Chương25

Chu Thanh Thanh đi như

bay xuống lầu, quả nhiên, trông thấy hai người đang vừa trò chuyện vừa chờ cô

bên cạnh xe của Lâm Diễn.

Nhưng một người ngồi

trong xe, một người đứng tựa bên cạnh xe, nói chuyện quá nhập tâm nên không để

ý Chu Thanh Thanh đang đi tới – có lẽ cả hai đã quá hiểu tính tình lề mề của

Chu Thanh Thanh, cho rằng cô không thể nào xuống nhanh như vậy.

Chu Thanh Thanh bước rất

nhẹ, rón rén đi đường vòng, ra phía đằng sau xe định nghe xem bọn họ đang nói chuyện

gì.

Ngũ quan của mẹ Chu Thanh

Thanh và cô có vài phần giống nhau, đều là kiểu nhỏ nhắn xinh xắn, rõ ràng đã

ngoài bốn mươi, nhưng thoạt nhìn chỉ như mới ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi. Bà

cũng mắc một căn bệnh chung của các bà mẹ: hay càm ràm.

Ví dụ như lúc này, mẹ cô

đang thao thao bất tuyệt: “Đúng vậy đúng vậy, con bé đó từ nhỏ đã ngốc như thế,

như một đứa đầu gỗ, phải đẩy thì mới nhúc nhích! Tiểu Lâm con đừng có khách khí

với nó, trong nhà có việc gì mà nó không biết chủ động làm thì con phải sai nó,

nó mới chịu động đậy! Ưu điểm duy nhất của con nhóc đó là dễ sai bảo… blabla…”

Lâm Diễn đứng đó hơi cúi

đầu xuống, trên mặt là nụ cười mỉm, tựa như đang rất lắng nghe, thỉnh thoảng

lại gật đầu một cái phụ họa.

Chu Thanh Thanh uất ức

trong lòng, mẹ, có mẹ nào mà giống như mẹ không, người ta đều nói tốt con gái

trước mặt con rể, mẹ thì ngược lại, chuyên vạch trần khuyết điểm của con! (╰_╯)#

Chu Thanh Thanh không thể

không gõ nhẹ cửa sổ xe, tỏ rõ sự có mặt của mình, hai ánh mắt trong xe lập tức

chuyển hướng sang phía cô. Tuy đã nghe được những lời nói xấu của mẹ, nhưng Chu

Thanh Thanh vẫn không có can đảm “dấy binh hỏi tội”, chỉ giả vờ như vừa mới

đến, cười lấy lệ: “A ha ha ha, con ra muộn, ngại quá! Hai người đợi lâu chưa?”

Lâm Diễn quay đầu lại

liếc cô một cái đầy ẩn ý, nhíu mày, vẻ mặt như cười mà không phải cười, giống

như đang chế giễu: “Anh đã sớm nhìn thấy em rồi!” Nhưng nói ra miệng lại hoàn

toàn là sự dịu dàng săn sóc: “Không sao, bao lâu anh cũng sẵn lòng chờ em! Em

với mẹ ngồi đằng sau đi!” Sau đó rất ga lăng mở cửa xe cho Chu Thanh Thanh.

Mẹ Chu Thanh Thanh vừa

nhìn thấy con gái nhà mình, lập tức nói thẳng: “Con gái, mắt nhìn của con coi

như cũng không tệ! Vận may cũng tốt đấy!”

Chu Thanh Thanh không

nghe nổi, dài giọng kêu một tiếng: “Mẹ…”

Được rồi, chỉ cần mẹ cô

không phát hiện ra cô và Lâm Diễn “giả vờ ở bên nhau” là tốt rồi!

Hai mẹ con Chu Thanh

Thanh đều thích ăn cay, Lâm Diễn đưa hai người tới một nhà hàng món cay Tứ

Xuyên rất nổi tiếng. Không khí bữa tối êm đềm vui vẻ, cả khách và chủ đều hài

lòng.

Thế nhưng, chỉ qua một

bữa cơm, mẹ của Chu Thanh Thanh hỏi tất tần tật không thiếu điều gì, từ gia

thế, bằng cấp, công việc của Lâm Diễn cho đến tuổi tác, chiều cao, cân nặng của

anh!

