Chương20

“Cạch cạch!” “Rầm!” Lại

một lần nữa tiếng mở cửa đóng cửa vang lên, tuyên bố lần này Tô Kế đã đi thật,

trước đó Lâm Diễn đã rất “tốt bụng” nhắc nhở cậu ta phải mang toàn bộ đồ của

mình đi.

Dọn xong bát đũa vào

phòng bếp, Lâm Diễn không quen nhìn cô gái nào đó ăn no rồi như đại gia – ngồi

trên ghế sa-lông xem chương trình văn nghệ nhàm chán, vì vậy lại quay ra sai

bảo Chu Thanh Thanh: “Cô đi rửa bát.”

Ăn xong rồi thì phải rửa

bát, nên làm. Tuy không thích nhưng Chu Thanh Thanh vẫn gật đầu, không có bất

kỳ ý kiến gì: “Được.”

“Đợi đã…” Lâm Diễn gọi

Chu Thanh Thanh đang đứng dậy đi về phía phòng bếp.

Chu Thanh Thanh dừng

bước, mù mờ quay đầu lại: “Hả?”

“Cái này, cô đeo vào.”

Lâm Diễn cầm chiếc tạp dề màu xanh lam mà anh vừa cởi ra, giúp Chu Thanh Thanh

đeo vào, sau đó buộc lại ở phía sau lưng.

Một động tác thắt nút vô

cùng đơn giản, Lâm Diễn lại thấy một chút cảm giác ấm áp từ một cử chỉ bình

thường mà thân mật – hai người bọn họ, không giống một đôi vợ chồng son sao?

Hay là tuần trăng mật tân hôn gì đó…

Trái tim Lâm Diễn khẽ dao

động, không kìm được từ phía sau vòng tay qua eo Chu Thanh Thanh – quả nhiên,

động tác này khiến anh có cảm giác nơi cô quạnh nào đó trong đáy lòng bỗng chốc

được lấp đầy, rất hạnh phúc, rất thỏa mãn.

Chu Thanh Thanh bị động

tác bất thình lình của Lâm Diễn làm cho hoảng sợ - không phải chỉ là buộc cái

tạp dề sao? Sao đột nhiên lại ôm vào rồi? Thế nhưng, cô lại phát hiện bản thân

không hề ghét sự đụng chạm của anh, thậm chí còn có một loại cảm giác thật ấm

áp, ngọt ngào…

Nhưng mà tại sao đột

nhiên anh lại ôm cô?

“Lâm mỹ nam anh…” Chu

Thanh Thanh vừa định lên tiếng hỏi đã bị Lâm Diễn chặn lại: “Suỵt, đừng nói gì

cả.”

Hai người cứ yên lặng ôm

nhau như vậy, qua một lúc lâu, Lâm Diễn ghé môi vào sát bên tai Chu Thanh Thanh,

tiếng nói cất lên vô cùng mềm mại: “Chu Thanh Thanh, có phải em thích tôi

không?”

Nếu như em nói phải,

chúng ta sẽ cùng nói chuyện yêu đương. Tuy chiếu theo quy cách và mắt nhìn của

tôi, từ mọi phương diện em đều không đạt tiêu chuẩn… Nhưng, nếu đối tượng là

em, tôi có thể không cần để ý tới những thứ hư vô đó.

Chu Thanh Thanh hoảng

hốt, theo bản năng phủ nhận: “Thích, thích anh? Làm sao có thể, ha ha ha…” Theo

nhận thức của cô, bị Lâm mỹ nam phát hiện tâm ý cũng ngang với bị Lâm mỹ nam

cho rằng không chín chắn, tiếp đến sẽ bị anh cho là phiền phức, thậm chí sẽ bị

đuổi đi…

Lông mày Lâm Diễn nhíu

chặt lại, con ngươi đen nhánh thăm thẳm sâu sa. Phủ nhận nhanh như vậy, là vì

cô thích chưa đủ sâu, hay là trong mắt cô “còn có” hoặc “lại có” người đàn ông

khác?

