một người đàn

ông chú trọng bên trong, chú trọng nội hàm chiều sâu hơn là bên ngoài! Giọng

điệu của Dương Tư Tư lập tức chuyển sang dịu dàng ch** n**c: “Ai da, tôi nào có

được tốt như anh nói? Ha ha ha… Anh đẹp trai, mau vào trong ngồi! Có chuyện gì

cứ ngồi xuống rồi từ từ nói. Bạn của Thanh Thanh thì cũng là bạn của tôi, miễn

ngài không chê phòng nhỏ đơn sơ là được rồi, ha ha ha…”

Dương Tư Tư cũng không bỏ

sót một câu quan trọng nhất “Tối nay tôi tới là muốn dẫn Thanh Thanh đi”, còn

có câu trước đó “Cô chắc là người mà Thanh Thanh vẫn hay nhắc tới…”, trực giác

của phụ nữ nói cho cô biết – có nội tình!

Tiếp đó giọng điệu bỗng

nhiên xoay chuyển, biến thành đại tiểu thư vênh váo hung hăng sai bảo người

làm: “Thanh Thanh, đi pha trà!”

Chu Thanh Thanh “à” một

tiếng rồi ngoan ngoãn chạy đi.

Hai cô gái không hề chú ý

trên mặt Lâm Diễn chợt lóe lên nét không vui.


Một lát sau, Chu Thanh

Thanh thò nửa người ra khỏi phòng bếp, yếu ớt hỏi: “Tư Tư, nhà cậu hình như

không có trà… Chỉ có cà phê và nước sôi…”

Lâm Diễn đang ngồi trên

ghế sa-lông, thản nhiên nói: “Vậy thì cho tôi một ly cà phê đi, tôi không kén

chọn.”

Nhìn Chu Thanh Thanh lại

quay người đi vào phòng bếp, Dương Tư Tư lập tức thu lại vẻ tươi cười khách sáo

trên mặt, thấp giọng hỏi: “Anh đã quen Thanh Thanh từ trước, có phải không?”

Nếu đúng như vậy… Cái gọi

là “tình một đêm” tối qua rất có thể là người đàn ông này đã có kế hoạch, tính

toán từ trước… Nếu đúng như vậy – mặc kệ người đàn ông này xuất phát từ ý định

gì – ví dụ như, thầm mến Chu Thanh Thanh đã lâu gì đó… Nhưng lợi dụng loại thủ

đoạn đê tiện này, tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ - ít nhất phải đánh cho

hắn một trận! Dương Tư Tư lặng lẽ cuộn chặt nắm tay, trong lòng mặc niệm: mỹ

nam đúng là rất đáng quý, nhưng tình bạn càng đáng quý hơn!

Ánh mắt Lâm Diễn lộ ra vẻ

tán thưởng, xem ra cô gái này ngoài diện mạo cũng có chút đầu óc. Bèn nhàn nhạt

trả lời: “Chính xác, tôi quen cô ấy… Tính ra cũng đã ba năm. Nhưng tối qua tôi

và Thanh Thanh hoàn toàn là lần đầu tiên gặp nhau ngoài đời thực, cùng cô ấy…

Ừm, cũng là chuyện ngoài ý muốn.”

Quen trên mạng à? Trên

mạng có rất nhiều loại người, nhưng mà, với điều kiện tốt như vậy của người đàn

ông này chắc sẽ thật sự không tính toán gì Thanh Thanh. Dương Tư Tư nhíu mày “Vậy Thanh Thanh có biết anh là…”

“Với năng lực phản ứng

chậm chạp của cô ấy, chắc là không biết, nhiều nhất là có nghi ngờ.” Dừng một

chút, Lâm Diễn nói tiếp: “Nhưng đây là chuyện giữa tôi và Thanh Thanh, tôi

không mong có người khác xen vào.”

