Chương5

“Thuê thuê thuê… thuê

phòng?” Chu Thanh Thanh hoàn toàn bị hai từ này làm cho vô cùng chấn động!

Đôi mắt hẹp dài đẹp đẽ

của Lâm Diễn, ánh sáng trong con ngươi đen nhánh giữa đem tối trở nên đẹp đến

lay động lòng người, dáng vẻ tươi cười nhẹ nhàng mà mê hoặc: “Không phải cô vừa

mới nói muốn tóm lấy tôi sao, chẳng lẽ cô chỉ tùy tiện nói chơi? Hay là, cô cảm

thấy tôi không đủ phù hợp với yêu cầu của cô?”

Chu Thanh Thanh cảm giác

như bị chèn ép dưới “sóng điện mỹ nam”, vốn đầu óc đã không sáng sủa lắm giờ

lại càng trở nên trì độn: “Không, không phải, anh thực sự quá quá quá phù hợp

với yêu cầu của tôi!… Đến bây giờ tôi vẫn có một loại cảm giác rất không chân

thực, còn tưởng là mình đang nằm mơ!”

“Đúng vậy, cô chính là

đang nằm mơ! Vậy thì, cô có muốn tỉnh lại ngay bây giờ không? Cô muốn đi cùng

tôi đến khách sạn thuê phòng, kéo dài thêm giấc mộng đẹp này, hay là lập tức

gọi xe về nhà, tắm rửa rồi đi ngủ hả?”

Đi thuê phòng cùng mỹ nam

là tình huống kiểu gì? Ánh đèn mập mờ, giường lớn KINGSIZE, tranh mỹ nam tắm,

sau đó cái kia màu đỏ… Khụ khụ, Chu Thanh Thanh chỉ tưởng tượng thôi đã thấy

muốn chảy máu mũi. Bây giờ gọi xe về nhà?... Cô chỉ có thể nghĩ đến bát mỳ tôm

tối nay ăn xong vẫn còn bày trên bàn chưa rửa. >_

Cái ổ cũ nát + bát mỳ ăn

xong chưa rửa PK khách sạn năm sao cao cấp + mỹ nam cao cấp, ai thắng ai thua?

Nói thừa, còn phải hỏi.

Nhưng cô thật sự không

nghĩ ra mình có chỗ nào đáng giá để cho mỹ nam này phải “chịu thiệt”, cô muốn tài

không có tài, muốn sắc không có sắc. Chính vì thế mới càng kì lạ! Lý trí còn

sót lại nói cho cô: trái đất này làm gì có mỹ nam miễn phí đưa tới cửa! o(╯□╰)o

Nhìn ra được Chu Thanh

Thanh đang đấu tranh, Lâm Diễn cảm thấy cần thiết phải cho thêm một liều thuốc

mạnh nữa, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng đã mất kiên nhẫn: “Chu Thanh

Thanh, có sắc tâm mà không có can đảm là không được, sư phụ của cô đã từng nói

với cô, lúc cần ra tay thì phải ra tay chưa?”

Sư phụ có từng nói như

vậy hay không cô cũng không nhớ rõ, nhưng mà, những lời này lại rất giống phong

cách nói chuyện của sư phụ!

Sư phụ trong lòng Chu

Thanh Thanh tồn tại giống như một thần tượng, cô luôn luôn cho rằng: một, sư

phụ nói gì, đều đúng; hai, nếu sư phụ sai, mời xem lại điều thứ nhất. =_=

Quan niệm này đã ăn sâu

bén rễ, khiến Chu Thanh Thanh không chút do dự nghiêng về xu hướng “sắc tâm”.

Chu Thanh Thanh hoàn toàn không chú ý tại sao mỹ nam không biết tên này lại

biết được cô có một “sư phụ”, ngữ khí mất kiên nhẫn và thần thái hờ hững đó,

như thể nói như vậy là chuyện đương nhiên.

Thế nhưng, Chu Thanh

Thanh cảm thấy cô vẫn cần phải nói rõ một chút: “Tôi tôi tôi, tôi cho anh biết,

tôi không có tiền! Anh đừng tưởng lừa được tôi! Đến ngay cả phí trọ tôi cũng

không trả nổi đâu!”

Lâm Diễn mặt đầy vạch

đen… -_-||| không ngờ ngay tại lúc này, cô gái kia lại lo lắng vấn đề nhàm chán

đó, mà không phải là chuyện mình sắp bị ăn sạch…

Cô thật ngu ngốc, sớm

muộn sẽ bị người ta lừa gạt, vậy thì anh cũng không cần khách khí! So với bị

người khác lừa gạt, không bằng bị anh lừa gạt! Vất vả lắm mới gặp được một cô

gái có thể khiến anh một lần nữa nhắc tới “h*m m**n”, sao có thể không lừa gạt

lên giường thử!

(khụ khụ, về phần

nguyên nhân Lâm mỹ nam không “h*m m**n” nổi với các cô gái khác, sau này từ từ

sẽ nói tới)

Vì vậy, Lâm Diễn cũng bất

chấp lại phóng ra sóng điện mỹ nam gì đó, kéo phắt cổ tay Chu Thanh Thanh, đi

thẳng vào cổng lớn tráng lệ của khách sạn Kim Thái.


