Chương 16

Bất

Niệm Tình Thâm không onl, thì nhiệm vụ cũng không làm được.

Bởi có

vướng mắc trong lòng, đi phụ bản kiếm danh vọng đều không có hứng, Tô Tiếu ở

trong game không yên lòng chạy vài vòng, rồi dứt khoát cho nhỏ cửa sổ game tiếp

tục xem diễn đàn.

Cô nhớ

trong nội dung cập nhật có hai bản vũ khí phối phương, trong đó có châm do thầy

thuốc dùng.

Cây

châm Tô Tiếu đang dùng là 【Lộng

Tình 】 rơi ra ở phụ bản 10 người Thiên Cơ Điện, chỉ có thể

tính là vũ khí trung đẳng. Vũ khí phối phương mới gọi là 【Trần ai

phân loạn ° phối phương】, vũ khí màu tím, trị liệu tăng 5%, công kích hệ độc

tăng 5%, những thuộc tính khác cũng tốt hơn Lộng tình rất nhiều, Tô Tiếu động

tâm rồi, nhưng kéo trang xuống, thì không hề thấy thông tin xuất xứ gì của phối

phương cả.

Đến

cuối cùng, mới có một hàng chữ nhỏ.

Hết

thảy đều nằm trong sự tìm tòi. . .

Tổ cha

nó chứ!

Hết

chuyển sang trang web rồi lại sang game, 1 tiếng đồng hồ sau, rốt cuộc cô cũng

đợi được Bất Niệm Tình Thâm.

Hệ

thống: Bạn mời Bất Niệm Tình Thâm gia nhập đội ngũ.

Bất

Niệm Tình Thâm gia nhập đội ngũ.

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Ngại quá, cả ngày hôm qua không rảnh.

Bất

Niệm Tình Thâm: Ừ, không sao.

Có lẽ

nhờ nhiệm vụ mật, quan hệ giữa họ sẽ cải thiện được đôi chút. Đợi hoàn thành

nhiệm vụ rồi, chắc hắn ta sẽ xin lỗi việc mấy ngày trước nhỉ, thực ra tên này

tuy làm người ta xoắn cả ruột, nhưng không chửi mắng người, lại thần bí, thấp

thoáng có phong phạm của cao thủ, nhưng chung quy là mình không giỏi bằng người

ta, nghĩ vậy, Tô Tiếu lại thấy mình cũng không ghét hắn mấy.

Con gái

mà, luôn như thế. Mặc dù tên con trai đó có muôn vàn xấu với bạn, nhưng chỉ cần

hắn ta ngẫu nhiên tốt với bạn một chút, cũng sẽ nhớ những cái tốt ấy, và tìm đủ

lý do cho những cái xấu.

Nghĩ gì

vậy trời? Tô Tiếu lắc lắc đầu, đang muốn gõ chữ kêu Bất Niệm Tình Thâm gặp nhau

ở chỗ vật phẩm thứ nhất, thì lại thấy bên mình xuất hiện một ảo ảnh trong suốt.

Ngay

sau đó, trên đầu cô xuất hiện trạng thái hôn mê.

Hệ

thống: Bất Niệm Tình Thâm đã đại phát cuồng tính.

Vì hai

người tổ đội, trạng thái ẩn thân của Bất Niệm Tình Thâm Tô Tiếu cũng thấy được,

thích khách không thể ẩn thân lực công kích sẽ giảm đi nhiều, Tô Tiếu nhìn chằm

chằm vào màn hình, chỉ đợi hết trạng thái hôn mê một cái sẽ cùng hắn một mất

một còn!

Kiêu

ngạo cái đầu nhà anh, đang tổ đội cũng dám giết tôi!

Nhưng

có thể động rồi, Tô Tiếu lại phát hiện kỹ năng của mình bị khóa hơn phân nữa,

đặc biệt là không thể dùng được kỹ năng thêm máu, mà lúc này, dây máu của cô đã

cấp báo lắm rồi.

Tuy

miễn cưỡng đâm Bất Niệm Tình Thâm được vài cái, nhưng Hứa Ngải Dĩ Thâm của Tô

Tiếu vẫn không thoát được mệnh vồ đất.

Tô Tiếu

trực tiếp chọn sống lại tới địa điểm vật phẩm thứ nhất được thông báo , Giang

Nam Thanh điền trấn.

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Ông với nhà ngươi không đợi trời chung!

Bất

Niệm Tình Thâm: Chẳng lẽ lúc trước không à?

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Cút đi cút đi cút đi!

Bất

Niệm Tình Thâm: . .

