Chương12

Trong lòng Lâm Diễn dường

như có điều gì muốn nói, vì vậy hắng giọng lên tiếng: “Chu Thanh Thanh.”

Cho đến khi bóng dáng Meo

Meo biến mất sau cánh cửa, tầm mắt Chu Thanh Thanh mới lưu luyến trở về, quay

đầu nhìn Lâm Diễn, ánh mắt vô cùng trong sáng không tỳ vết: “Hở (⊙o⊙)…?”

Đừng có dùng ánh mắt

trong veo ngơ ngác như cún con đấy để nhìn tôi có được không… Tôi sẽ có cảm

giác rất áp lực! =.= Nhưng mà, lời nên nói vẫn phải nói: “Xem ra hình như cô có

vẻ rất thích động vật, vậy cô có thích trẻ con không?”

Chu Thanh Thanh: “Đúng

vậy đúng vậy… Tuy hồi bé tôi đã bị chó cắn ba lần - ừm, cho nên đã phải tiêm

vắc-xin phòng dại ba lần, nhưng cứ nhìn thấy mấy con mèo hay cún đáng yêu kia

là tôi lại không nhịn được muốn đến gần chúng…”>_

Nghe vậy, khóe miệng Lâm

Diễn run run, thật sự rất muốn hỏi Chu Thanh Thanh, cô xác định việc cô trở nên

ngu ngốc như vậy với việc tiêm vắc-xin phòng dại không có liên quan gì tới nhau

chứ? Không được, nhất định anh phải sớm mang Meo Meo tới phòng khám thú y để

tiêm phòng, tránh cho cô gái này không cẩn thận lại bị cắn – lại càng ngu ngốc

thêm không có thuốc nào cứu được! =.=

Đột nhiên nhớ ra, ầy, vấn

đề quan trọng rõ ràng không phải nửa câu đầu có được không! Lâm Diễn đành phải

nhắc lại lần nữa: “Vậy cô có thích trẻ con không?”

Chu Thanh Thanh: “Trẻ con

à, đáng yêu thì thích, không đáng yêu, kiểu bị cha mẹ làm hư thì không thích!”

Trả lời cũng như không: …

=_=!

Xem ra, đối với những

người đầu óc toàn dây thần kinh đan chéo lằng nhằng như Chu Thanh Thanh, muốn

nói chuyện quanh co rồi đi đến đáp án thật sự là một công việc đòi hỏi kỹ thuật

cao. Anh vẫn nên gọn gàng dứt khoát một chút: “Chu Thanh Thanh, cô có ý kiến gì

với việc sinh con không?” =.=

Chu Thanh Thanh lập tức

nhìn Lâm Diễn bằng ánh mắt kinh ngạc: “…!!!” Mỹ nam, sao anh lại hỏi vấn đề

này? Đầu tiên anh đưa tôi về nhà của anh, sau đó nửa đêm vắng lặng lại ăn mặc

mát mẻ đi đến phòng tôi, còn hỏi tôi vấn đề nhạy cảm mờ ám như thế!

Chu Thanh Thanh lùi lại

một bước, đồng thời đưa hai tay che ngực, may là cô mặc áo ngủ kín đáo: “Chẳng

lẽ, anh, anh… Muốn tìm tôi làm những việc cần làm để sinh con ư? Tuy loại

chuyện này tối qua chúng ta đã làm rồi, nhưng, nhưng mà, tối qua chỉ là ngoài ý

muốn! Tôi không thể nào cứ tiếp tục ‘ngoài ý muốn’ được!”

Chắc là não của cô gái

nào đó lại đang bị chuột rút nên mới suy nghĩ nhiều như thế.

Lâm Diễn tức đến nỗi nổi

cả gân xanh trên trán, nhưng lại không thể nổi giận với cô, đành phải nhẫn nại

nói: “… Cô suy nghĩ nhiều quá! Tôi không đói khát như thế, được chưa? Tôi chỉ

đang buồn chán nên muốn thảo luận với cô vấn đề nào đó một chút thôi. Ví dụ như,

nếu bạn trai cũ của cô, muốn cô sinh con cùng với anh ta… Cô sẽ trả lời như thế

nào?”