Dương Tư Tư mặt mày hớn

hở, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Anh thích Thanh Thanh nhà tôi đã bao lâu rồi?” Sau

đó trong đầu bắt đầu tự động tưởng tượng ra câu chuyện tình yêu qua mạng kinh

điển của hai người giống như trong tiểu thuyết…

Lâm Diễn khẽ giật mình,

anh đâu có thích cô? Anh chỉ là “xuất phát từ đạo nghĩa, xuất phát từ lương

tâm, xuất phát từ trách nhiệm”, trong lúc Chu Thanh Thanh sa sút nhất, không

thể không dang tay cứu giúp?

Đúng lúc này, Chu Thanh

Thanh ở trong phòng bếp lề mề cả buổi cuối cùng cũng hai tay bưng một chiếc ly

thủy tinh đi ra, miệng kêu ca: “Nóng quá a a a…”

Chiếc ly trong tay Chu

Thanh Thanh lắc lư, chất lỏng màu nâu bên trong nhìn như muốn lao ra ngoài,

cuối cùng Chu Thanh Thanh cũng vượt qua nguy hiểm, đặt ly cà phê xuống bàn trà

trước mặt Lâm Diễn.

Dương Tư Tư trừng mắt “Sao lại đổ đầy thế làm gì? Còn nữa, cà phê làm sao nóng thế được, không phải

tớ đã đun nước xong từ lâu rồi à?”

Chu Thanh Thanh cười

ngượng ngập: “À, tớ thấy cà phê lạnh uống không ngon, cho nên mới đun lên một

tí, ai ngờ, tớ vừa mới rửa xong cái cốc thì nó đã sôi rồi… Lại không cẩn thận

rót đầy quá…”

Dương Tư Tư ôm trán: “Tay

chân vụng về, đến ly cà phê cũng pha không xong!”

Chu Thanh Thanh xấu hổ

cúi đầu: “Xin lỗi!” Theo kinh nghiệm trước đây, Tư Tư chắc chắn sẽ chậm chạp

nói: “Được rồi, tớ cũng không phải ngày đầu tiên biết cậu tay chân vụng về, lần

sau tớ tự làm là được.”

Nhưng Lâm Diễn ngồi bên

cạnh lại thấy cực kỳ khó chịu, bạn tốt mà lại đối xử với cô như với kẻ bề dưới

vậy sao? Cô đúng là rất dễ bị bắt nạt, nhưng không phải ai cũng có thể bắt nạt

cô!

Lâm Diễn đột ngột đứng

dậy, vẻ mặt lạnh lùng: “Thanh Thanh không phải người làm nhà cô! Không pha được

cà phê thì làm sao? Nếu cô không chào đón cô ấy, tôi sẽ đưa cô ấy đi!” Dứt lời

liền kéo phắt cổ tay Chu Thanh Thanh, đi thẳng ra cửa.

Chu Thanh Thanh bị sự

biến hóa bất thình lình làm cho choáng váng: “Tại sao tôi phải đi với anh? Tôi

không muốn đi! ~~~~(>_

Lâm Diễn quay đầu ném cho

cô một ánh mắt sắc lạnh như đao: “Tại sao không đi? Ở lại đây rồi phải nhìn sắc

mặt cô ta mà làm việc sao? Bạn tốt cái gì? Cô chẳng qua chỉ đến ở nhờ một thời

gian, cô ta lại sai cô làm hết cái này đến cái khác!”

Chu Thanh Thanh vẻ mặt

cầu xin: “Cái này có sao đâu… Nếu nói về hung dữ thì không phải anh còn hung dữ

với tôi hơn à…”

Dương Tư Tư hoàn toàn

không để ý đến lời kêu cứu của Chu Thanh Thanh, quay vào phòng lấy túi xách của

Chu Thanh Thanh mới mang về buổi chiều vẫn còn chưa mở ra, vô cùng mặt dày phụ

họa nói: “Đúng vậy đúng vậy, anh nhanh đưa cô ấy đi đi! Nhóc con kia ở đây,

không phải làm vỡ cốc thì là vấp phải bàn, tôi đã sớm không thể kiên nhẫn nổi

nữa! Cô ấy cứ đến đây là tôi lại trở thành bà mẹ già!”

