Chương33

Thời gian: buổi tối.

Địa điểm: trên chiếc

giường lớn KINGSIZE.

Nhân vật: Lâm mỹ nam, Chu

Thanh Thanh.

Sau một hồi vận động

không hề nhẹ nhàng, Chu Thanh Thanh mềm nhũn mỏi mệt nằm tựa trên vm ngc khêu

gợi của Lâm Diễn, nghe nhịp tim anh đập mạnh mẽ, cảm thấy vô cùng thỏa mãn và

hạnh phúc.

Ồ, có người nói “chuyện

đó” hòa hợp? Khụ khụ, đúng là có thật…

Trong bóng tối, đôi môi

Lâm Diễn ghé sát lại, cuốn lấy cánh môi hơi sưng đỏ của Chu Thanh Thanh, chậm

rãi m*t vào, trao đổi nước bọt ngọt ngào trong miệng nhau.

Chỉ một lát sau, Chu

Thanh Thanh cảm giác nơi nào đó của Lâm mỹ nam đang nghỉ ngơi sau khi vừa mới

được thỏa mãn, hình như có dấu hiệu sống lại… hơi cọ vào n** mn cm của cô…

Trời đất, sao nhanh vậy!

Tinh lực của người đàn ông này có phải quá mức dồi dào không… Hu hu hu, không

công bằng, không công bằng, tại sao sau khi xong xuôi, anh thì tinh thần sảng

khoái, còn cô lại mệt mỏi muốn chết?

Chu Thanh Thanh cất giọng

yếu ớt đáng thương, cầu xin buông tha: “Sư phụ, em mệt lắm, chúng ta nên đi ngủ

đi, mai còn phải đi làm!”

Lâm mỹ nam không hề nhúc

nhích, làn môi ấm áp lướt qua vành tai cô, “Ngày mai anh phải đi công tác ở Mỹ,

đi khoảng một tuần… Cho nên, anh xin được ứng trước số lượng của một tuần tới.”

Nói xong, anh ngậm chặt

vành tai nhỏ nhắn đáng yêu của cô, bàn tay to cũng bắt đầu v**t v*.

“A!” Chu Thanh Thanh khẽ

kêu lên một tiếng, không biết là vì lời nói của Lâm Diễn, hay là vì cơ thể lại

phải chịu đựng một trận tập kích mới.

Hai người chỉ vừa mới xác

định quan hệ, là thời điểm dính nhau như keo, trong lòng Chu Thanh Thanh không

nỡ, nhưng vì muốn thể hiện mình là người thấu tình đạt lý, không phải trẻ con

thích bám lấy người yêu, cô thở hổn hển, “Vậy, chúc anh công tác thuận lợi, đi

vui vẻ!” >_

Vừa dứt lời, Chu Thanh

Thanh đã muốn rút lại, cô đang nói gì vậy? Hiện tại bọn họ đang là người yêu,

hình như phải nói những lời ngọt ngào… Thế nhưng, thật sự không hiểu cô đang

nói cái gì?

Cũng may Lâm mỹ nam hình

như không để tâm, sự chú ý của anh dường như đang tập trung vào chuyện khác.

Anh chỉ thấp giọng: “… Ừm.”

Chu Thanh Thanh nghĩ, cái

miệng vụng về này đã không biết nói gì, vậy thì… dùng hành động để thể hiện

rằng cô không nỡ!

Vì thế, cô bắt đầu cố

gắng đáp lại nụ hôn của Lâm Diễn, bàn tay nhỏ bé mềm mại lặng lẽ vịn vào bờ

ngực anh… học cách mà anh làm đối với cô, v**t v*, trêu chọc…

Yết hầu Lâm Diễn chuyển

động, không tự chủ được rên lên khe khẽ, anh cười nhẹ tán thưởng đồ đệ nhà

mình: “Ừ… Học cũng không tồi! Tiếp tục…”

Nhận được lời cổ vũ khích

lệ, bàn tay Chu Thanh Thanh càng mạnh dạn hơn. Dù sao cũng trong cảnh tối lửa

tắt đèn, không nhìn rõ, hơn nữa bản chất cô cũng chẳng phải em bé ngây thơ, đã

xem không ít sách Tiểu Hoàng các loại [1] (tuy

nhân vật chính đều là nam nam… Khụ khụ),hiểu được rất nhiều lý

luận trên sách vở!

[1] Tiểu Hoàng thư sách báo không trong sáng…

Vì vậy, hai thầy trò, một

người cần cù hướng dẫn từng bước, một người hiếu học bạo dạn thực hành, “quá

trình chế tạo người” – loại vận động có ý nghĩa sâu sa đối với toàn nhân loại,

đã được tiến hành nhiều lần, đi sâu nghiên cứu, trao đổi và thảo luận.

Cuối cùng Chu Thanh Thanh

thật sự mệt mỏi rã rời, đến lúc không chịu được thêm nữa đành phải cầu xin, Lâm

Diễn mới chịu buông tha cô.

Nhắm mắt lại rồi, Chu

Thanh Thanh cảm nhận thanh âm trầm thấp hơi khàn của Lâm Diễn vang lên bên tai “Anh không ở nhà, em nhớ phải ăn cơm đúng giờ, không được vì lười chỉ có một

mình mà không nấu cơm, chỉ ăn mì tôm cho xong chuyện…”

Chu Thanh Thanh mơ mơ

màng màng đáp: “Vâng.” Mệt quá, zZZZ…

“Còn nữa, hết giờ làm thì

gọi taxi về, tiền xe anh trả cho em, trên xe buýt nhiều kẻ háo sắc lắm.” Chúng

còn đặc biệt thích ra tay với những người nhỏ nhắn xinh xắn, giống LOLI như em.