Chu Thanh Thanh đi theo

cũng được hưởng lây, lần đầu tiên cô biết được nhiều vấn đề riêng tư như vậy

của Lâm mỹ nam, ví dụ như: ba mẹ anh làm kinh doanh; hiện tại anh đang hợp tác

với bạn mở một công ty IT nhỏ; anh có bằng thạc sĩ đại học XX của Mỹ; anh hay

quan tâm tới tin tức thời sự, cổ phiếu, tài chính, kinh tế, thích đọc sách, bơi

lội, leo núi, đánh tennis; hai mươi bảy tuổi; chiều cao một mét tám mươi ba;

căn nặng bảy mươi kilogam… = =

Dựa vào những thông tin

đó, nghe thế nào cũng thấy là chất lượng cao! Quả nhiên, chênh lệch giữa họ

thực sự rất lớn! Chu Thanh Thanh vốn có ý định cố gắng tới gần anh, nhưng bây

giờ trong lòng cô bắt đầu mất niềm tin.

Cho đến khi Lâm Diễn đứng

dậy đi thanh toán, hai mẹ con mới có cơ hội nói chuyện riêng với nhau.

Mẹ Chu Thanh Thanh kéo

tay cô, nói những lời sâu xa: “Nhóc con à, Lâm Diễn cái gì cũng tốt, gia thế

tốt, người cũng tốt, nhưng chính là tốt quá, trái lại khiến mẹ có cảm giác

không an tâm! Chúng ta chỉ là gia đình bình thường, chỉ sợ không trèo cao được

tới nhà người ta! Con nói xem, rốt cuộc nó vừa ý điểm nào ở con chứ?”

Mẹ, mẹ có thể đừng hỏi

những câu sắc bén như thế được không, bảo con trả lời thế nào được?… >_

Chu Thanh Thanh đành cúi

đầu, ấp úng: “Con cũng không biết… Nhưng, nhưng mà, con thật sự thích anh ấy,

rất rất thích… Con muốn ở bên anh ấy.”

Mẹ Chu Thanh Thanh thở

dài: “Mẹ là người từng trải. Con lại là một đứa ngốc như thế, làm sao mẹ không

nhìn ra? Nhưng mà, Lâm Diễn, tâm tư của đứa nhỏ này mẹ lại không thể nhìn ra

được chút gì cả. Cho nên, mẹ cũng không nên nói gì hết. Mẹ đến thành phố T, vốn

là sau khi nghe Hàn Duệ nói mới biết hai đứa không kết hôn, biết rõ tính con có

cái gì cũng không nói ra, sợ con ở một mình buồn rầu rồi lại xảy ra chuyện, cho

nên mới tới đây khuyên bảo con. Nhưng mà, bây giờ xem ra không cần nữa, miễn con

không cảm thấy tủi thân là tốt rồi.”

Hai khóe mắt Chu Thanh

Thanh hơi đỏ lên: “Không tủi thân, mẹ, con đã trưởng thành rồi, con có thể tự

chăm sóc tốt cho mình.”

Mẹ Chu Thanh Thanh vuốt

tóc cô, nói tiếp: “Hàn Duệ cũng là một đứa tốt, chỉ tiếc hai con không có duyên

phận.”

“Vâng, con không trách

anh ấy! Mong mẹ cũng đừng trách anh ấy!”

“Lâm Diễn cũng là một đứa

trẻ tốt, đã thích, vậy thì cố mà bắt lấy nó. Mẹ chỉ mong lần sau con thật sự có

thể dẫn nó về nhà, ba con cũng rất muốn gặp con đấy.”

Đáng ghét, mẹ sao lại tâm

lý tuyệt vời như thế? Chu Thanh Thanh không kìm được nhào vào lòng mẹ: “Hu hu,

con cũng nhớ ba!”

“Con cũng biết ba con đi

đứng không tiện, không thể tới thăm con, cho nên sau này chỉ có con hãy về thăm

chúng ta nhiều một chút.”

Chu Thanh Thanh sụt sịt

mũi: “Nhất định là thế!”

“Được rồi, những gì nên

nói đều đã nói xong, mẹ cũng chuẩn bị về đây, máy bay mười giờ tối khởi hành.”

“Gì ạ?!” Chu Thanh Thanh

hoảng hốt, “Sao lại về sớm thế?” Cô còn tưởng ít nhất mẹ sẽ nán lại đây đến hết

tuần này.