Khách sạn Kim Thái, trước

bàn tiếp tân.

“Á, nhìn kìa, bên kia có

phải là điện hạ không?” Mỹ nữ lễ tân Giáp trước bàn tiếp tân ra hiệu cho bạn

đồng nghiệp nhìn đôi nam nữ vừa đi vào cửa lớn.

Mỹ nữ lễ tân Ất trước bàn

tiếp tân: “Ở đâu ở đâu? Á, giống thật đấy, ôi!...”

Sau khi đôi nam nữ đã đến

gần hơn một chút, mỹ nữ lễ tân Ất kinh ngạc hô lên: “Không phải, kia căn bản

chính là điện…”

Lâm Diễn bước thêm vài

bước dường như đã nghe được gì đó, ngẩng đầu, một ánh mắt như phi đao cảnh cáo

bay tới. Mỹ nữ lễ tân Ất lập tức ngậm miệng, sau đó bày ra dáng vẻ tươi cười

ngọt ngào: “Tiên sinh, tiểu thư, buổi tối tốt lành. Xin hỏi hai vị cần phục vụ

gì?”

Lâm Diễn cũng hé ra nụ

cười mê người, móc từ trong ví tiền ra chiếc thẻ VIP khách quý: “Một phòng tốt

nhất, cảm ơn.”

Lâm Diễn nhận thẻ phòng

xong lập tức kéo Chu Thanh Thanh quay người rời đi. Mỹ nữ lễ tân Giáp vẫn còn

đang thất thần, miệng không hiểu sao lại thều thào: “Điện điện điện… điện hạ!

Tôi lại có thể gặp được điện hạ ở khoảng cách gần như vậy aaa!”

Tiến vào thang máy, Chu

Thanh Thanh vẫn nắm chặt ống tay áo Lâm Diễn không chịu buông ra, dân đen chưa

từng thấy nơi xa hoa cùng với bản tính mù đường khiến cô cảm thấy bỡ ngỡ trong

không gian tráng lệ này, trong lòng tràn ngập bất an. Nhớ tới vẻ mặt quái dị

của cô gái lễ tân ban nãy, Chu Thanh Thanh khó hiểu hỏi: “Tại sao cô lễ tân ở

dưới đại sảnh lúc nãy lại nhìn chúng ta bằng ánh mắt kì quái như thế? Giống như

gặp quỷ vậy…”

Lâm Diễn thản nhiên nói “Đại khái là cô ấy quá kinh ngạc khi thấy người đẹp trai như tôi mà lại vừa mắt

cô gái chẳng có gì thu hút như cô.”

Hả? Chu Thanh Thanh xấu

hổ đỏ mặt, cúi đầu: “Thật xin lỗi, hại anh bị người ta khinh bỉ…”

Lâm Diễn tâm tình đang

rất tốt, khóe miệng khẽ cong lên, đây đại khái là lời xin lỗi kỳ quái nhất mà

anh đã từng nhận. Đưa tay vò rối cái đầu đang cúi thấp: “… Không sao.”

Trong lòng bỗng bắt đầu

có chút áy náy, anh vốn định đến “cứu” cô, định mắng cho cái đầu đần độn của cô

tỉnh ra, không ngờ chính anh lại thành kẻ xấu xa lừa cô lên giường… Dùng cô một

lần, để thử nghiệm xem anh thực ra không phải ngoài cô gái kia thì “không

được”, có phải hơi quá đáng hay không…

Anh biết rõ, anh không

yêu cô. Chỉ là… không cảm thấy chán ghét mà thôi. Đàn ông trước giờ cũng không

phải vì yêu mà chỉ vì bản tính động vật.

Ding, cửa thang máy mở

ra, lúc này Chu Thanh Thanh mới để ý gian phòng của bọn họ là ở tầng trên cùng.

Hình như, tầng cao nhất đều là các loại phòng tổng thống gì đó? Mỹ nam thật

đúng là có tiền!

Đêm nay vốn là đêm tân

hôn của cô, không thể cùng Hàn Duệ đi mua sắm chiếc giường cưới xa hoa, trong

lòng cô đã từng một lần nửa chờ mong nửa lo sợ, giường KINGSIZE trong phòng

tổng thống cũng không tệ, tuy đối tượng cùng cô lên giường lại không phải người

mà cô chờ mong.

Dù cho là giường hay là

người, chất lượng so ra vẫn tốt hơn cái mà cô đã mất đi, đây có được coi là tái

ông mất ngựa chưa biết họa hay phúc không? Chu Thanh Thanh châm biếm nghĩ.

Đang nghĩ ngợi lung tung,

giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng hờ hững của mỹ nam lại vang lên: “Chu

Thanh Thanh, cô xác định cô thật sự không hối hận? Đây chỉ là tình một đêm, qua

đêm nay, tôi không thể cho cô bất cứ cái gì. Cuộc sống sẽ không giống như trong

tiểu thuyết, chỉ vì là lần đầu tiên của cô gái mà người đàn ông nhất định sẽ

yêu đối tượng tình một đêm của anh ta. Tôi có thể vô cùng khẳng định với cô,

tôi sẽ không.”

