Chương 4
Là Hải Đăng !
Diệu Anh nghe xong mấy chữ chắc chắn đó từ Quỳnh Giao chết điếng
người . Chẳng phải hai người họ vừa mới quen biết nhau mấy tiếng thôi
sao ? Làm gì tình cảm nảy sinh nhanh đến vậy ?
– Mày chắc chứ ?
– Chắc , rất chắc chắn .
Ặc ! Quỳnh Giao , nó là đang không hiểu ý tứ trong câu nói của Diệu Anh sao ?
– Ý tao à … ừm là … hai người mới quen không được lâu . Sao mày có thể nói thích dễ dàng vậy ?
– Tình yêu thì quan trọng gì thời gian hả mày ? Vả lại tao bị trúng mũi tên tình
yêu từ lần đầu nhìn thấy cậu ấy rồi ! – Quỳnh Giao mắt sáng như đèn pha , trong đầu liên tục tưởng tượng cái gì đó .
Diệu Anh phải nói là khổ sở vô cùng . Cô biết rõ cái tên Hải Đăng đó
mà , có gì tốt lành chứ ! Không được , nhất định cô phải ngăn cản Quỳnh
Giao lại ngay .
Nhưng … ngăn cản bằng cách nào Diệu Anh chưa nghĩ ra , thôi để từ từ
xem xét tình hình đã . Chắc gì … chắc gì Hải Đăng đã thích Quỳnh Giao !?
Mãi suy nghĩ Diệu Anh không biết điện thoại reo nãy giờ , đến khi Quỳnh Giao vừa lay người Diệu Anh vừa hét bên tai – DIỆU ANH , MÀY CÓ ĐIỆN THOẠI KÌA ! LÀM GÌ MẤT HỒN VẬY HẢ !?
Ôi ! Là cái tiếng hét này ! Là cái tiếng hét chói tai mà cô cực ghét , nghe cứ như đấm vào tai vậy .
Diệu Anh ậm ừ rồi móc điện thoại ra . Nghĩ Tào tháo , Tào tháo tới liền .
– Alo , Hải Đăng !
Y như rằng Diệu Anh vừa nói xong Quỳnh Giao bên cạnh đã sốt sắng nghe ké điện thoại .
– Anh , cậu về tới nhà chưa ?
– À ừ … mà có chuyện gì sao ?
– Tôi quên ghi homework môn Anh rồi , cậu về xem giúp rồi điện thoại báo tôi biết nhé !
– À , thế hả ? Được , tôi biết rồi , lát tôi sẽ điện thoại lại cho cậu sau .
– Okay , mau về sớm đi .
Diệu Anh dập máy nhìn sang đã thấy Quỳnh Giao tiu nghỉu , liền thắc mắc hỏi – Mày sao vậy , Quỳ …
Chưa kịp nói xong Quỳnh Giao đã cắt ngang mất .
– Tao cứ tưởng Hải Đăng có gì quan trọng nói . Cậu ấy còn không đề cập gì đến tao luôn .
– … – Diệu Anh mặt ngắn tũn , nói gì bây giờ , thôi đành im lặng vậy .
– Mà thôi không sao . Thời gian còn dài , tao nhất định sẽ chinh phục được Hải Đăng !!!
Phải rồi , Quỳnh Giao rất lạc quan . Diệu Anh mỉm cười gật đầu rồi đi trước .
– Về thôi !
Xuyên qua lớp cửa kính của căn hộ chung cư số 133 tầng 13 , Hải Đăng
chăm chú nhìn hai người con gái vừa đi vừa tám chuyện rôm rả . Chính xác hơn , là đang nhìn đứa con gái ngồi cùng bàn với cậu , đứa con gái xem
cậu như kẻ thù , đứa con gái đầu tiên lên tiếng chê cậu này nọ , đứa con gái …
Mà thôi , thật ra bây giờ đã là 8h . Diệu Anh là con gái , không nên
ra đường buổi tối như vậy . Cũng vì lo lắng nên Hải Đăng mới đích thân
gọi điện như vậy . Người như cậu làm sao có chuyện không cẩn thận quên
chép homework chứ , chỉ là cái cớ . Nhưng không ngờ Diệu Anh ngu ngơ đến vậy , cứ gật đầu lia lịa tin răm rắp . Nghĩ đến đây Hải Đăng khẽ câu
khởi khóe miệng cười nhẹ .
