Chương 11

Bích

Hải Lộng Triều Thanh hôm nay đã mất hết mặt mũi.

Đáng lẽ

là, chuẩn bị một buổi luận võ kén rể cực quy mô, đó cũng là biểu tượng cho thực

lực và tài lực, kết quả thì sao? Kẻ hạng nhất bỏ lại một câu là tới đấu lôi

đài, không tới cưới vợ, quả thật khiến người ta tức đến hộc máu.

Được

rồi, hạng nhất không biết điều, vậy chúng ta khiến hắn ở Tiêu Dao không tiêu

dao nổi, chỉ cần người hạng hai biết nể mặt, phát mấy cái thiên hạ hô to, quyết

tâm cưới Khuynh Thành Nhất Tiếu, chúng ta cũng thuận nước đẩy thuyền, chuẩn bị

cưới xin như thường.

Bích Hải

Thanh Thiên là tính như vậy.

Lại có

vấn đề, hắn không biết, hạng hai kỳ thực cũng tới đấu lôi đài thôi, hắn căn bản

không muốn cưới vợ nha!

Mặc Mặc

Vô Ngữ người cũng như tên, xưa nay rất ít nói chuyện, nếu không mua Bí ngân của

Tô Tiếu, thì ba tháng nay, Tô Tiếu nói chuyện với hắn chẳng quá 3 câu, mọi

người đều biết rõ tính nết của hắn, cho nên lúc này, trên oai oai, Loạn Đánh Tỳ

Bà ho khan mấy tiếng, rồi thử hỏi dò.

【Quân

chủ 】 Loạn Đánh Tỳ Bà: Vô Ngữ à, cậu từ chối kiểu gì vậy,

uyển chuyển hay là trực tiếp?

Thấy

dòng này, Tô Tiếu cũng vã mồ hôi.

Cô từ

trước tới nay chưa hề nghe Mặc Mặc Vô Ngữ nói chuyện trên oai oai, hơn nữa hắn

nói chuyện trong thế lực thường thường cũng là một hai chữ, ừ, được, kẻ địch,

chiến trường, vân vân, hắn mà biết uyển chuyển, thì mặt trời mọc từ đằng Tây.

Tô Tiếu đã tưởng tượng ra Mặc Mặc Vô Ngữ khi đó trả lời thế nào, khẳng định là

ăn khớp đến 80% với câu nói mà Bất Niệm Tình Thâm bỏ lại.

【Thế lực 】 Mặc Mặc Vô Ngữ: Ừm, uyển chuyển.

Câu này

vừa ra, oai oai lập tức òa lên.

“Không

thể nào, nhóc ngươi mà biết uyển chuyển cự tuyệt á?”

“Nói

thế nào? Không giành được hạng nhất nên xấu hổ không cưới?”

【Quân

chủ 】 Loạn Đánh Tỳ Bà: Cậu nói như thế nào?

【Thế lực 】 Mặc Mặc Vô Ngữ: Không thích con gái.

Phụt. .

.

Tô Tiếu

vốn đang uống nước, giờ, một miệng nước trực tiếp phun lên màn hình, cô vội vội

vàng vàng dùng giấy vệ sinh đi lau, đợi lau khô rồi, lại phát hiện kênh thế lực

đã bị một đám spam.

【Thế lực

nguyên lão 】 Hoa Vô Tình: . . .

【Quân

chủ 】 Loạn Đánh Tỳ Bà: . . .

【Thế lực 】 Khe Suối: . . .

【Thế lực 】Thanh

Thành Tuyết: . . . MK!

【Thế lực

nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Đấy là uyển cự hả?

【Thế lực 】 Mặc Mặc Vô Ngữ: (Biểu tình nghi hoặc) Đấy không phải

là uyển cự sao?

【Thế lực 】Thanh

Thành Tuyết: Ta dĩ nhiên thấy được Vô Ngữ nói một câu dài như vậy, còn sử dụng

cả biểu tình, ta có thể nhắm mắt rồi. . .

Có thể

đoán được, Bích Hải Thanh Thiên với Khuynh Thành Nhất Tiếu lúc này phải hộc máu

đến mức độ nào, khẳng định là phất tay áo mà đi á!

【Thế lực 】Khe

Suối: Bích Hải Lộng Triều Thanh sẽ đến rầy rà chúng ta hả?

【Thế lực

nguyên lão】 Hoa Vô Tình : Rõ ràng chắc chắn là không, còn ngại

chưa đủ mất mặt sao.

