Chương42: Ngày mai đi đăng ký

Sáng thứ sáu.

Chu Thanh Thanh ngồi

trong xe ô tô của Lâm Diễn trên đường đi làm, vô cùng lo lắng hỏi: “Sư phụ, anh

bảo bạn anh tối nay đến nhà chúng ta, hình như còn rất đông, liệu có đủ thời

gian nấu cơm cho bọn họ không? Có cần chiều nay em xin nghỉ sớm hai tiếng

không? Sao không hẹn họ ngày mai hãy đến…”

Lâm Diễn điềm tĩnh giải

thích: “Thứ bảy hình như bọn họ đều có việc rồi.” Thực ra là anh không muốn để

họ chiếm dụng quá nhiều thời gian, quấy rầy ngày cuối tuần của anh.

Nghĩ lại, Lâm Diễn thấy

tốt hơn vẫn nên nói vơi heo cưng nhà mình một tiếng là hôm nay Lam Lan cũng

đến. “Đúng rồi, ừm, tối nay Lam Lan cũng sẽ đến.”

Chu Thanh Thanh gật gật

đầu: “Vâng, đến thì đến… Cái gì? Anh nói ai sẽ đến, nhắc lại lần nữa?”

Lâm Diễn vô cùng kiên

nhẫn nhắc lại: “Lam Lan.” Ngừng một lát lại bày ra gương mặt lạnh lùng dạy dỗ

người khác, “Đừng lúc nào cũng giật mình thon thót thế, anh đang lái xe.”

Chu Thanh Thanh thè lưỡi,

thở dài một tiếng.

Trong xe yên lặng hồi

lâu.

Lâm Diễn buồn cười nhìn

heo cưng nhà mình đang xoắn xuýt: “Sao không nói nữa? Chỉ bảo em đừng đột nhiên

kêu to, không phải là không cho em nói chuyện.”

Chu Thanh Thanh nhỏ giọng

hỏi: “Em đánh không lại cô ấy thì làm thế nào?”

Lâm Diễn mặt đầy vạch

đen: “Em lại nghĩ đi đâu thế?”

Đã đến nơi Chu Thanh

Thanh xuống xe, chủ đề này đành phải dừng lại – chỗ này cách cổng lớn công ty

cô một con phố. Chu Thanh Thanh xuống rồi còn phải đi bộ mấy phút nữa.

Từ sau một lần anh đi đón

Chu Thanh Thanh bị đồng nghiệp của cô nhìn thấy, Chu Thanh Thanh kiên quyết bắt

anh phải dừng xe ở chỗ này. Lý do của cô là: “Hằng ngày đi làm trên chiếc xe

hơn trăm vạn, tiền lương lại chỉ có hai ba ngàn, còn ra thể thống gì nữa.”

Lâm Diễn bật cười: “Vậy

em có thể không làm công việc này nữa, cũng không phải anh không nuôi nổi em.”

Chu Thanh Thanh: “Không

được, làm người phải có nguyên tắc, em không phải là vật cưng của nhà anh, tại

sao anh phải nuôi! Người mà không làm việc là đáng xấu hổ!” Nhóc con này, quen

bị tư bản bóc lột, bây giờ cho cô nhàn rỗi cô cũng không chịu được.

Khi đó Lâm Diễn im lặng

quay đầu, nghĩ, may mà cô không biết rằng anh luôn coi cô là heo cưng để nuôi.

Lần trước Đường Thiếu

Trác gọi điện cho anh thông báo về hành tung của Chu Thanh Thanh, Lâm Diễn miễn

cưỡng coi như anh ta đã từ bỏ ý đồ với heo cưng nhà mình, hơn nữa Chu Thanh

Thanh cũng rất thích hợp với công việc ở đây, tạm thời cứ để cô tiếp tục làm

việc vậy.

Tuy anh muốn dứt khoát

trói cô vào người mình – cho cô đến công ty anh làm việc, nhưng xét thấy sức

chống cự của anh đối với cô là có hạn… Chỉ sợ cô ở gần quá sẽ làm ảnh hưởng đến

hiệu suất công việc của anh, hay là thôi đi. = =

Theo thói quen xoa đầu

Chu Thanh Thanh, Lâm Diễn dặn dò: “Chuyện liên hoan chiều nay em không cần phải

lo, anh có thể gọi điện bảo dì Lâm ở nhà chiều qua sớm làm cơm là được. Chiều

hết giờ làm anh sẽ đón em ở đây. Còn nữa, đừng suy nghĩ lung tung những chuyện

không đâu.”