Diệu Anh nằm ườn ra trên giường . Học bài xong , gọi điện cho Hải Đăng cũng xong , tắm rửa cũng xong . Cô còn làm gì nữa đây ? À , hay là chạy sang phòng Quỳnh Giao bà tám nhỉ ? Thật ra Quỳnh Giao đã xin ba mẹ sang ở nhà Diệu Anh , học cùng trường , cùng lớp với Diệu Anh . Xem nào , khác gì người một nhà nhỉ ? Mới vừa nghĩ , chưa kịp bay qua phòng đối diện thì Quỳnh Giao đã ôm gối lon ton chạy sang – Ê mày , tối nay tao ngủ ở đây nhé ! – Mày lạ chỗ à ? – Ừ , ngủ với mày có lẽ sẽ tốt hơn ngủ một mình . Diệu Anh gật đầu đồng thời nhích người sang một bên giường , nhường chỗ cho Quỳnh Giao nằm xuống . – Mai tao với mày sẽ cùng nhau đến lớp nhé ! – Quỳnh Giao vui vẻ mở lời trước . – Ừ . – Thích thật , lúc nào cũng ở cạnh mày . Thật giống lúc nhỏ , phải không ? – Ừ . Chỉ là bây giờ chúng ta đều trở thành đứa trẻ to xác . – Chúng ta đã thay đổi nhiều , suy nghĩ chín chắn hơn , biết lo nghĩ hơn . Diệu Anh nghe đến đây quay sang cười cợt – Và mày cũng biết … yêu ! Quỳnh Giao đột nhiên đỏ mặt , bạo dạn hỏi – Mày với Hải Đăng quen nhau lâu chưa ? – Không lâu lắm , mới học chung lớp năm nay . – Ra thế , vậy thì cũng mới được 2 , 3 tuần gì đó . – Ừ . – Kể cho tao tất cả những gì mày biết về Hải Đăng , được không ? Diệu Anh mặt méo xệch , cô biết kể gì bây giờ . Kể hai người là kẻ thù , kể trong mắt cô Hải Đăng là tên xấu xí , đáng đánh nhất sao ? Thôi đành bịa vậy , mong rằng tài năng chém gió của Diệu Anh không khiến Quỳnh Giao sinh hoài nghi . – À , cậu ta ấy hả ? Học cũng giỏi , mặt thì mày biết rồi đó , cũng đẹp trai . Diệu Anh bịa ra mà không chút ngượng miệng , tài bốc phét của cô cũng được quá ấy chứ ! – Còn về tính cách hả mày ? – Cậu ta … hòa đồng này , vui vẻ này , tốt bụng nữa . – Quào ! Mắt nhìn người của ta quả không sai ! – Vừa nói Quỳnh Giao vừa vui mừng cười tít mắt . Diệu Anh sởn cả tóc gáy , tên này mà được như vậy cô cũng mừng . Khổ nỗi , một góc cũng không bằng !!! – Tao hỏi cái này nhé ! – Quỳnh Giao đột nhiên tắt ngúm nụ cười , mặt nghiêm trọng . – Hở ? Ừ , mày cứ hỏi . Diệu Anh nuốt nước bọt lo lắng nhìn người bên cạnh . Không lẽ Quỳnh Giao đã phát giác ra cô nói dối !? – Sao Hải Đăng gọi mày là Anh vậy ? Không gọi là Diệu Anh sao ? Miệng mỉm cười , Diệu Anh thầm thở phào trong bụng . Vậy là không có gì , không bị phát hiện . Nhưng cô phải trả lời sao ? Khi ngay cả bản thân cô cũng không biết sao Hải Đăng lại gọi cô vậy ? – Chắc là … chắc là cậu ta muốn thế ấy mà ! – Giữa hai người không có gì chứ ? – Mày đang nghĩ gì vậy ? Làm sao có chuyện gì được ! Sao Quỳnh Giao lại nghĩ thế nhỉ ? Diệu Anh hận thù Hải Đăng còn không hết , sao có thể xảy ra chuyện gì như Quỳnh Giao đang nghĩ được !? – Ừ , vậy tốt rồi . Mày biết không , tao rất sợ !? – Sợ ? Mày sợ gì ? – Sợ rằng hai đứa chúng ta sẽ cùng yêu một người . – … – Đến lúc đó , chúng ta sẽ không còn là bạn thân như vậy . Có khi còn trở thành kẻ thù tranh giành lấy một người đàn ông . – Mày yên tâm đi , sẽ không có đâu . Mà nếu có … – Nếu