【Thế lực

nguyên lão】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Bỗng nhiên thấy Khuynh Thành Nhất

Tiếu thật đáng thương.

【Thế lực

nguyên lão】 Hoa Vô Tình: Đồ nhi ngoan, chờ con sau này luận võ kén

rể, nếu thằng thắng nó không lấy, vi sư sẽ hack nick nó tới cưới con.

【Thế lực 】Khe

Suối: Nếu Hứa Hứa luận võ kén rể không ai đến đánh thì sao?

【Thế lực

nguyên lão】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: 凸!

【Thế lực

nguyên lão】 Hoa Vô Tình: Vậy thì vi sư đành cố vậy, lắp JJ* cưới

con!

*Có cần

bạn phải giải thick hem, gợi ý Vô tình là nick nữ :”))

【Thế lực

nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: . . .Đi chết đi!

【Thế lực 】Tôi

chính là chân tướng: Lẽ nào không ai quan tâm tới khuynh hướng tnh dc của Vô

Ngữ hả? Cậu thích con trai?

【Thế lực 】Mặc Mặc

Vô Ngữ: Kiếm cớ thôi.

Rồi

rồi, cái cớ uyển cự của nhà ngươi miểu sát tất cả mọi người rồi, nhà ngươi

được.

. . .

Tô Tiếu

lúc này vẫn nằm ở rừng đào như trước, cô đang muốn giục Hoa Vô Tình mau tới

nhặt xác, thì nghe tiếng cửa phòng mở, Trần Vi hùng hùng hổ hổ vọt vào.

“Bà lúc

nào thì về đấy?”

“Về

được một lúc rồi!” Tô Tiếu rầu rầu đáp.

“Sao

rồi? Thổ lộ chưa?”

“Chưa,

trên đường gặp Trữ Lam dìu cậu ta, tôi đi về luôn.” Tô Tiếu thờ ơ nói, tựa như

không thèm để ý, nhưng Trần Vi vẫn đi tới cạnh cô, một tay đặt lên vai cô.

Hồi

lâu, hai người đều không nói gì.

Lại qua

một lát, Trần Vi thở dài. “Bà cả ngày không đi ra ngoài, ăn mỳ tôm hả, tối chuẩn

bị bỏ bữa hay là lại mỳ?”

“Không

thấy đói!” Tô Tiếu nói thật, vốn ngày hè ăn ít, cô lại không vận động gì, nên

thật không thấy đói, nhưng Trần Vi lại tưởng cô phiền muộn trong lòng, cực kỳ

khó chịu với cái bộ dạng của cô.

“Đi, ra

ngoài ăn, tôi mời.” Trần Vi một tay kéo Tô Tiếu dậy khỏi ghế, “Đồ trạch nữ, bà

xem cái mặt trắng bợt của bà kìa, ra ngoài hít thở không khí đi!”

Vừa nói

xong, cô nàng đã phụt một cái tắt màn hình của Tô Tiếu,

Tô Tiếu

giật giật khóe miệng, “Bà ghen tị tôi trắng hơn bà.”

Nghênh

tiếp cô là một ngón giữa đầy mạnh mẽ của Trần Vi.

Giờ đã

là hơn 6 giờ tối, căn tin chắc đã hết rồi, Trần Vi tha Tô Tiếu ra ngoài trường,

ở cổng sắt phía Bắc, họ gặp phải đoàn người của Cố Mặc.

Thảo

nào lúc nãy không thấy bọn họ lên game, chắc là cả đám đi ăn cơm trước.

Lúc này

Cố Mặc không được Trữ Lam dìu, mà là một cậu con trai đỡ cậu ta, cậu nam sinh

ấy Tô Tiếu nhớ được, là Phượng Tê Ngô trong game. Đám này trở về lên game, thì

người biết tọa độ của Bất Niệm Tình Thâm sẽ nhiều rồi, Tô Tiếu âm thầm nghĩ.

“Ngẩn

ra làm gì? Người ta đi xa rồi!” Trần Vi hung hăng véo eo Tô Tiếu, “Để tôi nói

cho bà biết, kỳ thực tôi thấy Cố Mặc cũng chả có chỗ nào hơn người đâu, chỉ là

đẹp trai một tí, biết chơi bóng rổ, xung quanh nhiều hoa đào như thế, bà có thổ

lộ thành công, thì còn phải đề phòng các em khác mọi lúc mọi nơi nữa, mệt lắm.”

