Chương 18
Hôm nay ngày 8/3 chúc các bạn nữ đọc truyện của au luôn luôn vui vẻ , học càng giỏi , ngày thêm xinh nhé :>>> !
Sáng sớm ngày cuối tuần , Quỳnh Giao định bụng dậy tập thể dục với cả mua luôn đồ ăn sáng cho cô và Diệu Anh . Điều không ngờ đến là khi vừa mở cửa đã thấy Hải Đăng đứng trước từ đó với hai bịch đồ ăn nóng hổi , chẳng biết cậu tới đây bao giờ . – Cậu đến sớm thế ? Cố nặn ra một nụ cười , dù tâm can Quỳnh Giao biết rõ Hải Đăng chẳng phải đến đây vì cô . – Ừ , tôi vào nhé ? Chỉ gật đầu . Quỳnh Giao bây giờ không biết nói gì nữa . Hải Đăng tự nhiên đi vào như nhà của mình , đặt thức ăn xuống bàn rồi lên thẳng lầu trên . Quỳnh Giao theo sau ánh mắt tức tối nhìn lên phía phòng Diệu Anh , là Hải Đăng muốn đánh thức Diệu Anh dậy đây mà . Đã vậy cô không đi đâu nữa , ở đây làm kì đà cản mũi . Quỳnh Giao với tay lấy điều khiển tivi , bật thật to , suýt max volume . Bởi cô biết , bạn thân mình khá nhạy cảm trong giấc ngủ . Chắc hẳn Diệu Anh sẽ dậy ngay thôi . Nhưng Quỳnh Giao không biết rằng , trước lúc đó Hải Đăng đã nghe được Diệu Anh nói mớ , tuy mới thoáng qua có thể thấy là một câu nói nhảm nhí , nhưng lại làm tâm trạng Hải Đăng hỗn loạn – Tôi nhớ cậu lắm … cậu là ai ? Ngay sau đó , đúng lúc Hải Đăng có lắm chiêu trò định đánh thức con lợn kia dậy . Thì Diệu Anh đã tỉnh dậy , mắt nhắm mắt mở bước xuống giường , vào thẳng WC làm vệ sinh cá nhân . Một phút hụt hẫng , Hải Đăng chán nản đến bên giường ngồi . Nhìn quanh quất trong phòng , là tranh vẽ ? Diệu Anh vẽ ai vậy ? Những nét vẽ đó , chẳng rõ là ai , chỉ biết trong đó là một cậu con trai . – Ai vậy ? Hải Đăng hỏi ngay lúc Diệu Anh vừa bước ra . – Gì ? – Những bức tranh đó , cậu vẽ ai vậy ? – Không biết . Diệu Anh là trả lời thực lòng . Nhưng Hải Đăng lại không biết thế , khi nghe câu trả lời không thoả đáng đó , cậu cứ nghĩ là cô đùa , cố tình che giấu . – Cậu nói dối ! Diệu Anh cũng phải bật cười trước thái độ trẻ con của Hải Đăng . Mặt cứ giận dỗi , kiểu như đòi kẹo mà không có í ! – Tôi nói thật ! – Làm gì có chuyện … – Cậu bé này , là tôi hồi tưởng lại những gì đã mơ . – Mơ ? – Tôi biết chắc chắn rằng mình đã quên gì đó , tôi cần phải nhớ . Dạo gần đây tôi lại hay mơ thấy cậu bé đó , nhưng hư ảo vô cùng . Tôi nhớ bao nhiêu thì vẽ lại bấy nhiêu thôi . Thực sự mà nói , hình ảnh cậu bé đó , mang lại cho tôi cảm xúc rất lạ . Là một người nào đó , tôi rất nhớ ! Hải Đăng lòng bồi hồi , xúc động . Liệu cô có biết … Người cô đang cố gắng nhớ lại … chính là cậu ? Liệu cô có biết … Cái giây phút cô ngất xỉu rồi lại tỉnh trong vòng tay cậu . Cái giây phút cô kể cô quên một người , cậu vui mừng thế nào ? Hạnh phúc ra sao ? Liệu cô có biết … Lúc cô bảo cô nhớ cậu bé đó , thực ra cậu cũng vậy . Bao nhiêu năm qua , cậu nhớ cô da diết , ngày gặp lại cô , cậu vui biết bao nhiêu ?Nói là đi xem phim nhưng con nhỏ Diệu Anh đó lại giở trò . Rủ theo cả Quỳnh Giao đi cùng , phá mất không gian riêng tư . Đến phút lại bảo đau bụng , phải về nhà gấp , nhường vé lại cho Quỳnh Giao .