Lâm Diễn sững sờ, phát

hiện không biết vì sao anh lại nổi nóng, mà khi đã nổi nóng thì rất dễ xúc

động, làm những việc ngoài sự khống chế của lý trí. Ví dụ như, tối hôm qua xúc

động đã kéo Chu Thanh Thanh đi thuê phòng; muộn như thế này, chỉ sau một cuộc

điện thoại đã xúc động chạy đi tìm Chu Thanh Thanh; ví dụ như bây giờ đang xúc

động chỉ muốn đưa Chu Thanh Thanh nhanh chóng rời khỏi nơi có khả năng khiến cô

phải chịu tủi thân này… Liên tiếp không kiềm chế được, đều là vì cô gái tên là

Chu Thanh Thanh, việc này có nghĩa là gì, đến Lâm Diễn cũng không thể ý thức

được.

Nhìn thấy vẻ mặt hớn hở

tung tăng như chim sẻ của Dương Tư Tư, Lâm Diễn chợt nhớ ra, các cô đều là hủ

nữ - một quần thể không thể dùng tư duy bình thường mà hiểu được. Nếu như cô

gái này thật sự đối xử không tốt với Chu Thanh Thanh, Chu Thanh Thanh sẽ không

ở trên Q nói với anh, trái một câu Tư Tư nhà tôi thật đẹp trai, phải một câu Tư

Tư nhà tôi thật đáng yêu… Tuy là anh không thể tưởng tượng ra nổi những từ như

“đẹp trai” hay “đáng yêu” lại có thể dính trên người cô gái mà ánh mắt đang tỏa

ra một loại ánh sáng kì quái này! =.=

Thế nhưng, tuy phát hiện

mình hiểu lầm, Lâm Diễn vẫn quyết định giả vờ tàn khốc đến cùng, cái này liên

quan đến vấn đề hình tượng của anh! Vì vậy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhận hành

lý từ trong tay Dương Tư Tư, quay đầu lại ném cho Chu Thanh Thanh một ánh mắt

thờ ơ: “Ngoan ngoãn đi theo tôi. Nếu không thì… Hừ Hừ!” Cách uy h**p tốt nhất

chính là không nói rõ ràng, để cho đối phương không gian tưởng tượng vô hạn…

Tôi xách hết hành lý của

cô đi, xem cô có đi theo mà lấy hay không!

Lâm Diễn đi trước ra cửa,

đi vài bước vẫn chưa thấy Chu Thanh Thanh đuổi theo, lại quay đầu định dùng ánh

mắt lạnh lùng, khí thế không cần nói gì để ép đến khi cô gái nào đó khuất phục

mới thôi, nhưng bất ngờ lại thấy cô gái tên Dương Tư Tư nhìn anh bằng ánh mắt

tán thưởng, dùng khẩu hình nói trong yên lặng: “Anh được lắm! Đối phó với loại

đầu óc mờ mịt như Thanh Thanh, chính là không thể ra bài theo lẽ thường được!

Xem ra anh hiểu cô ấy rất rõ!” Tiếp đó một tay đẩy Chu Thanh Thanh vẫn còn đang

ngơ ngác ra khỏi nhà, tiếp đó, “rầm” một tiếng đóng cửa lại!

Lâm Diễn nở nụ cười vô

cùng không phúc hậu. Anh biết Dương Tư Tư đang hiểu lầm là anh thích Chu Thanh

Thanh, cho nên mới “phối hợp” như thế, cố ý sắp đặt để anh đưa Chu Thanh Thanh

đi.

Chu Thanh Thanh, có loại

bạn xấu suy nghĩ cho hạnh phúc của cô như thế, thật không biết là cô may mắn

hay là bất hạnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.