Chương14

Dưới sự xung phong nhận

việc của Chu Thanh Thanh, Lâm Diễn đành miễn cưỡng đồng ý để cô giúp đỡ, rửa

rau hay rửa bát đĩa gì đó.

Lâm Diễn nhìn bóng dáng

nhỏ nhắn của Chu Thanh Thanh đi qua đi lại như thoi đưa giữa căn phòng bếp, một

n** m*m m** nào đó ở sâu trong lòng anh vô tình bị đâm trúng. Cô gái kia tuy

tay chân có hơi vụng về, nhưng mà… Cảm giác có người làm bạn rất tuyệt.

Một mình nấu nướng, một

mình ăn, nhiều món ăn ngon thì cũng có ý nghĩa gì?

Còn Chu Thanh Thanh thì

vừa ch** n**c miếng vừa cảm thán: mỹ nam không hổ là mỹ nam, dáng dấp khi nấu

ăn mà cũng tao nhã, đẹp mắt như vậy! Quan trọng hơn là ~ thơm quá! Hấp dẫn

những phân tử thèm ăn trong bụng cô.

Khoảng bốn mươi phút sau,

ba món ăn, một bát canh lục tục được dọn lên bàn. Chu Thanh Thanh đói bụng,

ngực đã sớm dính vào lưng, cuối cùng cũng được nghe Lâm đầu bếp hắng giọng, nói

ra câu mà cô mong đợi nhất: “Ăn được rồi!”

Chu Thanh Thanh “A” một

tiếng, lập tức bắt đầu ăn, mục tiêu là món ớt xanh xào thịt bò mà cô yêu nhất.

Vừa đưa vào miệng lập tức có một loại cảm giác “Cuộc sống thật quá tuyệt vời”!

Thực sự quá quá quá… quá ngon!

Chu Thanh Thanh trước giờ

không hề kén ăn, dễ nuôi dễ sống. Không có đồ ăn thơm ngào ngạt? Vậy các loại

mì ăn liền cũng không tệ! Mì ăn liền cũng không có? Vậy bánh quy với nước lọc

cũng có thể nhét đầy bao tử… Tóm lại, không để cô bị đói là được!

Cho nên, thật ra từ đầu

Chu Thanh Thanh không ôm hi vọng gì với tài nghệ nấu nướng của Lâm Diễn, kì

vọng của cô chỉ dừng lại ở “Có thể nấu chín thức ăn” là được rồi, nhưng cuối

cùng, trình độ nấu nướng của Lâm Diễn lại ngang với đầu bếp khách sạn năm sao!

Anh lúc nào cũng vượt quá

dự đoán của cô!

Chu Thanh Thanh vừa ăn

như hổ đói vừa mơ hồ thể hiện mức độ thỏa mãn của mình đối với bữa ăn này: “Nếu

sau này ngày nào cũng được ăn đồ ăn ngon như vậy, có chết sớm mười năm tôi cũng

cam lòng!”

Lâm Diễn cảm thấy buồn

cười, mở miệng định nói gì đó, nhưng nghĩ nghĩ, lại tao nhã cúi đầu, uống một

ngụm canh mới chậm rãi nói: “Ăn từ từ thôi, không ai cướp của cô đâu. Không

phải nói muốn ăn cá sao? Nếu không ăn thì tôi để lại cho Meo Meo…”

“Không được! Ai nói tôi

không ăn? Chỉ là, chỉ là tôi ngại ăn cá có xương, hơi phiền phức…”

Lâm Diễn cười giễu: “Tôi

xem cô có vẻ như hồi bé ăn cá bị hóc xương phải không?” Nói xong, gắp một miếng

cá vào trong bát của mình, dùng đũa gỡ hết xương ra, sau đó… Gắp thịt cá bỏ vào

trong bát của Chu Thanh Thanh.

Làm xong một loạt các

động tác này, Lâm Diễn mới nhận thức được sự bất thường – thực sự anh có hơi

thích sạch sẽ, nếu như không phải người rất thân thiết, trước giờ chưa bao giờ

anh chấp nhận dùng chung bộ đồ ăn, mà ngay cả cô ấy… cũng thích sạch sẽ giống

như vậy.