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Cùng đội với nhà anh cả người tôi khó chịu, anh mau mau lên,

chúng ta làm cho xong nhiệm vụ rồi mỗi người một ngả, nhìn anh một cái thôi tôi

cũng buồn nôn rồi.

Giang

Nam Thanh điền trấn là khu vực an toàn.

Bất

Niệm Tình Thâm vừa mới giết cô, giờ là hồng danh, chỉ cần xuất hiện ở khu an

toàn sẽ tự động bị quan thủ vệ một đao chém chết, Tô Tiếu không thể cũng không

có cách báo thù, chỉ có thể nghĩ ra mưu kế mượn đao giết người.

Cô bắt

đầu thúc dục trong đội, hi vọng Bất Niệm Tình Thâm nhất thời chưa phản ứng kịp,

mang hồng danh chạy thẳng tới Thanh điền.

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Mau lên, còn lê la cái gì nữa, chân anh mọc lên đầu rồi à!

Vừa dứt

lời, thần thạch bên cạnh Tô Tiếu đã xuất hiện một thân ảnh.

Cạnh

thần thạch là quan thủ vệ trâu bò đang vác đại đao có thể chém mất 10W+(>100000)

máu.

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Bỏ bảo hộ, tôi thêm trạng thái cho anh.

Tô Tiếu

mưu mô cười một cái.

Truyền

tống thần thạch có hơn mười giây bảo hộ, trong thời gian bảo hộ cho dù là thủ

vệ cũng không thể công kích người chơi, tuy là trong trấn lúc nào cũng có quan

tuần tra, nhưng lỡ để hắn trốn mất chẳng phải thiệt sao?

Bất

Niệm Tình Thâm: (Nhướng mày)

Thẳng

đến lúc đó, Tô Tiếu mới phát hiện đầu lâu trên đầu Bất Niệm Tình Thâm đã không

còn nữa.

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Tẩy hồng rồi. . .

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Ừ.

Cô mới

dương dương đắc ý đạo diễn một màn kịch. Giờ ngẫm lại, mình đúng là con ngốc. .

.

Chẳng

trách hắn mới nãy lại dùng biểu tình Nhướng mày.

Ở trong

mắt Bất Niệm Tình Thâm, cô là một 250.*

*kẻ ngu

ngốc, khờ khạo.

Tô Tiếu

triệt để ấm ức rồi.

Bắt đầu

từ đó, đi tìm vật phẩm nhiệm vụ, cô không hé răng một tiếng.

Vật

phẩm nhiệm vụ sẽ không ở nguyên một chỗ chờ bạn đến lấy, mà nhận được qua một

dãy nhiệm vụ thành đô bí án, thâu thiên đại đạo, định tình tín vật vân vân, đợi

9 vật phẩm lấy đủ, cũng đã qua ba tiếng rồi.

Túi cơm

trước mặt Tô Tiếu cũng nguội ngắt.

Trong

phòng kí túc đương nhiên không có lò vi sóng. Tuy đã vào thu rồi, nhưng trời

vẫn nóng như trước. Thức ăn đựng trong túi ni lon, lúc nãy Tô Tiếu bận bịu

không mở ra cho thoáng khí, giờ mở ra có thoang thoảng mùi chua, vốn định nhân

lúc chạy tới bản đồ Thanh Khâu ăn cơm, giờ chỉ có thể bỏ, cô đem túi cơm còn

nguyên xi ném vào thùng rác ngoài hành lang, nghĩ rằng ngồi tới Thanh Khâu cũng

mất 10 phút, cô có thể tận dụng thời gian chạy xuống căn tin dưới lầu mua chút

đồ lót dạ.

Cô vừa

lao ra cửa kí túc xá, đã bị một nam sinh chặn lại.

“Tô

Tiếu, Tô Tiếu. . .”

Tô Tiếu

có chút ngạc nhiên, nhìn chăm chăm vào cậu nam sinh trước mặt, vóc người cậu ta

vừa cao vừa tráng, lúc này đứng trước mặt cô giống y như một bức tường, chẳng

qua là bức tường rắn chắc ấy giờ vẻ mặt cực kì mất tự nhiên, Tô Tiếu lùi một

bước rồi liếc nhìn mặt cậu ta, phát hiện trên mặt còn thoáng ửng hồng.

Tô Tiếu

xác định mình không nhận thức người này. Nhưng vẫn hỏi một câu, “Có chuyện gì

à?” Cô đang vội đi còn về làm nhiệm vụ đây.

“Đây,

đây là. . .”

