Chương 60: (NT1) Cảm ơn em đã ngoảnh lại nhìn anh…

Hồi mới

vào năm nhất, vì cả ngày chìm trong net chơi game, nghỉ đông anh bị thủng dạ

dày phải vào viện, Đại học A tập quân sự vào mùa đông, kết quả ba mẹ anh sợ vết

thương của anh bị vỡ, đi bệnh viện làm giấy xin phép nghỉ cho anh, nên khi anh

em đều ở ngoài trời hứng gió lạnh, thì anh ở trong phòng còng lưng di con

chuột.

Nhưng

hát chuyền và xem phim tài liệu quân sự thì anh tham gia.

Có một

tối hát đối, anh chán nản ngồi ở chỗ cuối nhất, các sĩ quan huấn luyện bọn họ

nói giỡn với anh, “Chàng trai còn trẻ tuổi đã trốn tập quân sự à.”

Anh

thanh minh, “Không trốn, sinh bệnh thật mà.”

Khi đó

một sĩ quan chừng tuổi anh cười hắc hắc, “Bệnh thật, bệnh thật, cậu xem con gái

nhà người ta kìa, chân bị lạnh sưng lên như bánh bao đỏ ấy, vẫn kiên trì luyện

tập đấy!”

Sĩ quan

huấn luyện thuận tay chỉ, anh nhìn theo hướng ấy, liền nhìn thấy cô.

Khi ấy,

anh đã biết được tên cô — Tô Tiếu.

Đó

không phải lần đầu anh thấy cô, nhưng lúc trước lực chú ý hầu như không đặt vào

cô. Phòng cô có một nữ sinh tên Trần Vi, vừa vào trường đã trở nên nổi tiếng,

được xưng là dáng người ma quỷ khuôn mặt thiên sứ, được mấy cậu cùng phòng nhắc

tới suốt ngày, Trần Văn Thấm ở phòng đối diện còn chụp trộm ảnh cô nữ sinh đó,

trong bức ảnh đó, có non nửa khuôn mặt của Tô Tiếu. Anh ấn tượng nhất ấy là đôi

mắt cười cong cong thành vầng trăng khuyết của cô.

“Cậu

xem, con gái nhà người ta, bước đi cũng khập khà khập khiễng. Sáng sớm còn đứng

quân tư.” Sĩ quan huấn luyện tiếp tục bổ sung, nói xong còn vỗ vai anh một cái,

“Tôi thấy cậu bệnh là bệnh lười.”

Anh

không đáp, chỉ nhìn về phía cô. Buổi tối có hát đối, nhưng vì đội nữ sinh buổi

chiều đi đều không tốt, nên bọn họ đang bị phạt, anh thấy cô cắn răng kiên trì,

mặt cũng nhăn nhíu lại vào nhau.

Lúc đó

anh đã bật cười, bạn nói xem, đã là sinh viên năm nhất rồi, sao khuôn mặt còn

chút phúng phính của trẻ con chứ? Bộ dạng giống như chưa dứt sữa vậy…

Nhưng

mà, anh còn chưa cười xong, mặt đã biến sắc.

Vì cô

đã ngã sấp xuống. Mấy nữ sinh vây quanh cô, lúc đó, tầm mắt anh không thấy được

cô, anh chỉ nhìn thấy có người cõng cô lên, sau đó có hai nữ sinh một trái một

phải đỡ cô đi về phía phòng ngủ.

Mãi cho

tới lúc không còn thấy họ, anh mới thu mắt về.

Hôm

sau, anh bắt đầu tham gia tập huấn, nhưng lại không tìm thấy bóng dáng cô,

thẳng đến tập quân sự kết thúc, mọi người tập trung lại cùng sĩ quan huấn luyện

chụp ảnh, anh mới thấy cô, trên người mặc đồ quân sự, chân lại xỏ một đôi dép

bông hình gấu mèo, một thân trang phục như thế có bao kỳ quái là miễn bàn,

nhưng trong lòng anh lại mơ hồ cảm thấy, cô có chút đáng yêu?

Không

biết tự lúc nào, hoặc có lẽ thích đã đến chỉ trong nháy mắt …

Anh

biết thành tích của cô rất tốt, thích lên tự học. Qua một thời gian dài quan

sát, anh phát hiện ra quy luật sinh hoạt của cô, thư viện, lớp học, ký túc, căn

tin, ở một thời gian cố định luôn có thể gặp được cô.

Anh

nhìn khuôn mặt cô từ phúng phính trẻ con thành khuôn mặt trái xoan tinh tế, rất

muốn nói cô ăn nhiều thêm chút, đừng cố sức để giảm béo.

Anh

nhìn cô bình thường luôn lãnh đạm, nhưng cùng một chỗ với người quen lại cười

như một con mèo giảo hoạt.