Chỉ trừ mẹ anh, hai người

sống nương tựa vào nhau từ khi anh còn bé…

Trong trí nhớ, mẹ thích

ăn nhất là cá. Lúc còn rất nhỏ, mẹ vẫn hay gỡ xương cá như vậy cho anh ăn, về

sau, mẹ lâm bệnh nặng, nằm trên giường, sinh hoạt bất tiện, đổi thành anh gỡ

xương cá cho mẹ ăn…

Chu Thanh Thanh, cô ấy có

khi nào cũng thích sạch sẽ không? Lâm Diễn vẫn giữ nguyên vẻ mặt dửng dưng,

nhưng ánh mắt lại không nén được nhìn chăm chú phản ứng của người đối diện.

Chu Thanh Thanh thì không

suy nghĩ nhiều, lập tức bỏ hết mấy đồ ăn khác đang gắp, ăn món cá Lâm Diễn vừa

gỡ cho cô trước – khỏi cần nói, mùi vị của thịt cá ngon vô cùng, trên mặt Chu

Thanh Thanh hé ra biểu lộ rất sung sướng thỏa mãn, không keo kiệt lời khen “Ngon quá! Ừm, không thể để cho Meo Meo một chút nào hết!”

Khóe môi hơi nhếch lên,

tạo thành một nụ cười nhẹ nhàng, Lâm Diễn tiếp tục gắp một miếng cá, gỡ xương.

Nhìn thấy Chu Thanh Thanh

ăn miệng dính đầy dầu mỡ, chẳng có dáng vẻ thục nữ, bất chợt anh lại cảm thấy

cô thật đáng yêu.

“Còn muốn chuyển đi nữa

không?” Lâm Diễn ra vẻ lạnh nhạt hỏi.

“Không, đừng nói là Meo

Meo đuổi, anh đuổi tôi cũng không đi!” Chu Thanh Thanh v**t v* cái bụng tròn

vo, vô cùng kiên định.

Nhưng trong lòng vẫn âm

thầm gia thời hạn: Trước khi tôi tìm được công việc, kinh tế độc lập… Sư phụ đã

từng nói, ăn chực gì gì đó, là cần thiết! Nhưng mà, làm người không thể mặt dày

quá! Nếu không sẽ bị người ta ghét… Cô không muốn bị Lâm Diễn ghét.

Thế nhưng, vì hòa khí gia

đình, Lâm Diễn vẫn phải tiến hành một phen khai thông tư tưởng giữa Chu Thanh

Thanh và Meo Meo.

Không biết Lâm mỹ nam đã

có biện pháp gì cao tay, tóm lại, cuối cùng Chu Thanh Thanh và Meo Meo, hai

người? Được rồi, hai vật cưng (?)… Tóm lại, dưới cái nhìn soi mói “dịu dàng”

của Lâm mỹ nam, đã bắt tay giảng hòa!


Ngày hôm sau, dưới sự

oanh tạc của ba cái đồng hồ báo thức, cuối cùng Chu Thanh Thanh cũng rời giường

được vào lúc chín giờ!

Tối qua trước khi đi ngủ,

Chu Thanh Thanh lại lên mạng tìm rất nhiều thông báo tuyển dụng. Hễ là chức vụ

mà cô vừa ý, mặc kệ điều kiện của bản thân có phù hợp hay không, cô đều gửi hồ

sơ lí lịch. Sau đó còn lên Q nói rõ tình hình kinh tế của mình với Tư Tư, hỏi

mượn ít tiền. Trước nay Tư Tư cũng là dân làm công ăn lương, không thể cho cô

vay nhiều, nhưng vẫn còn tốt hơn là không có đồng nào.

Tuy tạm thời đã có chốn

dung thân, nhưng Chu Thanh Thanh là một người phụ nữ độc lập của thời đại mới,

luôn tích cực tiến về phía trước, tìm việc là cần thiết!

Cô và Hàn Duệ vốn định đi

Châu Âu hưởng tuần trăng mật, công việc của cô cũng đã sớm bàn giao xong, tất

cả đồ dùng cá nhân cũng đã gói ghém, muốn tạm nghỉ việc thì chỉ cần gọi thẳng

cho lãnh đạo trực tiếp của cô là Hàn Duệ là được.