Cô nói là đã từ bỏ được

sự yêu thích đối với “chồng trước” họ Hàn xấu xa kia, nhưng tối nay cô vẫn

không kìm được hỏi Tô Kế chuyện của người đàn ông đó, cho thấy thực ra cô vẫn

còn quan tâm để ý đến anh ta.

Buổi chiều đi phỏng vấn ở

Tinh Hoa, tên Đường Thiếu Heo gì đó kia rõ ràng là có ý đồ nên mới tuyển cô làm

trợ lý, đạo lý rất đơn giản, không hiểu là cô thật sự không biết hay là giả vờ

không biết! Cô lại có thể cho hắn ta là “người tốt”! Còn ngồi xe của hắn về!

Có phải chỉ cần đàn ông

có điều kiện đối xử với cô tốt một chút là cô đều “thích”?

Chu Thanh Thanh, em rốt

cuộc là vừa ngốc vừa si tình, hay là vừa mê trai vừa đa tình hả?

Trong lòng Lâm Diễn như

có một bình ngũ vị bị đổ vỡ, càng nghĩ càng không đúng hương vị, ngoài miệng

cười lạnh một tiếng: “Tốt lắm. Vậy tôi yên tâm rồi!”

Thần kinh Chu Thanh Thanh

hoàn toàn bị kéo căng, vô cùng chờ mong Lâm Diễn nói ra một câu: “Em có thể

thích.”

Giây phút này cô vô cùng

mong mỏi… Cô không dám hy vọng xa vời rằng anh sẽ thích cô, cô biết, mình quá

nhỏ bé… Chẳng có chỗ nào khiến anh có thể thích. Trước nay cô không hề tự tin,

thích một người, trong tình huống không thể xác định được tình cảm của đối

phương, bao giờ cũng có thói quen coi bản thân mình rất hèn mọn.

Kết quả, lại là một câu

nói còn khó hiểu hơn cử chỉ của Lâm Diễn (ban đầu khi cô về thì nổi giận với

cô, sau đó hôn cô, bây giờ lại ôm cô không buông),càng khiến cô cảm thấy không

thể nào hiểu nổi.

“Cái gì tốt? Anh yên tâm

cái gì?”

Nếu như không phải vì

thích, tôi sẽ hôn em sao? Nếu như không phải vì thích, tôi sẽ ôm em không buông

sao? Có lẽ, cần phải dùng hành động biểu đạt rõ ràng hơn nữa.

Lâm Diễn xoay người Chu

Thanh Thanh về phía mình, đưa tay nâng cằm Chu Thanh Thanh, giọng nói có chút

phẫn nộ: “‘Yên tâm’ muốn làm gì với em thì làm! Mặc kệ tôi có làm gì, em cũng

sẽ không hiểu lầm!” Sau đó liền cúi đầu, mạnh mẽ hôn lên cánh môi màu hồng phấn

mê người, vì kinh ngạc mà hơi hé ra của cô.

Những lời này của Lâm

Diễn thật ra phải nói ngược lại, hàm ý là, anh đã tỏ vẻ rõ ràng như vậy, sao em

còn không hiểu lầm chút nào?

Nói thẳng “Anh thích em”?

Chết tiệt, vậy quá là buồn nôn! Đánh chết anh cũng không nói ra được! Từ trước

tới giờ đều là con gái tỏ tình với anh có được không? Mặc dù Chu Thanh Thanh

còn chưa thích anh đủ nhiều, anh cũng không cần biết, dù gì sớm muộn cô cũng sẽ

thích anh!