Chu Thanh Thanh gật gật

đầu, ghé sát lại hôn “chụt” một cái lên mặt Lâm Diễn, vui vẻ nói: “Biết rồi

biết rồi, anh dài dòng quá! Em đi làm đây, chiều gặp lại! ~”, sau đó xuống xe.

Lâm Diễn nhìn Chu Thanh

Thanh qua đường an toàn rồi mới khởi động xe – trong tình yêu, luôn có một

người ở nguyên tại chỗ đưa mắt nhìn theo bóng lưng của người kia, miễn là trong

lòng người ở nguyên tại chỗ đó cũng cảm thấy rất hạnh phúc, trả giá nhiều một

chút thì có sao?

Ánh mắt Lâm Diễn lơ đãng

đảo quanh, phát hiện điện thoại của Chu Thanh Thanh rơi trên ghế ngồi. Chắc là

vừa rồi ở trên xe cô lấy di động ra chơi, xuống xe lại quên không cầm.

Nhóc con kia quen thói

vứt đồ bừa bãi! May là rơi trên xe anh, Lâm Diễn bất đắc dĩ lắc đầu. Dù sao cô

vẫn nhớ số di động của anh, anh cũng biết số điện thoại công ty cô, di động của

cô tạm thời cứ để đây vậy.

Hơn sáu giờ chiều, vẫn ở

chỗ đó, Lâm Diễn ngồi trên chiếc Lamborghini chờ Chu Thanh Thanh tan tầm.

Lúc ba giờ hơn, Chu Thanh

Thanh đã dùng điện thoại cơ quan gọi báo với anh, hôm nay cô hơi nhiều việc, có

thể tan muộn khoảng nửa tiếng đến một tiếng.

Cảm nhận thấy điện thoại

đang rung, Lâm Diễn tưởng Chu Thanh Thanh gọi tới, quen tay mở di động của mình

ra xem, nhưng lại phát hiện không phải tiếng chuông điện thoại của anh, lúc này

mới nhớ ra điện thoại của Chu Thanh Thanh cũng để ở đây, mở ra, đập vào mắt là

một cái tên hoàn toàn lạ lẫm, “Trần sư huynh”, đây là ai? = =

Lâm Diễn nhấn phím nghe.

Bên kia truyền tới một

giọng nam: “Thanh Thanh à? Là anh đây, Trần Dật Văn. Gần đây em bận nhiều việc

lắm sao? Lâu rồi không thấy tới chỗ sư huynh, dạo này cửa hàng mới ra vài loại

bánh mới, toàn những vị em thích đấy.”

Bên kia nói một thôi một

hồi không thấy ai đáp lại, bèn lên tiếng gọi: “Thanh Thanh? Em có đang nghe

không?”

Lúc này Lâm Diễn mới chậm

rãi mở miệng: “… Thật xin lỗi, hôm nay Thanh Thanh đi làm để quên điện thoại ở

nhà, xin hỏi anh có việc gì không?”

Bên kia trầm mặc hồi lâu,

hỏi: “À, vậy anh là gì của Thanh Thanh?” Thanh âm của người đàn ông đó rõ ràng

đã kém phần sôi nổi.

Nhìn thấy đằng xa xa, Chu

Thanh Thanh đang đi về phía mình, Lâm Diễn khẽ nhếch môi, ẩn chứa vài phần

khiêu khích: “Ông xã của cô ấy.”

Bên kia lại trầm mặc.

Chu Thanh Thanh nhanh

chóng đi đến nơi, Lâm Diễn không rảnh tiếp tục phí lời, “Nếu Trần tiên sinh

không có việc gì, vậy tôi cúp máy trước. Còn nữa, sau này Chu Thanh Thanh cũng

sẽ không tới cửa hàng bánh nữa, cô ấy thích bánh ngọt tôi làm.”

Sau đó, cúp điện thoại.