Giờ thì sao?! Tư Tư còn

nói: “Không bằng cậu cố gắng dính lấy Lâm Diễn mỹ nam là đã kiếm được một khoản

lớn!”

Làm sao thế được! Sẽ bị

người ta chê cười cóc mà đòi ăn thịt thiên nga! Ngày trước khi cô ở bên Hàn

Duệ, trong công ty đã có rất nhiều người đỏ mắt, huống hồ bây giờ điều kiện của

Lâm Diễn còn tốt hơn! >00

Cuối cùng cô bị cướp hôn,

đa phần các cô gái đó đều có chút hả hê… Meo cái con mèo, rõ ràng trước khi cô

với Hàn Duệ yêu nhau, quan hệ với các cô ấy đều không tệ mà? Đôi khi cái gọi là

tình bạn thật đúng là bạc bẽo, một chút lòng ganh tị đã có thể phá hủy, haiz!

Bởi vậy, tuy hiện giờ cô có thể thản nhiên đối mặt với Hàn Duệ, nhưng cũng

không muốn trở lại cái hoàn cảnh công tác suốt ngày bị mọi người xa lánh hoặc

chỉ trỏ đó nữa.

Hơn nữa, điều kiện của

Lâm mỹ nam người ta tốt như vậy, cô còn chướng mắt hơn cả bình thường. Cho nên,

tránh để bản thân tạo ra phiền phức vô tận, vẫn nên sớm cắt đứt những tơ tưởng

không thực tế này!

Hôm nay lúc Chu Thanh

Thanh thức dậy, Lâm Diễn như thường lệ không có ở nhà, để lại bữa sáng cho cô,

dặn dò cô cho Meo Meo ăn. =_=!

Cũng không biết Lâm mỹ

nam làm nghề gì? Khi nào về phải hỏi xem.

Hết buổi sáng, quả nhiên

Chu Thanh Thanh nhận được hai, ba cuộc điện thoại gọi cô đi phỏng vấn, trong đó

còn có điện thoại của một công ty truyền thông văn hóa nổi tiếng của thành phố

T! Nghe nói những người có thể vào đó làm việc đều là những người xuất sắc ~ phúc

lợi tốt có tiếng! Mặc dù chỉ gọi đi phỏng vấn, không có nghĩa là cô sẽ được vào

đó làm việc, nhưng Chu Thanh Thanh vẫn rất vui vẻ.

Vì vậy, Chu Thanh Thanh

rất tốt bụng đi cho Meo Meo ăn cơm trưa, không so đo vấn đề thái độ với nó nữa.

Meo Meo: Rõ ràng là tôi

khinh thường, không thèm so đo với cô được không? Nếu không phải chủ nhân nói

với tôi là không được ỷ mạnh h**p yếu, cậy già lên mặt… Còn nữa, nếu tôi lại

cãi nhau với cô thì sẽ không cho tôi ăn cá, tôi đây mới không thèm để ý đến cô

ấy, hừ!

(Quần chúng: đổ mồ hôi

cái, hóa ra Lâm mỹ nam đã đe dọa như thế này đó…)


Ba giờ chiều, theo địa

chỉ thông báo qua điện thoại, Chu Thanh Thanh đi tới nơi tuyển dụng của công ty

truyền thông Tinh Hoa ở tầng hai mươi ba tòa cao ốc Ngân Thịnh.

Đại sảnh toàn người là

người! Ước chừng có khoảng trăm người.

Chu Thanh Thanh không

khỏi nhỏ giọng thì thầm: “Ôi trời, chẳng phải chỉ tuyển một trợ lý nho nhỏ à,

sao có nhiều người đến ứng tuyển vậy?”

Một cô gái ăn mặc rất

diễm lệ ở bên cạnh nghe được, quay đầu lại ném cho Chu Thanh Thanh một cái lừ

mắt: “Cô cũng không nhìn xem là ai tuyển trợ lý à!”