Thế nhưng, rất đáng tiếc,

đầu óc Chu Thanh Thanh có lẽ đã đặc quánh, tuyệt đối không thể xoay chuyển… Cho

dù vốn có một chút năng lực suy nghĩ, thì cũng bị nụ hôn sâu ban đầu thì hung

hăng, sau đó thì dịu dàng của Lâm Diễn làm cho chóng mặt, đình công…

Chu Thanh Thanh choáng

váng nghĩ: Hình như mình đang nằm mơ… Lại có thể mơ thấy Lâm mỹ nam làm trò

khiếm nhã với mình! Hóa ra mình khao khát anh ấy đến vậy sao? Ặc, mình háo sắc

quá! Ôi trời ơi, thật xấu hổ…

Nhưng mà, giấc mơ này có

phải hơi chân thực quá không? Rõ ràng cô có thể cảm giác được, đôi môi ấm áp

của Lâm Diễn lướt qua đôi má cô, chạm vào bên tai cô, còn ngậm lấy vành tai

xinh xắn của cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng thè ra l**m…

Xúc cảm ướt át mịn màng,

tác động tới từng dây thần kinh của Chu Thanh Thanh, khiến toàn thân cô căng

lên, rồi lại có một loại cảm giác tê dại khó nói nên lời, khiến cơ thể cô trở

nên yếu mềm, không còn chút sức lực, đành phải đưa tay nắm chặt vạt áo trước

ngực Lâm Diễn.

“Chu Thanh Thanh… Mở to

mắt ra cho anh, nhìn kỹ đi, đây tất cả, đều là sự thật.” Giọng Lâm Diễn trở nên

hơi khàn khàn, bất đắc dĩ vang lên bên tai Chu Thanh Thanh.

Chu Thanh Thanh nghe lời

mở to hai mắt, thấy gương mặt tuấn tú của Lâm Diễn gần trong gang tấc, không

kìm được giơ tay sờ nhẹ lên mặt anh, lẩm bẩm nói: “Là thật…”

Con ngươi trong suốt,

nhiễm ba phần mông lung, ba phần mê muội, trở nên vô cùng kiều diễm động lòng

người. Trong lòng Lâm Diễn vừa bực mình vừa buồn cười, cô gái này, luôn có thể

khiến cả lửa giận, cả lửa h*m m**n của anh đều không thể đè nén được, nhưng có

thể thấy rõ sự say đắm không thể che giấu được trong đáy mắt Chu Thanh Thanh.

Nếu như không phải xuất phát từ thích anh, sẽ không trong lúc bị hôn mà lại cảm

giác là đang nằm mơ!

Nơi nào đó trong lòng anh

bắt đầu trở nên mềm mại. Đầu ngón tay vuốt lên cái trán trắng mịn của Chu Thanh

Thanh, cuối cùng dừng lại trên hàng lông mày thanh tú của cô, nhẹ nhàng viền

theo từng đường nét. Môi áp sát, những nụ hôn dịu nhẹ rơi xuống mắt cô, chóp

mũi cô.

Động tác quá mức dịu

dàng, Chu Thanh Thanh vừa mới khôi phục được một chút tỉnh táo, giờ lại đắm

chìm trong sự dịu dàng của anh.

Nếu như đây là sự thật,

cô không muốn cự tuyệt, cũng không muốn tìm hiểu xem sự dịu dàng của Lâm Diễn

trong giờ phút này có phải chỉ là đóng giả hay không.

Sử dụng một câu rất buồn

nôn, dù sao lần đầu tiên của cô cũng cho anh rồi, giờ phút này, trái tim cô

cũng đầy ắp bóng hình anh, thêm một lần nữa, thì có làm sao?

Anh nói: “‘Yên tâm’ muốn

làm gì với em thì làm! Mặc kệ tôi có làm gì, em cũng sẽ không hiểu lầm!” Theo

nghĩa đen thì hẳn là cảnh cáo cô, bất kể anh có làm gì, cô cũng không nên hiểu

lầm?

