Chương 56

Tiếu: “Tôi là Hứa Ngải Dĩ Thâm.”

Phát

Thanh Viên khẽ giật mình, sau đó hơi cúi đầu, tựa như không đành lòng đối mặt

với nó.

Lúc

này, vì là ngồi mặt đối mặt, Tô Tiếu mới phát hiện lông mi của Phát Thanh Viên

rất dài, làm cô kìm lòng không được muốn vươn tay ra sờ một cái.

những người luôn không thể nói lý, chút tiểu tiết nho nhỏ cũng có thể khiến cô

ngứa ngáy trong lòng, giống như lúc này, Tô Tiếu nhớ tới một câu nói, “Chỉ là

một cái cúi đầu thùy mị.” _ (k bit phải làm sao cho văn thơ nữa)

Dầu

rằng hiện giờ không thấy rõ cậu ta có thẹn thùng hay không…

Ngay

lúc trái tim Tô Tiếu còn đang bất ổn, Phát

Thanh Viên ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm thúy, như chứa cả biển sâu. Cuối cùng,

cậu ta đã có phản ứng.

“Xin

lỗi, tôi không nên giết cậu nhiều lần như vậy.”

Tiếu: “…”

Không

phải tôi muốn nghe cậu xin lỗi! Lẽ nào cậu chỉ có phăn ứng như thế thôi sao?

Tô Tiếu

thấy mình sắp nghẹn đến nội thương rồi, cô vội vội vàng vàng ăn cho xong cơm,

nói câu tạm biệt với Phát Thanh Viên rồi chạy mất dạng, kết quả đi tới cửa lại

không cam tâm quay đầu lại nhìn một cái, lập tức rơi lệ đầy mặt.

Trường học

có quy định, ở căn tin ăn cơm xong phải chủ động đưa khay ăn trả lại ở xe thu

dọn, vừa nãy cô bị kích động nên quên mất, giờ nhìn thấy Phát Thanh Viên mỗi

tay một khay ăn đứng ở đó xếp hàng chờ đổ cơm thừa, cô bỗng cảm thấy tâm tàn ý

lạnh, xong rồi, lần này thật sự là cô không còn mặt mũi gặp người nữa rồi.

Có lẽ

là thấy mất mặt quá, Tô Tiếu hai ngày không vào game, nhưng cô lại cảm giác như

ông trời đối nghịch với mình, rõ ràng là không vào game, phải không gặp phải

Phát Thanh Viên chứ, thế mà cứ hễ đi lên tự học, lấy nước, mua đồ ăn, là luôn

thấy cậu ta. Có lầm không, vườn trường lớn như thế, sao có thể trùng hợp vậy

chứ, lúc nào cũng đụng mặt?

Đụng

mặt nhiều lần, tâm tình cũng từ khẩn trương thành chết lặng, sau cùng, cô còn

có thể vẫy vẫy túi bánh tai mèo trong tay, tự nhiên bắt chuyện với cậu ta,

“Hây, đi mua đồ ăn khuya à?”

“Ừ, sao

mua nhiều đồ thế?” Phát Thanh Viên nhìn túi lớn túi nhỏ trong tay Tô Tiếu, mày

khẽ nhíu lại, “Tôi cầm cho!” Nói xong, cậu đưa tay ra xách lấy cái túi nilon to

phồng trong tay Tô Tiếu.

Động

tác ấy, trực tiếp làm Tô Tiếu lùi về sau hai bước.

“Không

cần, không cần, nhẹ lắm, không nặng tí nào đâu.”

ABC lần

trước Trần Vi mua bị cô dùng hết rồi, kết quả Trần Vi giận, sai cô đi mua, bởi

nhu cầu của Trần Vi lớn, nên cô chọn riêng một cái túi đen sắp vào, trông qua

thì rất to, nhưng băng vệ sinh ấy mà, có thể nặng tới đâu chứ!

Nhưng

cái thứ đồ này mà để Phát Thanh Viên cầm, lỡ bị cậu ta thấy, chẳng phải cô lại

bị mất mặt lần nữa? Thật sự là xui tám đời mà.

Ra khỏi

siêu thị sinh viên, tay Tô Tiếu xách theo một đống túi, Phát Thanh Viên thì hai

tay cắm túi quần, hai người sóng vai đi cùng nhau, bước chân cực kỳ quỷ dị.