Rõ là con nhỏ láu cá ! Nếu đã không đi ngay từ đầu đừng đồng ý . Hại Hải Đăng bây giờ lại phải đi cùng Quỳnh Giao .
Suốt 120 phút trong rạp , tâm trí Hải Đăng như treo ngược cành cây . Hỏi gì , gọi gì cũng chẳng ừ hử một tiếng cho người bên cạnh biết .
Quỳnh Giao tủi thân . Cô cũng là con gái , lại là bạn thân của Diệu Anh . Có khác gì tại sao chỉ cần là cô Hải Đăng liền buồn bã đến vậy ?
Trong lúc đó Diệu Anh chui tọt về nhà bật laptop lên xem phim . Cô
nghe mấy thím ” mọt phim ” trong lớp giới thiệu , phim hàn Moorim School hay lắm nhé !
Xem được một lúc lăn ra buồn ngủ , lại trùm chăn qua đầu bắt đầu ngáy .
Quỳnh Giao đi về thấy trong nhà tối thui , liền lần mò lên phòng Diệu Anh . Thật hay ho làm sao ! Trong lúc cô đang đau lòng biết bao nhiêu thì Vũ Hoàng Diệu Anh lại chui vào chăn mà ngủ ngon lành . Không một chút kiêng dè Quỳnh Giao đến bên giường lay mạnh Diệu Anh dậy . – Diệu Anh à , dậy đi ! Dậy nói chuyện với tao . Ngay tắp lự Diệu Anh thức giấc , lần mò với tay bật công tắc đèn . Ôi trời !!! Trước mặt là khuôn mặt lấm lem nước mắt của Quỳnh Giao . – M .. mày sao thế này ? Bị gì mà khóc ghê thế ? – Tao … tao khổ quá mày ơi !!! Quỳnh Giao ôm chầm lấy Diệu Anh , dụi khuôn mặt đẫm nước mắt vào áo của Diệu Anh . – Xem phim không vui sao ? – Không , không vui tí nào cả ! Hải Đăng lạnh nhạt lắm , chẳng quan tâm , vui vẻ với tao gì cả . – … Sao lại thế ? Diệu Anh xót xa nhìn bạn thân , thầm rủa tên đáng chết Trịnh Vũ Hải Đăng kia . – Tao không biết nữa . Mà tao thấy có điều lạ lắm nhé … – Lạ gì ? – Lúc đi với mày mặt Hải Đăng tươi như hoa luôn , sao đi với tao … lại ủ rũ như cái bánh bao nhúng nước vậy ? – À thì … chắc hôm nay tên đó có chuyện không vui thôi mà . Không phải do mày đâu ! – Nhưng tao buồn lắm . – Tao nói giúp mày nhé ! Giả vờ khóc lóc nãy giờ , cốt cũng chỉ là chờ câu nói này . Vũ Hoàng Diệu Anh , đời này cô là lá chắn an toàn nhất , hữu dụng nhất của đời Quỳnh Giao . – Mày giúp được gì ? – Yên tâm , tên ch … à không , Hải Đăng nhất định sẽ thay đổi thái độ với mày thôi ! Quỳnh Giao gật đầu rồi bảo Diệu Anh cho cô ngủ ở đây đêm nay . Diệu Anh tốt bụng gật đầu ngay , sau đó lại ngủ , hôm nay không hiểu vì sao cô mệt quá , chỉ muốn ngủ thôi . Trong lúc Diệu Anh mệt mỏi ngủ say , Quỳnh Giao lại thấy điện thoại của Diệu Anh . Xem trộm tin nhắn Hải Đăng gửi suốt từ lúc đi chơi với cô tới giờ , đọc mà thấy ganh tị vô cùng . Tuy lời nói có phần trách móc nhưng vẫn là quan tâm , dịu dàng biết bao . Nhanh tay xoá hết sạch tin nhắn , Quỳnh Giao cũng chìm vào giấc ngủ . ” Xin lỗi Diệu Anh , đừng trách tôi tham lam khi vừa muốn có lá chắn vững chãi là cậu , lại muốn có người tôi yêu là Hải Đăng nhé ! ”Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
