Chương1

Năm 2010, ngày mùng bảy

tháng bảy âm lịch.

Ngày hôm nay, đối với Chu

Thanh Thanh mà nói, là một ngày rất đặc biệt.

Có gì đặc biệt? Trong

cuộc đời một cô gái có tất cả vài ngày lễ kỉ niệm, sinh nhật, lễ tình nhân, còn

có… Kỉ niệm ngày cưới.

Thế nhưng, cái cuối cùng

thực ra không tính, bởi vì hôn lễ ngày hôm nay của cô đã không thể hoàn thành

trọn vẹn.

Chu Thanh Thanh nhìn chằm

chằm chiếc điện thoại vừa ngắt máy, là ông xã trên giấy chứng nhận kết hôn –

Hàn Duệ - của cô gọi tới, giọng nói của anh vẫn bình thản, trước sau như một “Thanh Thanh, hôm nào em tiện, chúng ta đi giải quyết thủ tục ly hôn.”

Chu Thanh Thanh nghe thấy

tiếng nói của cô cũng vẫn ngây ngô trước sau như một, chẳng có gì cá tính “Được, ngày mai em có thời gian…”

“Ừ, vậy thì ngày mai,

buổi chiều được không? Đến lúc đó anh sẽ gọi điện cho em.” Hàn Duệ làm việc lúc

nào cũng như vậy, thái độ điềm đạm, bình tĩnh, lại kiên định khiến người khác

không thể nghi ngờ.

Chu Thanh Thanh không

khỏi nhớ lại thời điểm một tháng trước, anh cầu hôn với cô: “Thanh Thanh, không

phải chúng ta nên kết hôn rồi sao? Cũng đã đến lúc rồi.” Tựa như chỉ là nói “Tối nay chúng ta ăn lẩu thì thế nào?”

Cô ở trước mặt anh, cho

dù có ồn ào quấy rầy, cuối cùng vẫn sẽ phải thực hiện theo ý anh, anh vĩnh viễn

có trăm ngàn loại lý do, thuyết phục được cô.

Chu Thanh Thanh khẽ ngẩn

ngơ: “Ừm, được.”

Hàn Duệ dường như chợt

nhớ ra: “Đúng rồi, đồ của em vẫn còn ở chỗ anh…”

Anh nói “chỗ anh”, mà

không còn là “nhà của chúng ta”.

Đưa tay ấn vào bên ngực

trái đột nhiên đau đớn, Chu Thanh Thanh hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng ngữ

khí bình thản nói: “Buổi chiều làm xong thủ tục ly hôn em sẽ tới chuyển đi.”

“Ừ. Còn có việc gì

không?” Lúc nào Hàn Duệ hỏi câu này, có nghĩa là anh đã muốn tắt điện thoại,

anh và cô giống nhau, chưa bao giờ thích tán gẫu qua điện thoại. Hơn một năm

yêu đương, bọn họ chưa từng có những cuộc nấu cháo điện thoại khét lẹt như

những đôi tình nhân khác, đã từng cho rằng hai người như vậy cũng là hợp ý

nhau, nhưng hôm nay xem ra… Chỉ bởi vì cô không phải là cái người có thể khiến

anh mất kiên nhẫn mà lải nhải mà thôi.

Thực ra Chu Thanh Thanh

rất muốn nói, cho dù từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn là người yêu, ngày

mai cũng sắp không phải là cái gọi là vợ chồng, nhưng ít ra, bề ngoài chúng ta

vẫn là bạn bè, nếu như không phải em “Cam tâm tình nguyện” ra đi, anh và cậu ta

sẽ không thể thuận lợi ở bên nhau như vậy… Có thể nói với em một tiếng… Chúc

mừng sinh nhật không?

Một giọt chất lỏng trong

suốt, bất tri bất giác chảy xuống từ khóe mắt. Chu Thanh Thanh nghe thấy giọng

mình hơi lạc đi: “Không, không có gì. Ừm, Chúc anh và cậu ta… Lễ tình nhân vui

vẻ. Bye!” Sau đó vội vội vàng vàng cúp máy.


Vừa rồi cô đã từ chối

điện thoại của tất cả người thân, bạn bè – cô sợ bị người ta chất vấn, cũng

không muốn tiếp nhận bất kỳ sự đồng tình, an ủi nào. Nhưng hết lần này tới lần

khác, cô không có cách nào từ chối người đó.