có thì sao ? – Mày có nhớ lúc nhỏ không ? Mày đã cứu tao . Nếu không có mày , có lẽ tao đã bị tai nạn giao thông . Nếu không có mày , có lẽ tao sẽ không còn được ngồi đây như vầy . – Sao tự nhiên mày lại nhắc đến chuyện đó ? Diệu Anh quay sang nắm lấy bàn tay Quỳnh Giao mỉm cười nói – Giao , tao nợ mày một mạng . Nên sau này , nếu có chuyện tao với mày cùng yêu một ai đó . Giả sử mày muốn tao nhường , tao sẽ nhường . Mày muốn tao cạnh tranh công bằng , tao cũng sẽ làm thế . Quỳnh Giao xúc động ôm chầm lấy Diệu Anh – Diệu Anh , mày đừng nói thế . Sẽ không có chuyện đó đâu , làm gì có chuyện cùng yêu một người chứ !? Trên đời này đâu thiếu đàn ông … – Phải rồi , sẽ không có đâu . Tao nói thế cũng chỉ là nhắc phòng thôi ấy mà ! Diệu Anh vỗ nhè nhẹ lưng bạn , ánh mắt mông lung nhìn về phía xa …Sáng hôm sau , Diệu Anh cùng Quỳnh Giao tung tăng đến lớp . Mấy thành phần bà tám , ông tám trong lớp nhào tới bắt tay làm quen . Vốn Quỳnh
Giao là người hướng ngoại , hòa đồng nên dễ nói chuyện , không như Diệu
Anh , cô sống nội tâm , khép kín .
Diệu Anh tách khỏi đám đông tiến đến bàn . Chợt chạm phải ánh mắt khó hiểu của Hải Đăng đang nhìn mình , cô kéo ghế ngồi xuống hỏi – Sao vậy ?
– Mai Quỳnh Giao sao lại ở đây ?
– À , cậu ấy từ nay sẽ học chung lớp với chúng ta .
– Chiều nay chúng ta tập nữa nhé , lần này là đến nhà cậu .
– Chẳng phải còn một tháng nữa sao , cần gì gấp gáp vậy ?
Hải Đăng nghe vậy nhếch môi chế giễu – Cậu nhảy giỏi lắm sao ?
– Cậu đang khinh thường tôi đấy à ? Được rồi , đợi đó , tôi sẽ nhảy giỏi hơn cậu cho mà xem .
– Tôi sẽ đợi !
– Nhưng mà … không tập ở nhà cậu được sao ?
– Lần trước nhà tôi rồi , hôm nay phải đến lượt cậu chứ !?
– Nhà tôi không có chỗ tập luyện gì đâu , khó tập lắm !
– Không sao , tới đó rồi sắp xếp .
– Ừ , cũng được .
Hải Đăng không nói gì nữa , chỉ gật đầu rồi lấy tập vở ra xem bài .
Trong đám đông , Quỳnh Giao nhìn chăm chú bàn đầu , dãy cạnh cửa sổ . Nơi đứa bạn thân , và cả người nó yêu ngồi chung . Bọn họ ngồi gần quá , cả cách nói chuyện cũng thân thiết nữa . Hải Đăng cứ cười suốt . Có
thật hai người đó không có gì như lời Diệu Anh đã nói không ?
Quỳnh Giao mỉm cười rồi len lỏi qua đám đông , đến gần Hải Đăng – Chào cậu , Hải Đăng . Chúng ta lại gặp nhau .
Hải Đăng không ngay lập tức ngẩng đầu lên mà quay sang nhìn Diệu Anh trước tiên , sau đó mới chậm rãi chào hỏi – Ừ , chào cậu .
– Từ nay chúng ta sẽ học chung lớp , mong được cậu giúp đỡ .
– Ừ .
Từng hành động của Hải Đăng đều khiến Quỳnh Giao lòng có chút buồn . Hải Đăng và Diệu Anh thân thiết như vậy , cứ cười đùa nói chuyện với
nhau rất thân thiết . Thế mà khi Hải Đăng nói chuyện với nó , một chút
thân cũng không có , cũng không nhìn nó lấy một lần . Chỉ tập trung nhìn Diệu Anh rồi lại dán mắt vào vở .
Quỳnh Giao tủi thân ôm cặp xuống bàn dưới ngồi .
Diệu Anh hết nhìn Hải Đăng rồi lại nhìn Quỳnh Giao . Hải Đăng đã làm gì sai khiến Quỳnh Giao buồn sao ?
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