Đợi đi

được một đoạn đường, cái túi trong tay Tô Tiếu lần thứ 3 va vào chân của Phát

Thanh Viên, thì rốt cuộc cậu xoay người qua, mặt lạnh tay lại kiên quyết lạ

thường kéo cái túi trong tay Tô Tiếu qua.

Tô Tiếu

cố giãy dụa, lại sợ làm mạnh quá thì cậu ta nhìn thấy đồ trong đó mất, chỉ đành

buông tay. Không ngờ Phát Thanh Viên chắc tưởng Tô Tiếu chết cũng không buông

tay, lại dùng thêm lực…Kết quả là cái túi đen bị rách ra….

Một

đống băng vệ sinh lăn ra ngoài.

Lúc này

mới có 8 giờ tối, dọc đoạn đường tới siêu thị sinh viên có rất nhiều người qua

lại, Tô Tiếu xấu hổ đỏ cả mặt, cô vội vàng cúi người xuống nhặt, lại phát hiện

Phát Thanh Viên sắc mặt chẳng có gì khác thường, cậu ta đã đi tới trước bịch

lăn xa nhất kia, cúi xuống nhặt bịch băng vệ sinh lên, có lẽ trên đó bị dính

bụi, cậu còn dùng tay phủi nhẹ vài cái.

Mặt Tô

Tiếu càng đỏ bừng lên.

Nhưng

bỗng nhiên cô rất muốn hỏi, “Bạn học Tần, mặt bạn bị liệt bẩm sinh à?”

Cái túi

đen bị rách mất rồi, mấy túi khác đều đựng đồ ăn, cũng không nhét được mấy bịch

băng vệ sinh này, từ đây về tới phòng còn một đoạn dài nữa, dù cho cô mỗi tay

hai cái cũng không cầm được, lẽ nào còn bắt

Phát Thanh Viên mỗi tay hai bịch nữa?

Đang

lúc sốt ruột, thì cô phát hiện Phát Thanh Viên đã cởi áo khoác ra, sau đó bọc

mấy bịch đồ vào trong áo.

“Đi

thôi!”

Làm

xong mọi thứ đó, Phát Thanh Viên vẫn không một biểu tình như cũ, cậu đi được

mấy bước mới phát hiện Tô Tiếu chưa đi theo, liền dừng lại, xoay nghiêng người

đứng,”Sao vậy?”

Phía

trong áo khoác vẫn phong phanh như cũ, chỉ có một cái áo sơ mi, nhưng vì là màu

tím sẫm, bởi trong tay ôm một đống đồ, ống tay áo vén lên, lộ cổ tay, chỉ một

chi tiết nhỏ như thế, dưới ánh đèn mờ nhạt, vẫn khiến Tô Tiếu cảm thấy cực kỳ

cám dỗ.

“Không,

không sao…”

Cô đã

tạo cái nghiệt gì, mà mới ra khỏi hang hổ, đã nhảy vào đầm rồng chứ!

Tô Tiếu

chạy hai bước lên theo, đợi sóng vai cùng cậu ta mới nhỏ giọng hỏi, “Cậu không

lạnh à?”

Thời

tiết thế này, Tô Tiếu đã mặc một cái áo khoác bông, mà chiếc áo khoác Phát

Thanh Viên đang cầm kia hiển nhiên cũng không dày dặn gì, bên trong còn chỉ mặc

áo sơ mi, cô nhìn thôi cũng thấy lạnh.

“Không

lạnh.” Phát Thanh Viên nở một nụ cười hiếm thấy, “Tôi nói rồi, sức khỏe tôi tốt

lắm.”

“Phải

rồi, còn có thể cõng tôi chạy 5 vòng quanh sân thể dục nữa mà.” Tô Tiếu nghĩ

thầm, chẳng qua lần trước nghe lời này thì không nói gì, giờ cô có chút hối

hận, lúc đó nên đáp lại, “Thật à? Tôi không tin, không thì, chúng ta thử xem

sao!”

Cô nghĩ

ngợi lung tung cả một đường, mãi đến lúc Phát Thanh Viên gọi tên mới hoàn hồn

lại.

“A, gì

cơ?”

“Có

hoạt động ngày Noel rồi.”

Trước

giờ chưa bao giờ nghĩ, Hứa Ngải Dĩ Thâm và người thao tác Bất Niệm Tình Thâm,

sẽ cùng sánh vai nhau đi trong sân trường, thảo luận hoạt động nhiệm vụ trong

trò chơi.