“Chúc anh và cậu ta lễ

tình nhân vui vẻ.” Cô nói những lời này, thực ra không thật lòng một chút nào

hết! Cái cô muốn nói chính là, đạp vỡ hạnh phúc của tôi, chẳng lẽ các người

không cảm thấy áy náy một chút nào sao?

Thế nhưng, không thể phủ

nhận, câu chuyện tình yêu của hai người bọn họ, thật sự buồn vui lẫn lộn, quan

trọng là, một người cao lớn tuấn tú, một loại vẻ đẹp nhỏ bé yếu ớt, thật sự là

một kịch bản đam mỹ quá máu chó ngoài đời thực!

Nếu như cô chỉ là một

người đứng xem bên ngoài, chắc chắn cô sẽ nổi máu sói phát biểu cảm nhận: “Tiểu

công thật đáng thương! Vì áp lực trong nhà mà không thể không lấy một cô gái

ngu ngốc mà anh ta không thích, còn phải làm bộ dịu dàng đối xử tốt với cô gái

đó! Còn nữa, tiểu thụ thật thâm tình và cũng thật dũng cảm! Cuối cùng vẫn được

quay về bên cạnh tiểu công! Hu hu hu, cướp hôn, thực mẹ nó quá sức chịu đựng!”

Thế nhưng, những thành tâm

và chờ mong của cô phải làm sao bây giờ? Ảo tưởng của cô, giống như bao thiếu

nữ thời đại khác, đều đã trao cho người đàn ông mẫu mực tuấn tú mà đối với cô

là bao dung vô hạn đó.

Chu Thanh Thanh vẫn còn

chưa nghĩ ra câu trả lời, Hàn Duệ đã giúp cô quyết định trước.

Cô nhìn thấy ánh mắt

trước nay vẫn bình tĩnh, ẩn nhẫn của Hàn Duệ bỗng trở nên vô cùng cuồng nhiệt –

là vì thiếu niên xinh đẹp vừa xông vào giáo đường, cắt ngang hôn lễ đang tiến

hành của bọn họ kia sao?

Anh nắm tay cô, vội vã

hỏi: “Thanh Thanh, em có còn nhớ em đã từng nói, nếu như người tranh giành anh

với em là đàn ông, em sẽ làm thế nào?”

… Đúng vậy, cô vẫn nhớ,

có điều không thể ngờ, một câu nói đùa trong quá khứ đã thật sự linh nghiệm,

anh đã buộc cô biến lời nói đùa trở thành lời hứa. “Duệ, nếu như người cướp anh

của em, là một nữ tiểu tam, em nhất quyết sẽ không buông tay! Nhưng nếu như

người cướp đi anh là một thiếu niên xinh đẹp, em sẽ không nói hai lời, lập tức

chắp tay xin nhường!”

Đúng vậy, cô là hủ nữ. Cô

đã từng rất biết ơn ông trời khi đã trao cho cô một Hàn Duệ tốt như vậy, hoàn

toàn dung túng cho sở thích này của cô, không như các bạn hủ nữ khác toàn phải

né tránh trước mặt bạn trai/ông xã.

Lúc trước, bạn tốt Dương

Tư Tư còn trêu chọc cô: “Cẩn thận anh ta là GAY!”

Cô còn biện minh giúp

anh: “Hàn Duệ nhà tớ không phải, anh ấy hoàn toàn bình thường.”

“Vậy các câu ở cùng nhau

cũng một năm rồi, tại sao vẫn chưa xảy ra quan hệ thực chất? Không phải GAY thì

chính là năng lực X của anh ta có vấn đề.”

“Đó là vì tôn trọng tớ…

Cậu cũng không phải không biết, tuy tớ hay mạnh mồm nhưng trong hành động thì

vẫn rất bảo thủ…”

Không ngờ, anh thật sự

chính là GAY.

Vì thế, cô “cam tâm tình

nguyện” rút lui, hai người bọn họ cứ như vậy, tay trong tay, trong mắt chỉ có

đối phương, “bỏ trốn” trước mặt mọi người.