Chu Thanh Thanh bắt đầu

tiến vào trạng thái não co rút tự động diễn giải đoạn hội thoại trên là nỗi

phiền muộn của chính bản thân Lâm Diễn: “Bạn gái cũ của tôi muốn sinh con với

tôi, tôi phải trả lời như thế nào?”

Nếu là bạn gái cũ của

anh, vậy chắc chắn đã chia tay rồi. Chẳng lẽ, Lâm mỹ nam không đủ giàu, nên bạn

gái cũ của anh chạy theo tên đàn ông khác, tên đàn ông kia rất có thể là một

lão già, khả năng sinh con kém hoặc là mắc bệnh không thể sinh con, nhưng bạn

gái cũ của Lâm mỹ nam lại muốn có con để củng cố địa vị của mình, cho nên mới

quay lại nhờ Lâm mỹ nam, “Anh à, em xin anh hãy vì tình cảm trước kia của chúng

ta, cho em một đứa bé!”

Thảo nào tối qua anh lại

có tình một đêm cùng với cô! Chắc chắn là vì bạn gái của của mỹ nam khiến anh

vô cùng đau khổ và khó xử, cho nên anh mới muốn phóng túng một lần!

Chu Thanh Thanh đang say

sưa trong những suy đoán hoàn mỹ của mình… Đúng lúc đó, một cú cốc giáng xuống

đầu cô, Chu Thanh Thanh đau quá liền tỉnh lại, phát hiện không biết từ lúc nào

Lâm mỹ nam đã đi tới bên cạnh cô, gương mặt đẹp trai thoại nhìn có chút u ám

phiền muộn: “Vấn đề này khiến cô khó xử vậy sao?”

“Không, không phải! Không

khó xử chút nào! Rõ ràng là cô ta bỏ anh trước, còn quay lại đưa ra yêu cầu quá

đáng như thế, đáp án đương nhiên là – không, thể, nào!” Đến đó, Chu Thanh Thanh

nghiến răng nghiến lợi dằn mạnh từng chữ.

Tại sao có thể có một

người phụ nữ dám nhẫn tâm vứt bỏ Lâm Diễn mỹ nam – người tồn tại như thần trong

suy nghĩ của cô cơ chứ?! Chu Thanh Thanh nắm chặt tay, tiếp tục vô cùng phẫn

nộ: “Loại đàn bà đó thật đáng ghê tởm! Cho nên, Lâm mỹ nam, anh kiên quyết

không thể vì vương vấn tình cũ mà mềm lòng!”

Lâm Diễn phát hiện anh

không thể nói được gì: “…” Đây là cái gì thế? Anh đã hiểu được năng lực tư duy

nhảy vọt không thể theo kịp của Chu Thanh Thanh. Trước mặt Chu Thanh Thanh có

năng lực tư duy logic siêu cấp mạnh mẽ, anh nói gì cô cũng có thể bẻ cong đến

cách xa vạn dặm!

Được rồi, dù sao anh cũng

đã cảnh cáo Tô Kế không được có ý định gì với cô, giờ cũng đã đưa cô về ngay

bên cạnh để trông nom, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.

Nhưng mà, có một chuyện,

anh vẫn phải hỏi rõ.

“Vậy, cô có còn thích bạn

trai cũ của cô không?” Giọng điệu trong trẻo mà bình thản lạnh lùng, nhưng dáng

vẻ lại đang hết sức chăm chú chờ đợi câu trả lời, trong lúc vô tình đã biểu lộ

sự để ý trong lòng người đàn ông.