“Tôi sẽ không hối hận.

Tôi xác định, hiện giờ tôi đang rất tỉnh táo. Tuy không biết tại sao anh lại

quen tôi, nhưng tôi rất khẳng định tôi không quen anh. Thậm chí tôi có thể

đoán, anh có khi nào là do bạn xấu nào đó của tôi thuê đến để quyến rũ tôi, ha

ha… Nhưng mà, nếu không phải thì cũng chẳng sao, tôi cũng chỉ cần một đêm nay

thôi. Tình yêu gì chứ… Trước nay tôi chưa từng tin vào thứ đồ chơi đó, kết hôn

với người kia, chẳng qua là cảm thấy anh ấy rất tốt với tôi, rất hợp với tôi mà

thôi, tôi rất thích anh ấy, có lẽ nếu sau này thật sự ở bên nhau, tôi sẽ yêu

anh ấy. Nhưng mà, không có cái gọi là có lẽ. Tôi cũng không đến mức không phải

anh ấy thì không thể. Tác dụng của anh chính là giúp tôi chứng minh, không có

chuyện tôi không phải anh ấy thì không thể.”

Tôi muốn thông qua cô để

chứng minh không có chuyện tôi không phải cô ấy thì không thể.

Ai ngờ, cô cũng chỉ là

muốn thông qua tôi để chứng minh, không có chuyện cô không phải hắn thì không

thể.

Tốt lắm, bọn họ thật ăn

ý, ngay cả động cơ cũng giống nhau, anh có muốn tốt bụng buông tha cô cũng

không thể.


Ngày hôm sau… Buổi tối.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó… Thì làm thật chứ

sao.”

“Ơ kìa, nói mau! Tớ muốn

nghe phần quan trọng, quan trọng! Dáng người của mỹ nam kia thế nào? Cái đó to

không? Hai người làm bao nhiêu lần? Cậu có lén dùng điện thoại chụp lại hình mỹ

nam khỏa thân không?” Dương Tư Tư không chịu buông tha cô, tiếp tục truy hỏi.

Chu Thanh Thanh đỏ mặt

xấu hổ, vùi mặt vào gối ôm: “… Từ chối tiết lộ.”

“Xí! Làm cũng làm rồi,

còn giả vờ ngây thơ cái gì, con ranh chết tiệt kia, mau báo cáo chi tiết nhanh

lên! Nếu không thì, cút ngay trở về ổ chó của ngươi, bà đây cũng ‘từ chối’ tiếp

nhận ngươi!”

“Đừng! Ổ chó kia cũng bị

người ta cướp đi rồi được chưa? Tớ có chết cũng không đi!” >_

Chủ thuê nhà biết cô kết

hôn, cho rằng cô sẽ không quay lại ở nữa, thế nên đã sớm cho người khác thuê

phòng rồi! Người thuê mới tối nay sẽ chuyển vào!

Tuy cô có lý do, nhưng

vẫn ngại không dám mặt dày đi xin chủ thuê nhà cho ở thêm một hai ngày. Cho

nên, cô chỉ có thể tạm thời mặt dày đi ở nhờ nhà bạn tốt Dương Tư Tư.

Dương Tư Tư làm bộ như nữ

hoàng: “Đầu Heo Thanh, cậu thật không có tiền đồ! Sao lúc trước trong hôn lễ

cậu không nói những lời này với Hàn Duệ? Sau khi tình một đêm tại sao không nói

với cái người mà mới nghe cũng biết là đồ lừa đảo kia hả?”

Vậy cũng phải thức dậy

mới được chứ!... Hơn một giờ sau, khi cô tỉnh lại đã chẳng còn thấy bóng dáng

mỹ nam kia đâu. Hại cô nghĩ đến lại thấy uất ức, trò đùa còn hơn cả máu chó,

sau cái đêm diễn ra tình một đêm đó, cô gái một mình rón ra rón rén mặc quần

áo, lén lút chạy đi.

Hơn nữa, nhìn mức độ tả

tơi của bộ quần áo đã bị anh ta xâu xé, cộng với dấu vết của tình hình chiến

đấu kịch liệt trên người cô… Căn bản không thể nào ra cửa gặp người khác.

Tuy mỹ nam đã đi rồi,

nhưng bên giường có để lại một bộ đồ thể thao quần dài áo cộc tay mới mua, cùng

với một tờ giấy nhỏ, trên đó viết: “Thật đúng là heo, ngủ giỏi như vậy, gọi mãi

cũng vẫn bất tỉnh nhân sự! Tôi có việc, đi trước! Có chuyện gì có thể gọi điện

cho tôi.”

Chu Thanh Thanh

_

Sau đó kèm theo một dãy

số mới nhìn đã biết thuộc dạng trâu bò: 13888880308. (nhắc

nhở: dãy số này hoàn toàn là bịa ra theo yêu cầu của nội dung truyện, không có

nghĩa đây thật sự là số của mỹ nam cao cấp, xin chớ gọi!)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.