“Ak, là

gì vậy?” Hai ngày nay Tô Tiếu không vào game, đương nhiên không biết hoạt động

nhiệm vụ là gì.

“Đắp

người tuyết, còn có Thiên Hàng Phúc Duyên gì đó nữa.”

Chả có

hứng, Tô Tiếu thầm bĩu môi một cái.

“Còn có

Thi đấu vợ chồng liên server.”

Tô Tiếu

mắt sáng lên, đang muốn hỏi chi tiết đã nghe Phát Thanh Viên nói tiếp, “Chúng

ta đi luyện sủng vật tới mãn cấp đi.”

Tô Tiếu

tức thì vui như mở cờ trong bụng, nói như vậy, ý của Phát Thanh Viên là muốn

kết hôn với cô, sau đó tham gia thi đấu vợ chồng liên server? Cậu nói rõ ra thì

chết sao!

“Phần

thưởng không tệ.” Phát Thanh Viên rất nghiêm túc bổ sung thêm.

Trái tim

Tô Tiếu bỗng chốc vỡ tan thành mảnh vụn.

Chết

tiệt nhà cậu chỉ vì chút phần thưởng đó thôi sao!

Dưới ký

túc, Tô Tiếu gọi điện cho Trần Vi, bảo cô nàng cầm túi xuống, Phát Thanh Viên

lấy từng cái từng cái một từ trong áo ra bỏ vào túi của Trần Vi, trong lúc đó

Tô Tiếu vẫn vụng trộm nhìn sắc mặt cậu ta, không có gì lạ thường, nhưng lỗ tai

thì hơi ửng đỏ, chỉ không biết là do lạnh hay là xấu hổ nữa.

Sau khi

nói cảm ơn với Phát Thanh Viên, Tô Tiếu và Trần Vi đi vào ký túc, lúc đi lên

tầng Trần Vi hướng Tô Tiếu nháy mắt, “Tôi thấy cậu ta đáng tin đấy, nhưng trông

có vẻ hơi trầm lặng.”

Đâu chỉ

có hơi…

Cậu ta

quả thật là cực phẩm trong trầm lặng nha…

Về đến

phòng rồi, Tô Tiếu đi qua chỗ của Trần Vi, thấy cô nàng đang onl trên game, nhớ

lúc nãy nghe Phát Thanh Viên nói đến hoạt động lễ Noel, bỗng thấy tò mò hỏi chi

tiết thế nào, ngờ đâu vừa mới hỏi đã đụng ngay vào nỗi đau của Trần Vi, chỉ

thấy cô nàng quăng cái túi trong tay xuống, “Đừng nói nữa, tức chết đi mất, giờ

rất nhiều người đi kết hôn tham gia thi đấu, tôi nói với Cư An chúng ta cũng đi

đi, kết quả hắn lại từ chối tôi!!”

Phụt…

Từ lúc

Trần Vi xuất đạo tới nay, hiếm cô anh chàng nào từ chối cô nàng, nghĩ tới đó,

Tô Tiếu cũng hơi hiểu sao cô nàng lại cáu kỉnh đến thế.

“Rốt

cuộc tôi có nên gửi ảnh đi không?” Trần Vi đi qua đi lại trong phòng, miệng lẩm

nhẩm không ngừng, “Gửi hay là không gửi đây?”

“Có một

câu nói là, tuy em không phải là người con gái xinh đẹp nhất trên thế giới,

nhưng là người

con gái

mà anh yêu nhất, hoặc là, ở trong mắt tôi, cô ấy là người xinh đẹp nhất. Cho

nên, nếu cậu ta đã có người mình thích, thì mặc kệ ảnh bà gửi có đẹp tới đâu đi

nữa, hắn ta cũng sẽ không chọn bà.” Tô Tiếu lấy tay vỗ vai Trần Vi, “Còn nếu

hắn vì ảnh của bà mà thay lòng, vậy bà còn thích hắn ta nữa không?”

Trần Vi

không nói nữa, sau cùng cô nàng im lặng trở lại trước máy tính, tắt trò chơi

đi.

“Có ổn

không?”

“Tôi

muốn yên tĩnh một lát.”

Thấy

Trần Vi như thế, Tô Tiếu cũng không nói thêm nữa, cô mở máy lên đăng nhập vào

game, vì đến mấy ngày không lên, còn phải cập nhật, thật vất vả đợi đến lúc

đăng nhập được, liền phát hiện tin nhắn offline của mình nhiều đến dọa người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.