Thực ra anh không biết

làm bánh ngọt, lần trước Chu Thanh Thanh đi học về đã làm thử cho anh ăn một

lần, trình độ thật sự là… Khụ khụ, dù sao anh cũng đã ăn một miếng, sau đó đành

bỏ đi không thể ăn tiếp. Lúc ấy vẻ mặt Chu Thanh Thanh rất buồn, nhưng sau khi

tự mình nếm thử một miếng, cô quyết định mang chỗ bánh ngọt đó đi hại Meo Meo.

Kết quả, Meo Meo tiến lại

gần ngửi ngửi rồi ném cho cô một ánh mắt khinh bỉ. Haizz… chó cũng không ăn.

Chu Thanh Thanh vô cùng buồn rầu, từ đó về sau không nhắc đến việc mình biết

làm bánh ngọt nữa.(Meo Meo thực ra là chó, mọi người còn

nhớ chứ?)

Nhưng giờ biết cô thích

ăn bánh ngọt như vậy, sau này anh sẽ học cách làm.

Chu Thanh Thanh lên xe,

cả người lao về phía trước, lại hung hăng “chụt” một cái lên mặt Lâm Diễn, cười

hì hì nói: “Sư phụ thân yêu, anh đợi em lâu chưa? Cả ngày không gặp, anh có nhớ

em không?”

Lâm Diễn đưa tay đặt Chu

Thanh Thanh ngồi trở lại ghế lái phụ, thắt dây an toàn cho cô. Biểu lộ trên

gương mặt anh tuấn nói dễ nghe thì là điềm tĩnh lạnh lùng, nói khó nghe thì là

nhăn nhó, cất giọng nghiêm nghị: “Ngồi xuống, dì Lâm vừa gọi điện báo, những

người khác đã đến hết rồi, chỉ còn thiếu chúng ta.”

Chu Thanh Thanh kêu lên “Ôi trời, sao có thể để khách khứa đợi chủ nhà được, chúng ta mau về thôi!”

Khóe miệng Lâm Diễn cong

lên: “Không sao, cứ để bọn họ từ từ đợi.”

Chu Thanh Thanh lẩm bẩm “Được, dù sao đó cũng là bạn anh chứ không phải bạn em.”

Lâm Diễn khởi động xe,

giả vờ thờ ơ nhắc: “Đúng rồi, vừa nãy em có điện thoại, một người tên là Trần

sư huynh… Anh ta là ai? Sao chưa từng thấy em nhắc đến?”

Khẽ nhíu đôi mày thanh

tú, Chu Thanh Thanh dường như đang cố nhớ xem là ai, một lúc mới ngộ ra: “À, đó

là một sư huynh hồi đại học, lần trước em học làm bánh ngọt ở tiệm của anh ấy.

Anh ấy có nói gì không?”

Mặc dù đối phương có ý

với Chu Thanh Thanh nhưng ấn tượng anh ta để lại trong cô có vẻ không sâu sắc.

Lâm Diễn yên tâm, bình tĩnh trở lại: “Không nói gì. Không cần để ý.”

Chu Thanh Thanh ngoan

ngoãn gật đầu, sư phụ nói không cần thì hẳn là không cần.

Hơn mười giờ tối, sau khi

Lâm Diễn và Chu Thanh Thanh tống khứ người khách cuối cùng ra khỏi cửa, nhìn

căn phòng bừa bộn, không khỏi thở dài: “Năng lực sản sinh ra rác của bọn họ còn

lợi hại hơn cả Meo Meo!”

Meo Meo nghe thấy Chu

Thanh Thanh nhắc tên nó, bèn dừng móng vuốt đang đùa nghịch quả cầu bông, kêu

meo meo hai tiếng kháng nghị.

Chu Thanh Thanh sờ đầu

Meo Meo: “Ngoan ~ mang cầu bông về ổ của mi mà chơi đi ~” sau đó bắt đầu dọn

dẹp.

Nhớ tới đám bạn bè quý

hóa của sư phụ nhà mình, ai cũng khiến người khác dở khóc dở cười, nhưng mà

cũng vui, có vẻ họ đã thật lòng tiếp nhận cô. Kể cả Lam Lan, người luôn bị cô cho

là tình địch giả tưởng, cũng rất hòa nhã với cô, không hề mang dáng vẻ của nhân

vật nữ phản diện độc ác trong phim ảnh hay tiểu thuyết.