“Hả, sao tự nhiên lại nói

sang tôi?” Chu Thanh Thanh tiếp tục coi những lời này như là Lâm Diễn đang tự

hỏi chính mình: “Mình vẫn còn thích cô ấy sao?” Điều này có nghĩa là Lâm mỹ nam

vẫn rất để ý tới bạn gái cũ của anh? – Không biết tại sao, phát hiện ra điều

này, trong lòng lại có chút cảm giác chua xót…

Nghiêng đầu nghĩ ngợi,

Chu Thanh Thanh vô cùng nghiêm túc trả lời: “Có lẽ trước đây tôi đã từng rất

rất thích anh ấy, nhưng, tôi sẽ không sống mãi trong quá khứ. Tôi sẽ cố gắng

nhìn về phía trước, quý trọng tất cả những gì tôi đang có. Cho nên, hi vọng anh

cũng có thể quên đi những chuyện không thoải mái trong ký ức.”

Nghe vậy, khuôn mặt anh

tuấn của Lâm Diễn hơi ngớ ra, ánh mắt mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn về

phương xa, như đang nhớ lại một ai đó.

Chu Thanh Thanh không

ngăn được những suy đoán trong lòng, có thể nói Lâm mỹ nam đang nhớ nhung hoài

niệm… Phải là một cô gái như thế nào?... Nghĩ đi nghĩ lại, không nhịn được hỏi

ra miệng: “Cô ấy, chắc là rất đẹp, rất có khí chất?”

Lâm Diễn quay đầu lại,

không rõ lắm nhìn về phía cô: “Cái gì rất đẹp, rất có khí chất?”

“Hỏi thừa, đương nhiên là

bạn gái cũ của anh!”

Lâm Diễn lập tức sầm mặt,

lạnh lùng nói: “… Cái này không liên quan tới cô. Chuyện riêng của người khác,

tốt nhất hỏi ít thôi!”

Chu Thanh Thanh cũng

không vui, vừa rồi anh hỏi tôi chẳng nhẽ không phải việc riêng của tôi? Kẻ có

tiền chính là như vậy, chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn!

Nhưng bây cô đang ăn nhờ ở đậu, đành phải nhịn: “… Không hỏi thì không hỏi.”

Sau đó quay mặt, ngồi trở lại trước máy vi tính, giả vờ như rất hứng thú với

nội dung trên mạng, để lại cho Lâm Diễn một bóng lưng thẳng đứng – bà cô đây

cũng biết bực mình nhé!

Nhìn thấy cửa sổ tin nhắn

từ Dương Tư Tư liên tục rung lên: “Ai dà, sáng mai chị còn phải đi làm sớm, ngủ

đây, ngủ ngon nhé, nhóc Thanh.”

Chu Thanh Thanh lơ đãng

trả lời lại mấy chữ: “Ừm, ngủ ngon.”


Một lúc sau mới nghe thấy

giọng nói trầm thấp và rõ ràng của Lâm Diễn vang lên trong phòng: “… Là tôi

không tốt, không nên nổi cáu với cô.”

Thực ra Lâm Diễn là kiểu

người dù sai cũng vẫn kiên quyết không hối cải, sĩ diện là to nhất. Nhưng không

biết vì sao, anh không thể nào nhìn nổi bộ dạng lờ anh đi của Chu Thanh Thanh…

Chu Thanh Thanh cho anh cảm giác mỗi ngày đều phải cười thật lớn. Vả lại, dỗ

dành vật cưng của nhà mình, cũng không tính là mất mặt? Dù sao vừa rồi cũng

không có người khác nhìn thấy… o(╯□╰)o!

Vì vậy anh đi tới sau

lưng Chu Thanh Thanh, đưa tay vuốt vuốt tóc cô: “Ngoan, đừng tức giận. Hôm nay

chắc cô cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”

Lâm Diễn nói những lời

lạnh nhạt với cô, cô chỉ cảm thấy bực mình và tủi thân, nhưng vẫn không để tâm

lắm, nhưng lời xin lỗi anh nói với cô nghe thật nhẹ nhàng, ấm áp, lại khiến cho

khóe mắt Chu Thanh Thanh hơi đỏ lên, suýt nữa rơi nước mắt, nhưng đã cố nén trở

về, trở thành một tiếng nhỏ nhẹ: “Ừm.”