“Vâng.”

“Cấp trên của em, Đường

gì gì đó, nhìn cũng không phải người tốt. Cho dù là người tốt cũng không được,

em phải giữ khoảng cách với hắn ta.”

“… Vâng.”

“… Nhóc con, phải nhớ anh

đấy.”

Lần này, Chu Thanh Thanh

hoàn toàn không đáp lại, xem ra đã ngủ rồi.

Ngón tay tinh tế của Lâm

Diễn v**t v* lông mày thanh tú của cô, mi mắt đang khép chặt, nhẹ nhàng thở

dài, haizz, xem ra anh đã khiến cô quá mệt mỏi. Chẳng còn cách nào, ai bảo anh

lại khao khát cô đến thế, dường như không bao giờ thỏa mãn?

Anh biết một tuần sẽ trôi

qua rất nhanh, anh sẽ nhanh chóng quay về, nhưng, anh vẫn mong lúc nào cũng

được ở bên cạnh cô.

Xưa nay tình cảm của anh

vốn lạnh nhạt, chưa từng quan tâm tới một người nào như thế, vẫn chưa chia cách

mà đã bắt đầu không muốn rời xa.

Anh cũng không ngờ mình

lại rơi vào tay một cô nhóc vừa lơ đãng vừa phiền toái, nhưng cảm giác sau khi

bại trận, hình như cũng không tệ lắm.

Đời người, luôn cần một

nơi có ý nghĩa… Cô, có lẽ chính là nơi có ý nghĩa nhất đối với anh.

Ôm chặt hơn thân hình nhỏ

bé trong lòng, Lâm Diễn cũng nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau, công ty

Tinh Hoa. Giờ cơm trưa, tại nhà ăn nhân viên.

Đại boss Đường đại thiếu

vạn năm chưa từng xuất hiện ở nhà ăn nhân viên, hôm nay đột nhiên “giá lâm”,

gần như hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người có mặt.

Ngoại trừ cô gái nào đó

ngồi một mình bên cửa sổ chọc chọc khay đồ ăn trước mặt, có vẻ ăn cũng được mà

không ăn cũng chẳng sao, xem ra vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính

mình.

Chu Thanh Thanh nhăn cái

mũi nhỏ đáng yêu, đồ ăn công ty không ngon bằng sư phụ nấu.

Nhưng hôm nay mới là ngày

đầu tiên sư phụ đi công tác, vậy mà cô đã nhớ món ăn của sư phụ. Máy bay khởi

hành lúc mười một giờ sáng, lúc này có lẽ sư phụ đã đang ở trên máy bay rồi?

Hình như tối qua sư phụ

đã dặn dò cô, phải nhớ ăn cơm tử tế… Nghĩ đến đây, Chu Thanh Thanh liền tràn

đầy nhiệt tình với khay đồ ăn trước mặt đã bị cô đâm cho không ra hình dạng gì…

Bắt đầu chịu khổ cố ăn. Cho dù đồ ăn này không ngon, cô cũng phải cố gắng ăn

hết! =v=

Bỗng nhiên, một tiếng nói

quen thuộc mang theo âm điệu hơi du côn vang lên cách đó không xa: “Tiểu Thanh

Thanh, hóa ra cô ở đây à… Ồ, đồ ăn ở đây ngon như vậy sao?”

Chu Thanh Thanh ngẩng

đầu, không bất ngờ khi nhìn thấy gương mặt điển trai sáng láng của Đường Thiếu

Trác, nhưng mà, bây giờ chỉ có một mình sư phụ mới lọt được vào mắt cô, tất cả

những kẻ đẹp trai khác đều chỉ là cọng rơm cỏ rác!

Nhận ra có rất nhiều ánh

mắt mập mờ nhìn về phía họ, Chu Thanh Thanh tức giận nói: “Anh tới đây làm gì?”

Cô không có hứng thú làm nhân vật chính trong những cuộc chuyện trò trà nước

đâu.

Đường Thiếu Trác rất oan

ức ca thán: “Tiểu Thanh Thanh, cô không chào đón tôi đến thế sao? Hôm trước rõ

ràng chúng ta vẫn còn cùng nhau…”

Chu Thanh Thanh mặt đầy

vạch đen, rõ ràng chỉ là đi dạo phố rất trong sáng mà thôi, nhưng bị anh ta nói

ra như thế lại khiến cho cô dường như có gì đó với anh ta… Mọi người trong nhà

ăn tám phần đều đang căng lỗ tai.

Để ngăn ngừa tên này càng

nói càng khiến người ta tưởng tượng, Chu Thanh Thanh cắt ngang: “Nói vào trọng

điểm!”

Đường Thiếu Trác trừng

lớn hai mắt, cười tủm tỉm tuyên bố: “Trọng điểm chính là, cô phải chịu trách

nhiệm với tôi đến cùng!”

“Phụt…” Chu Thanh Thanh

cười sặc sụa.

Rất nhiều người trong nhà

ăn, cũng phun ra.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.