Mà cô, còn phải ở lại làm

nhiệm vụ trấn an ba mẹ anh…


Chu Thanh Thanh không

chút khí phách ôm chặt hộp khăn giấy, thút tha thút thít. “Meo cái con mèo[1], sớm

biết thế này, hôm qua không nên vội vàng đi nhận giấy đăng ký…”

[1] Một câu ngôn từ

mạng của Trung Quốc. Nguyên gốc: ‘喵了个咪的’, ý nghĩa là mắng nhẹ hoặc biểu hiện sự

kinh ngạc (câu này mình không biết nên edit thế nào cho hay và đúng nên mạo

muội để thế này T_T)

  • Nguồn chú thích baike – cảm ơn bạn Sao Thiên Lang trên TTV

Trong ba ngày, ba sự kiện

lớn liên tiếp diễn ra, lấy giấy chứng nhận kết hôn, hôn lễ, nhận giấy chứng

nhận ly hôn, Chu Thanh Thanh cô, hai mươi bốn năm bình thản không sóng gió nhân

sinh, cuối cùng cũng đã có một biến cố!

Tuy cái giá này quá lớn,

ví dụ như… Vào đêm sinh nhật kiêm lễ tình nhân kiêm hôn lễ, cô trốn trong căn

nhà thuê nhỏ, ngồi xổm trước chiếc bàn sách cũ kỹ, ăn một gói mì ăn liền không

biết đã mua từ bao giờ… Hơn nữa hợp đồng thuê căn phòng này chỉ còn ba ngày nữa

là hết hạn.

Để lo liệu cho hôn lễ, cô

đã sớm tiêu hết số tiền tích góp vốn cũng chẳng nhiều nhặn gì, bây giờ không có

tiền để tiếp tục thuê phòng. Tuy cô rất thiếu tiền, so với Hàn Duệ căn bản

không đáng nhắc tới, nhưng lại khiến cô trở thành kẻ nghèo hèn cùng đường.

Thật đúng là, lãnh lãnh

thanh thanh, thê thê thảm thảm thích thích. [2]

[2] Một câu trong bài

‘Thanh thanh mạn’ của Lý Thanh Chiếu.

Dịch từ: “Lần lần, giở

giở, lạnh lạnh lùng lùng, cảm cảm thương thương nhớ nhớ” – Nguyễn Xuân Tảo

  • Nguồn chú thích Trường Lạc Cung

Chu Thanh Thanh dùng giấy

lau sạch nước mắt nước mũi, gắp một gắp lớn mì ăn liền đã nguội lạnh – giày vò

suốt một ngày, lúc này bụng rất đói, không ăn no bụng thì lấy đâu ra sức mà

khóc!

May mắn, máy tính tuy cũ

một chút, tốc độ đường truyền tuy chậm một chút… Thế giới Internet muôn màu

muôn vẻ cuối cùng cũng có thể chuyển dời sự chú ý của cô. Hôm nay là lễ tình

nhân, cô không cần xem chương trình tivi gì hết, chỉ toàn kch thch người

khác! Vì vậy, Chu Thanh Thanh mở diễn đàn nơi cô thường xuyên lăn lộn nhất, cô

yêu nhất là những câu chuyện bát quái.

Lại gắp một gắp mì đưa

lên miệng, ánh mắt lướt trên những tiêu đề chuyện trò tán gẫu, đúng lúc đó, Chu

Thanh Thanh trông thấy một tiêu đề cực kỳ khoa trương - “Bản cô nương muốn tìm

tình một đêm, gặp rồi nói rõ.”

“Phụt.” Chu Thanh Thanh

không nhịn được phun cả mì ra. Tay chân vội vàng vơ giấy ăn lau màn hình máy

tính đáng thương vừa bị phun.

Ở trên Chu Thanh Thanh đã

nói, cô là người nói năng và tư tưởng rất cởi mở nhưng hành vi và nguyên tắc

lại mâu thuẫn, rất bảo thủ, tình một đêm gì chứ, trong tiểu thuyết phim ảnh đã

từng thấy nhiều, nhưng ngang nhiên “Tìm kiếm tình một đêm” trên diễn đàn thế

này, người gửi bài còn là một nữ sinh… Chu Thanh Thanh lập tức kinh sợ.


Lau màn hình sạch sẽ, tay

cầm con chuột không chút do dự hướng về phía đầu sỏ vừa khiến cô phun mì.