Ặc, cô chỉ biết là muốn

tuyển trợ lý, làm sao biết là ai muốn tuyển? Ngoại trừ làm việc thì cô thích

nhất là ở nhà, sở thích lớn nhất là đọc tiểu thuyết, xem hoạt hình, đi dạo diễn

đàn, tin tức quảng cáo gì đó, trước nay cô rất ít khi chú ý… Nếu không phải

Tinh Hoa thực sự rất có tên tuổi ở thành phố T thì chưa chắc cô đã biết.

Mỹ nữ trang điểm kỹ càng

kia nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt không hiểu của Chu Thanh Thanh thì lại lườm cô một

cái nữa, hừ một tiếng, ra vẻ khinh thường loại người thiếu hiểu biết xã hội như

Chu Thanh Thanh.

Chu Thanh Thanh đành phải

sờ sờ mũi, nhìn số báo danh vừa nhận… 101, bây giờ hình như mới đến số 27, tuy

nhìn tốc độ phỏng vấn phía trước khá nhanh – không đến ba phút một người, nhưng

đến lượt cô cũng phải một, hai tiếng sau đấy!

Ặc, cô phải vào WC một

chuyến đã! Ai bảo nước trái cây Lâm mỹ nam làm lại ngon hơn cả bên ngoài như

thế, không ngờ cô đã uống nhiều quá, vì vậy… Khụ khụ.

Sau khi hỏi đường, Chu

Thanh Thanh vất vả xuyên qua đám người… Tìm thấy một WC ở gần đầu cầu thang,

Chu Thanh Thanh lại phát hiện có quá nhiều người ở cửa nhà vệ sinh nữ! – Không

còn cách nào khác, ai bảo toàn là nữ đến ứng tuyển chứ?

Mà cô thực sự đang gấp vô

cùng…

Chu Thanh Thanh nghĩ, hay

là lên tầng trên hoặc xuống tầng dưới! Thấy cô thông minh chưa, biết lựa theo

tình hình! Ha ha ha!

Bịch bịch bịch! Chu Thanh

Thanh bò lên tầng hai mươi tư! Quả nhiên, WC ở đây không có một ai! Chu Thanh

Thanh rất sung sướng vọt vào…

“Ưm… A… Đáng ghét! Đừng

sờ chỗ đó của người ta chứ…” Đây là một giọng nữ ỏn ẻn khiến Chu Thanh Thanh

toàn thân nổi cả da gà.

“Hừm, đừng sờ chỗ nào,

đây à… Hay là đây?” Dù là lời thoại vô cùng buồn nôn, nhưng do một giọng nam dễ

nghe, ngả ngớn nói ra, lại chứa đựng sự mập mờ vô hạn.

Hình ảnh phối hợp với

những âm thanh này là: Một cô gái đi giày cao gót khoảng mười phân, mặc váy

ngắn khoảng gần hai mươi phân, đùi trắng nõn nà nâng lên cao quấn quanh lưng

một người đàn ông cao gầy, hai tay ôm cổ người đàn ông đó – nói đúng ra là cả

người treo trên người của người đàn ông kia, áo vải thoạt nhìn rất mỏng manh

còn bị người đàn ông kia dùng tay kéo lên, lộ ra một mảng da thịt trắng như

tuyết, thân hình như một con rắn nước, khóa móc nội y bị cởi ra…

Mà người đàn ông kia đang

hôn hít cái cổ trắng nõn của cô gái đó, cho nên mặt tạm thời bị che mất, nhưng

từ quần áo và dáng người có thể đoán được tướng mạo chắc chắn không tồi – mấy

khuy áo sơ mi màu sợi đay trước ngực bị mở ra, lộ ra làn da màu lúa mạch, lồng

ngực cường tráng nửa che nửa hở, vòng eo bằng phẳng, làn da sạch sẽ trơn láng…

Khụ khụ, không còn cách

nào khác, ai bảo thị lực của Chu Thanh Thanh lại tốt phi thường như thế chứ?

Chu Thanh Thanh tay vẫn

đang để ở cúc quần ngây ngẩn cả người, đứng ở cửa, nhất thời vào không được, ra

cũng không xong, vẻ mặt 囧: đây

là tình huống gì, hả Lôi Đế ca ca?! >_

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.