Cô không hiểu lầm, nhưng,

không thể kìm nén được bản thân thật sự đắm chìm. Nhưng cô hiểu rõ, đang đắm

chìm lúc này đây, không chỉ có thân thể của cô.

Chiếc tạp dề màu xanh da

trời vừa mới buộc vào, lại bị mở ra, rơi trên mặt đất.

Áo sơ mi trên người Chu

Thanh Thanh, chẳng biết từ lúc nào đã bị mở ra vài chiếc khuy, Lâm Diễn lại thò

tay ra phía sau lưng cô, mở khóa áo ngực của cô, sau đó một bàn tay phủ lên một

bên ngực trắng nõn mềm mại gần như đã hoàn toàn bị lộ ra ngoài không khí, nhẹ

nhàng x** n*n, khi lại tà ác dùng hai ngón tay, kẹp lấy đỉnh hai nụ hoa đang

nổi lên, chầm chậm kéo ra một chút…

“Ưm…” Chu Thanh Thanh cảm

giác trong cơ thể có một luồng nhiệt đang không ngừng lưu chuyển, nghe thấy

tiếng rn r khó hiểu của chính mình, cô xấu hổ vội vàng cắn chặt môi dưới.

Lâm Diễn lại một lần nữa

hôn lên môi cô, dùng kỹ xảo linh hoạt của đầu lưỡi cạy mở hàm răng cô đang cắn

chặt môi, sau đó tiến vào do thám trong miệng cô, cùng chiếc lưỡi nhỏ nhắn của

cô quấn quít chơi đùa.

Hôn cho đến khi Chu Thanh

Thanh sắp không thể thở nổi, Lâm Diễn mới chịu buông tha cho hai cánh môi đã

hơi sưng đỏ của cô, giọng nói khàn khàn gần như nỉ non cảnh cáo: “Không cho

phép cắn môi, kêu lên. Ở trước mặt anh, không cần thẹn thùng, anh thích nghe

tiếng của em… Rất êm tai ~!”

Đồng thời, một bàn tay to

khác của Lâm Diễn xoa lên tấm lưng trần trơn nhẵn của Chu Thanh Thanh, chậm rãi

di chuyển xuống… Chu Thanh Thanh chỉ cảm thấy như từng tế bào mẫn cảm nhất của

cơ thể đều đang tập trung ở những nơi đầu ngón tay thon dài kia lướt qua.

“Ưm… a…” Lại là một trận

tê dại mãnh liệt, máu như dồn hết lên não, trong đầu Chu Thanh Thanh rốt cuộc

không thể chứa được suy luận logic gì nữa, chỉ có thể để mặc cho tất cả các

giác quan, đi theo sự dẫn dắt của Lâm Diễn.

Bàn tay lưu luyến bên eo

cô, lúc này đã trượt sang vùng bụng bằng phẳng, nhẹ nhàng xoa mấy vòng, sau đó

tiếp tục hướng xuống phía dưới…

Chu Thanh Thanh không

nhịn được duỗi tay đè chặt bàn tay đang muốn cởi khuy quần của cô, “Đừng… Em,

em còn chưa tắm rửa! Người đầy mồ hôi bẩn lắm…”

Lâm Diễn cầm ngược lại

bàn tay cô, cánh môi gợi cảm vẽ thành một nụ cười xấu xa: “Em thích tắm xong

làm tiếp? Được, chúng ta cùng tắm!”

Chu Thanh Thanh phục hồi

lại tinh thần, phát hiện ra giờ phút này cô đang bám trên người Lâm Diễn, áo

quần đã bị cởi ra một nửa. Lập tức xấu hổ mặt đỏ bừng, giãy giụa muốn kéo ra

chút khoảng cách giữa hai người. “Đừng, đừng, em tự tắm là được rồi…”

Lâm Diễn nào có chịu cho

cô cơ hội đào thoát? Lập tức ôm ngang người Chu Thanh Thanh, bế cô đi thẳng vào

phòng tắm tầng một…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.