Anh

muốn nói chuyện với cô, nhưng mỗi lần đi qua bên cạnh cô, thì như ngay cả đường

cũng không đi nổi. Từ trước tới giờ anh không biết mình lại có thể dễ bị căng

thẳng như thế…

Mãi cho

đến một ngày, khi anh nhìn cô, phát hiện cô đang dõi theo một người khác.

Cô đã

phải lòng Cố Mặc.

Trần

Văn Thấm cũng trong đội bóng rổ, anh cũng từng nghe đội trưởng đội bóng rổ Cố

Mặc có rất nhiều hồng phấn giai nhân, chẳng là không ngờ tới, cô cũng thích cậu

ta.

Đó là

tiết học công cộng.

Anh

từng lén xâm nhập vào đường mạng của trường, tra được môn học tự chọn của cô,

cố gắng chọn cùng lớp học với cô.

Lúc ấy,

Cố Mặc ở trên bục giảng đọc thơ, mà cô ngồi cạnh cửa sổ, một tay chống cằm, một

tay đặt trên song cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn Cố Mặc, trên mặt có một màu ửng

đỏ nhàn nhạt.

Anh

biết cái ánh mắt ấy, giống như khi anh nhìn cô vậy.

Từ

trước tới giờ anh vì khẩn trương mà không nói lên lời, giờ lại vì anh biết, cô

đã có người mình thích.

thường hay đến sân tập của đội bóng rổ tìm Trần Vi, cô không biết khi đó anh

đang ở sân bóng ngay cạnh đó, nhìn cô.

Anh

biết môn công cộng Cố Mặc chọn kia trước nay sẽ không bao giờ vắng cô, vì anh

cũng chưa bao giờ nghỉ học.

Anh

biết cô sẽ lên diễn đàn trường ngốc nghếch giúp Cố Mặc đỉnh bài, mà anh vẫn

luôn chú ý tới cô, biết ID của cô, biết cô thích những chuyên mục nào.

Anh

biết cô đã từng ngơ ngẩn đứng dưới ký túc xá nam, nhìn lên tầng của Cố Mặc, mà

anh chỉ yên lặng nhìn cô, ngay cả quần áo mình vừa bị ướt nước cởi ra cũng đã

quên.

…Chơi

trò Tiêu Dao chỉ là giải trí, trên diễn đàn trường Cố Mặc khoác lác rất lợi

hại, cho nên anh vốn là lên gây rối chút thôi, không ngờ lại gặp được cô.

Càng

khiến người ta rối bời là, anh không hề nhận ra cô, còn giết cô rất nhiều lần.

Mãi đến

một ngày, anh thấy bài mình post bên diễn đàn trò chơi có một bài trả lời, ID

của bài đó rất quen, hai chữ cái đầu ấy đã khắc sâu trong lòng anh.

SX2012 “Lý Mộng Diệu còn yêu Mộng Cơ, hắn vẫn luôn yêu nàng.”

*SX là

viết tắt tên của Tô Tiếu (sū xiào)

Chỉ là

một ID, cũng có thể là trùng hợp, từ ngày đó bắt đầu, anh bắt đầu quan sát cô

trong trò chơi, cũng như quan sát cô trong hiện thực vậy,

Anh

cũng không phải một kẻ thích rình trộm, chỉ là anh rất rất yêu cô mà thôi.

——

“Lý

Mộng Diệu yêu Mộng Cơ.

Tiếu, anh vẫn luôn yêu em.

Mà anh

vẫn cho rằng, em yêu Cố Mặc sâu sắc.

Vì Cố

Mặc mà chơi game, thổ lộ trong trò chơi, vì cậu ta mà chơi nick nhỏ làm vũ khí,

vì cậu ta kết hôn mà khổ sở say rượu, vì cậu ta….

Anh đã

cho rằng anh chỉ có thể lẳng lặng nhìn em như thế. Anh biết EQ của anh rất

thấp, mỗi một lần gặp em đều cứng tay cứng chân, tim đập dồn dập, thậm chí nói

năng không rõ, anh sợ anh nói lỡ gì đó, nên cố gắng không nói chuyện anh cũng

từng nghĩ thổ lộ như bọn Trần Văn Thấm, nhưng anh sợ sau khi bị từ chối, sẽ

không thể còn nhìn em như trước nữa. Vì

đến lúc đó, anh chắc chắn không còn đủ can đảm để nhìn em….

Tiếu…

Cảm ơn

em đã ngoảnh lại nhìn anh.”

-–

Lời tác

giả: Đây là câu chuyện về một chàng trai khổ sở yêu thầm..

Với EQ

(Chỉ số cảm xúc ạ) của cậu này, cho cậu ta thổ lộ thì thật không dễ, nên vẫn là

để em gái Tô Tiếu thổ lộ, đừng trách cậu ta. Tính cách vốn đã như thế à nha.

Có thể

nói câu kia trên đài phát thanh, đã là cực hạn rồi.

—-

K hiểu

sao mấy chg trước thì GB là Trần Văn Nhiên, giờ lại thành ra TVT, thôi thì tg

viết sao theo vậy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.