Lâm Diễn khẽ thở dài một

tiếng, không nói gì nữa, xoay người đi ra ngoài không một tiếng động, còn giúp

Chu Thanh Thanh đóng cửa lại.

Nhìn Lâm Diễn biến mất

trong tầm mắt, trong lòng Chu Thanh Thanh chợt bắt đầu có cảm giác mất mát,

buồn vô cớ. Là vì bị Lâm Diễn gợi nhớ tới Hàn Duệ, trong lòng trống rỗng, nhưng

hình như lại không hoàn toàn chỉ vì thế…

Hình như, là vì một người

khác… Cô trông thấy bộ dạng không thể quên được bạn gái cũ của người kia, cô đã

để ý, trong lòng đau xót, chua chát…

Chu Thanh Thanh ngồi ngẩn

ngơ trước máy tính hồi lâu. Vô tình con chuột di đến ảnh đại diện của một

người, người đó, luôn cho cô những lời khuyên tốt nhất, chỉ bằng vài lời có thể

xóa bỏ được nỗi bất an của cô – sư phụ.

Mở cửa sổ trò chuyện, gửi

tin nhắn cho Liny. Điện: “Sư phụ, sáng nay tỉnh lại tôi phát hiện mình đã buông

xuống được sự ưa thích từ trước tới giờ đối với người nào đó, đến buổi tối lúc

sắp đi ngủ lại phát hiện tôi đã thích một người khác. Sư phụ nói xem, có phải

tôi rất lăng nhăng không? Tôi nên làm sao bây giờ?”

(Mèo tôi khinh bỉ: cô

xác định lúc cô tỉnh dậy còn được gọi là buổi sáng chứ?!)

Tin nhắn gửi đi, Chu

Thanh Thanh đợi hai ba phút, không thấy đáp lại. Có lẽ lúc này sư phụ không lên

mạng. Cô cũng không có tâm tư lên mạng, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bèn tắt

máy tính, bò lên giường.

Nhưng nằm trên giường lật

qua lật lại, trong đầu toàn là hình ảnh Lâm Diễn dáng vẻ đau buồn nhìn về

phương xa…

Những việc xảy ra mấy

ngày nay, thật sự thần kỳ giống như đang nằm mơ… Cô đang sợ cô đơn, mà đúng lúc

đó Lâm Diễn xuất hiện bên cạnh cô, tất cả đều phù hợp với yêu cầu một nửa kia

của cô, cho nên cô mới có ảo giác như vậy thôi…

Có lẽ chỉ vì anh quá đẹp

trai! Có lẽ chỉ vì giọng nói của anh quá dễ nghe! Có lẽ chỉ vì anh đối xử quá

tốt, quá dịu dàng với cô! – Một người đàn ông tốt đẹp giống như thiên sứ ở ngay

trước mặt, làm gì có cô gái nào không hề động lòng chứ? Cho nên, mình có cảm

giác bị anh ta mê hoặc, là hoàn toàn bình thường!

Ừm, ngủ một giấc thật

ngon, sáng mai tỉnh lại là có thể khôi phục bình thường! Một mình, cũng chẳng

sao!

Tự khuyên bảo mình một

hồi, Chu Thanh Thanh dần dần thả lỏng. Nằm giữa chiếc giường vô cùng thoải mái

trong căn phòng mới, chăn cũng cực kỳ thơm tho mềm mại, Chu Thanh Thanh ôm chăn

rồi nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

Thế nhưng, người nào đó ở

trên lầu, lại vì câu nói kia của Chu Thanh Thanh mà kinh ngạc, rối như tơ vò,

và, mất ngủ…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.