Nội dung bài viết như

sau Hôm nay bản cô nương vừa

chia tay với bạn trai qua lại hơn một năm. Nguyên nhân rất buồn nôn, bởi vì tôi

nhất định không chịu lên giường cùng hắn… Cho nên, hắn đã XXOO với những cô gái

khác, sau đó hôm nay nói bái bai tôi, còn nói những lời rất khó nghe: “Trinh nữ

già hai mươi lăm tuổi, có cho ông đây cũng không thèm!” Cô nương tôi vốn nhân

dịp hôm nay là đêm Thất tịch, định cùng hắn có một lần đầu tiên thật mỹ mãn…

Giờ nghĩ lại, ha ha! Thật buồn cười! Người ta không có chuyện không phải tôi

thì không thể, tại sao tôi lại không phải hắn ta thì không thể? Cô nương tôi

không hời hợt! Thật sự cần một vị khỏe mạnh, kỹ thuật tốt để phá thân! Chắc

chắn không cần chịu trách nhiệm! Tốt nhất sau ngày mai tất cả coi như chưa từng

biết nhau! PS: Bản cô nương dung mạo trung bình khá, dáng người khá được, yêu

cầu: thành phố A. Thời gian: đêm nay. Vị nào có ý định xin hãy thêm QQ của tôi

để nói chuyện: XXXXXXXXXX.

Người gửi bài viết là một

ID mới, tài khoản QQ kia rõ ràng cũng là mới đăng ký.

Chu Thanh Thanh vốn cảm

thấy căm phẫn nhưng… Sau khi xem rồi… Meo cái con mèo, chị đây không phải cũng

thất tình sao, cô chỉ mất đi một tên đàn ông nông cạn, không biết yêu thương

cô, chỉ có thế mà đi chà đạp chính mình sao? Hai mươi lăm vẫn là trinh nữ, rất

đáng xấu hổ sao? Bà đây hôm nay cũng hai mươi bốn!

Kéo chuột xuống chút nữa,

phản hồi đầu tiên đúng là khiến người ta căm ghét: Hai mươi lăm vẫn còn trinh,

thật hay giả? Chủ topic không phải bị lãnh cảm đấy chứ?

Thế là, Chu Thanh Thanh

bắt đầu sâu sắc kiểm điểm lại xem có phải cô bị lãnh cảm hay không…

Cô thích xem GV hơn AV,

xem AV ngoại trừ cảm thấy những tên đàn ông kia rất xấu thì hoàn toàn chả có

cảm giác gì… Ố ồ, không phải cô bị lãnh cảm thật chứ?

Cuối cùng… Chu Thanh

Thanh đưa ra một quyết định vĩ đại: cô cũng muốn đi tìm tình một đêm! =.=

Nhưng mà, cô không dám

gửi bài ở cái diễn đàn siêu cấp nhiều sói háo sắc, lại còn có nhiều cao thủ ẩn

nấp, có thể tra được địa chỉ IP của người khác này, lăn lộn trong diễn đàn này

đã lâu nên cô cũng có không ít người quen.

Chu Thanh Thanh quyết

định đi gửi bài ở một diễn đàn khác mà ngày bình thường cô ít lui tới, nhưng

đàn ông chiếm đa số!

Nội dung chỉ cần sửa chữa

sơ qua, tóm lại chủ đề chính là bản cô nương thất tình, cần tìm kiếm tình một

đêm. Cô gửi lên một tài khoản QQ bình thường chỉ thỉnh thoảng dùng để chơi trò

chơi, trong danh bạ chỉ có lác đác N người đã lâu không liên hệ, cũng chẳng biết

đã thêm bạn từ bao giờ, Chu Thanh Thanh kéo tất cả cho vào danh sách đen.

Làm xong tất cả, Chu

Thanh Thanh không yên lòng húp nốt một ngụm mì ăn liền cuối cùng, trong lòng

thấp thỏm, có khi nào thật sự có người chấp nhận đề nghị này không? Cô, đêm nay

thật sự muốn đi ra ngoài sao? Nghĩ đến thật sự sẽ XXOO với một người đàn ông xa

lạ, Chu Thanh Thanh sinh ra e sợ rụt cổ…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.