“Con cũng không phải

không biết, ba con ở nhà một mình, lâu ngày quá không có ai chăm sóc là không

được. Cho dù ông ấy có thể tự trượt xe lăn, miễn cưỡng cũng hoạt động được,

nhưng mẹ không yên tâm. Dù gì thành phố T với thành phố Y cũng không xa lắm, đi

máy bay hơn một tiếng, mười giờ bay, chưa tới mười hai giờ là đã về đến nhà

rồi.”

Chu Thanh Thanh bắt đầu

cảm thấy cô thật bất hiếu, nếu như sau khi xảy ra chuyện cô nói rõ ràng, thì ba

mẹ sẽ không lo lắng như thế! Cho dù phải gặp mặt cô thì mới yên tâm nhưng cũng

có thể là cô về thăm nhà, ba mẹ đều đã lớn tuổi rồi.

Người nhà, một danh từ

thật ấm cúng! Trước nay cô vẫn vô tâm vô phế, có lẽ là “người ngốc có cái phúc

của ngốc”, cuộc sống và công việc đều thuận buồm xuôi gió, trước kia chưa từng

cảm nhận sâu sắc được tình yêu thương và sự quan tâm của ba mẹ, bây giờ vì

chuyện tình cảm không suôn sẻ, cô mới cảm nhận được tình thân ấm áp biết bao.

Chu Thanh Thanh đột nhiên

cảm thấy, mất đi Hàn Duệ, thực sự không hề đáng tiếc! Cô chỉ mất đi một người

không thương yêu cô! Trên thế giới này, chỉ có người nhà là không thể dứt bỏ!

(Lâm Diễn ghen tị: Còn

anh thì sao? Mèo tôi nói nhỏ: Vì thế, anh có thể cố gắng trở thành người nhà

của cô ấy… Khụ khụ.)

Có lẽ muốn để hai mẹ con

cô được trò chuyện thêm, Lâm Diễn thanh toán xong một lúc lâu mới quay trở lại

bàn, còn rất lễ phép gõ cửa rồi mới vào.

Chu Thanh Thanh nghe thấy

tiếng gõ cửa lập tức ngại ngùng ngồi dậy khỏi lòng mẹ, lặng lẽ đưa tay lau nước

mắt.

Lâm Diễn cười nói: “Hai

người đã yên tĩnh trò chuyện hết chưa? Chưa hết thì giữ lại lần sau nói tiếp!

Gọi điện thoại cũng được, ha ha! Hơn tám giờ rồi, chúng ta tới trung tâm thương

mại một chuyến, mua vài món đồ cho bác gái mang về, sau đó chín giờ đưa bác gái

ra sân bay, Thanh Thanh, em thấy thế nào?”

Chu Thanh Thanh cười hì

hì tán thành: “Ha ha, thật hoàn hảo! Chúng ta đi luôn thôi!” Sau đó khoác tay

mẹ đi ra ngoài, đồng thời âm thầm biết ơn nhìn Lâm Diễn, thật sự cô nợ anh quá

nhiều! Hu hu, đến bao giờ mới trả hết được đây?

Lâm Diễn đi bên cạnh Chu

Thanh Thanh, lấy trong túi quần ra một chiếc khăn tay được gấp ngay ngắn, giọng

nói bình thản: “Tiểu heo ngốc, khóe miệng em còn dính dầu mỡ chưa lau sạch!”

Chu Thanh Thanh quay sang

lườm anh: “Ở đâu, rõ ràng em đã lau bằng khăn giấy rồi…”

Khăn tay trên tay Lâm

Diễn vươn về phía mặt Chu Thanh Thanh, nhưng lại nhẹ nhàng giúp cô lau xung

quanh khóe mắt.

Chu Thanh Thanh kinh ngạc

nhìn sự dịu dàng có thể nhấn chìm người khác ẩn trong ánh mắt vui vẻ của Lâm

Diễn, có một loại cảm giác cô giống như một thứ bảo bối được che chở trong lòng

bàn tay anh…

Một lúc lâu sau, Chu

Thanh Thanh mới cuống quít quay đầu lại, nói lảng đi: “Chúng ta đi nhanh thôi,

nếu không thì không kịp giờ mất!”

Sau đó trong lòng không

ngừng tự nhắc nhở, anh chẳng qua chỉ đang làm cho mẹ cô xem… Khi nào về cô nhất

định phải nói cho anh biết, nếu như anh đi đóng phim, chắc chắn sẽ là một diễn

viên tuyệt vời!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.