Hại cô lo lắng không đâu

cả một buổi sáng với buổi chiều, suýt nữa làm không hết việc hôm nay, cho nên

mới phải tăng ca thêm nửa tiếng. = =

Lâm Diễn đi tới ôm lấy cô

từ sau lưng, đầu tựa vào vai cô cọ cọ: “Không cần dọn, ngày mai dì Lâm sẽ tới

làm. Ngoan nào ~ chúng ta lên lầu đi…”

Lại nói, cái giọng điệu

này của sư phụ đại nhân, sao giống vừa rồi cô nói chuyện với Meo Meo vậy? = =

Chu Thanh Thanh kéo hai

cánh tay to đang ôm eo cô: “Sao phải chờ dì Lâm đến dọn? Đây là nhà của em… À,

ý em là, em sống ở đây, em muốn dọn dẹp gọn gàng cũng không được à?”

Lâm Diễn vui vẻ: “Đương

nhiên là được! ~”

Xem ra mấy tên kia ngoại

trừ phiền phức ra thì cũng có ích, ít nhất bọn họ luôn miệng gọi Chu Thanh

Thanh là chị dâu, rất có hiệu quả, trước giờ Chu Thanh Thanh vẫn lười gấp chăn

sau khi ngủ dậy, sau lần chiêu đãi khách này, cô bắt đầu ý thức mình là nữ chủ

nhân, chứ không còn coi mình là người khách tạm thời có thể đi bất cứ lúc nào.

Cánh tay Lâm Diễn vừa bị

Chu Thanh Thanh kéo ra lại vòng lại, còn s* s**ng cái bụng hơi lớn do ăn quá no

của cô, thì thầm: “Ừm, hơi nhô lên rồi… Mới có một tuần mà? Không biết có hay

không…”

Chu Thanh Thanh lại kéo

tay anh, anh cứ như vậy cô làm việc thế nào được? “Cái gì một tuần, cái gì có

hay không? Chắc anh chán cái bụng ngấn này của em rồi chứ gì?”

Lâm Diễn chịu thua cô,

đành nói thẳng: “Em cái đó, khụ khụ, đã chậm một tuần rồi… Có khả năng trong

này thật sự đang có cục cưng của chúng ta.”

Nghe Lâm Diễn nhắc đến,

Chu Thanh Thanh mới nhẩm tính, bắt đầu hoảng loạn: “Hình như đúng vậy, ôi, làm

sao bây giờ? Đều tại anh, toàn quên mang bao…”

Sắc mặt Lâm Diễn trầm

xuống, “Thế nào, em không muốn có con à?”

Chu Thanh Thanh: “Không

phải… Chỉ là, em vẫn chưa sẵn sàng tâm lý để làm mẹ. Sư phụ anh cũng biết đấy,

bản thân em còn chưa đủ chín chắn… Em, em sợ dạy con không tốt…”

Ngón tay Lâm Diễn nhẹ

nhàng v**t v* bụng dưới của cô, giọng nói dần dần mất đi sự trong trẻo lạnh

lùng mà thay vào đó là hơi khàn khàn: “Em cứ sinh ra là được rồi, con có thể

ném cho mẹ nuôi, đằng nào mẹ cũng rất rảnh rỗi…”

Chu Thanh Thanh thở hổn

hển, “Không, không được… Em, em còn phải dọn phòng!”

“Đã bảo cứ để dì Lâm dọn

rồi mà… Hừm, sinh cục cưng quan trọng hơn… Bây giờ chưa có thật thì phải làm

cho thành thật.”

Chu Thanh Thanh kháng

nghị: “Không được, em vẫn chưa kết hôn mà, em không muốn làm mẹ khi chưa lập

gia đình!”

Lâm Diễn mỉm cười, anh đã

đợi câu nói này của cô. “Muốn kết hôn thì dễ thôi, ngày mai chúng ta đến cục

dân chính đăng ký ~!”

Chu Thanh Thanh bực mình,

ý cô rõ ràng không phải như vậy!

_

Nhưng mà… Đây coi như là

cách thức cầu hôn của sư phụ lạnh lùng cao quý quyến rũ độc miệng sao? Đừng

tưởng rằng cô ngốc như vậy nhé, là ai lừa ai còn chưa chắc đâu, ha ha ha ha ~!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.