To con

lấy một lá thư hồng phấn xinh xắn từ trong túi ra.

Nhân

cao mã đại mà lại ngược ngạo, Tô Tiếu thấy túi của cậu bạn này hoàn toàn có thể

trưng dụng làm cặp sách được.

Nhưng

mà nơi miệng thư còn dán một hình trái tim màu đỏ, lẽ nào là thư tình? Tô Tiếu

khẩn trương lên, con ngươi liếc trái liếc phải vài lượt, xác định không có

người qua đường nào vây xem mới khẽ thở phào.

“Xin

đưa cho Trần Vi giúp tôi.” Tô con cúi rạp người, hai tay dâng bức thư tới trước

mặt Tô Tiếu.

Tô Tiếu

giật giật khóe miệng, “Sao bạn không tự đưa cho cậu ấy.”.

“Tôi..Tôi

sợ cô ấy sẽ không xem mà trực tiếp ném luôn.”

Tô Tiếu

thở dài một hơi, nhà cậu thật là hiểu cô nàng.

“Được

rồi!” Tô Tiếu cầm thư, “nhưng tôi cũng không thể bảo đảm tôi đưa cho cậu ấy,

cậu ấy sẽ đọc đâu.”

“Cảm

ơn!” To con mừng rỡ, sau đó hóa thành một cơn gió bay vụt đi, Tô Tiếu lắc đầu,

tự thân cũng đi hướng căn tin.

Mua ít

đồ ăn vặt rồi đi về phòng, Tô Tiếu trực tiếp quăng lá thư lên cạnh gối của Trần

Vi, rồi ngồi vào bàn mình.

Cô đã

tới Thanh Khâu rồi.

Nhưng

màn hình lại xám xịt, hiển nhiên là đã chết rồi.

MK!

Không biết Thanh Khâu khó chạy lắm sao? Bất Niệm Tình Thâm nhà ngươi có bệnh

phải không?

Hứa

Ngải Dĩ Thâm: Anh có bệnh hả, Thanh Khâu khó chạy lắm. Cùng lắm thì không làm

nhiệm vụ nữa, ông cũng chẳng muốn cùng nhà ngươi hợp tác.

Bất

Niệm Tình Thâm: ?

Tô Tiếu

bực bội lui đội.

Bất

Niệm Tình Thâm nói với bạn: Xem chiến báo.

Tô Tiếu

ngẩn ra một lúc, rồi mở chiến báo của hệ thống.

Kẻ giết

cô không phải Bất Niệm Tình Thâm.

Mà là

Lam Điều, Phượng Tê Ngô và cả Tích Âm của thế lực Thiên Nhai.

Trong

chiến báo ghi lại, Bất Niệm Tình Thâm cũng chết.

Ba

Thiên Nhai kia đều không có năng lực nhìn thấu ẩn thân , nếu Bất Niệm Tình Thâm

không địch lại, chạy trốn cũng không thành vấn đề mới phải, Tô Tiếu đỏ mặt già,

đang muốn xin lỗi, lại thấy một dòng chat mật của đối phương nhảy ra.

Bất

Niệm Tình Thâm: Ở đó chờ tôi kéo cô dậy, tôi sắp tới rồi.

Ưm. . .

Sao mà

xấu hổ thế chứ? Cơ mà lấy đức báo oán, cũng không phải tác phong của Bất Niệm

Tình Thâm à nha! Chẳng lẽ hắn để xong xuôi mới tính sổ?

Tô Tiếu

thấy ân oán giữa mình với Bất Niệm Tình Thâm đã biến thành một hồi kháng chiến

trường kỳ vô tiền khoáng hậu, hắn không thể nào ở thế hạ phong mãi được.

【Thế lực

nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Sư phụ, thầy thuốc đánh thích khách

kiểu gì?

【Thế lực

nguyên lão 】 Hoa Vô Tình: Con? Con toàn thân là trang bị phụ bản,

kháng tính với kỹ năng của thích khách không cao, kiếm một bộ chiến trường còn

được.

Tô Tiếu

siết chặt tay, đợi làm xong nhiệm vụ, cô sẽ ngày ngày lăn lộn trong chiến

trường.

【Thế lực 】 Mặc Mặc Vô Ngữ: Chiến trường? Ta mang cô.

【Thế lực

nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Được.

【Thế lực 】 Bất Niệm Tình Thâm: Đánh thích khách? Để tôi dạy cô.

Phụt!

*=))

đoạn này đang uống nước nhỉ.. ~~

Tên tai

họa này khi nào thì chạy tới Phù Vân Các rồi! Thật MNC.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.