“Ờ!” Tô

Tiếu gật đầu, “Cho nên tôi cũng không định thổ lộ.”

“Tôi

thà rằng bà đi thổ lộ. . .” Trần Vi muốn nói lại thôi, Tô Tiếu trong lòng vô

thức nối tiếp câu nói của Trần Vi.

Ít ra

cũng có thể chết tâm đi.

Trần Vi

muốn nói , chắc là vậy đi!

Tô Tiếu

bỗng quay đầu lại, xa xa nhìn về hướng bọn Cố Mặc.

Cố Mặc

đang nói chuyện với người bên cạnh, nghiêng mặt, tuy rằng cách xa, Tô Tiếu vẫn

có thể thấy khóe môi khẽ cong lên của cậu ta. Bỗng chốc, Cố Mặc quay đầu, ánh

mắt như đã chạm nhau.

Tô Tiếu

cương mặt, mạnh xoay đầu lại, kết quả bang một tiếng, đụng vào cái gì đó.

Giây

tiếp theo, cô tỉnh ngộ ra, cái cô đụng phải là một người.

“Xin

lỗi!” Tô Tiếu xấu hổ đầu cũng không nâng, liên tiếp xin lỗi, nhanh chóng chạy

ra ngoài.

Mặt cô

đỏ bừng, mới nãy luôn nhìn phía sau, không ngờ lại lao thẳng vào lòng người ta!

Hình như trán cô còn đập vào cằm người ta, trời ạ. . .

Người

bị đụng phải không nói tiếng nào, không liếc đến một cái bỏ đi.

Tô Tiếu

nhìn bóng lưng người ấy, trong lòng nảy sinh chút dị thường. Trần Vi bên cạnh

cười đến sung sướng, Tô Tiếu bất mãn trừng cô nàng một cái, “Tôi đụng phải

người ta bà cũng không nhắc tôi một tiếng.”

“Ai bảo

bà không nhìn đường cơ, dài cổ ra mà nhìn người nào ấy cơ. Ôi, đi thôi, bà còn

nhìn chằm chằm người đó làm gì, lẽ nào đụng một cái mà làm lòng sinh rung động

rồi?” Trần Vi cười cười trêu, Tô Tiếu ngược lại không giận, lại nhìn bóng lưng

kia vài lần, cuối cùng vỗ đùi cái đét, “Tôi biết rồi, cậu ta đi đường cùng tay

cùng chân, chẳng trách kỳ cục thế!”

Giọng

cô rất lớn, bóng lưng trước mặt kia dường như hơi cương một chút, sau đó xoay

ngoắt người, đi sang hàng ăn vặt bên cạnh. Việc ngoài lề này làm hai người tăng

không ít vui vẻ. Lúc Tô Tiếu ăn cơm đã thấy tâm trạng tốt hơn nhiều, cơm nước

xong xuôi thì dạo quanh trường vài vòng với Trần Vi, đến lúc về phòng, thì đã 8

giờ.

Lúc đi

chỉ mới tắt màn hình, nên game vẫn đang ở trạng thái treo máy.

Tô Tiếu

mở màn hình, nơi rừng đào, thi thể của cô vẫn nằm đó.

“Tràn

Vi, vào game mua cái phù cứu tôi cái!” Giờ là 8 giờ, là thời điểm hoàng kim của

chiến trường, Tô Tiếu không muốn làm phiền người trong thế lực, chỉ có thể kéo

Trần Vi đi làm công.

Trần Vi

vừa mở máy tính, thuận miệng đáp, “Bà ở đâu?”

“Thanh

Khâu, rừng đào!”

“M, xa

thế!” Trần Vi quay đầu, hung hăng liếc xéo Tô Tiếu một cái.

“Thì bà

có làm gì đâu, tới ngắm cảnh với tôi.”

“Ai nói

là tôi không làm gì. . .”

Vì chỉ

là thi thể, nên Tô Tiếu giờ cũng chẳng có việc gì để làm, cô đứng lên, định tới

sau Trần Vi đốc thúc cô nàng, kết quả vừa chuẩn bị đi, thù thấy trên màn hình,

một tin tức hệ thống nhảy ra.

Hệ

thống: Bất Niệm Tình Thâm nhảy múa cho bạn xem.

Hệ

thống: Bất Niệm Tình Thâm ôn nhu ôm bạn.

【Gần 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Anh bị bệnh yêu xác chết hả?

【Gần 】 Bất Niệm Tình Thâm: Hửm, có đó sao?

Nói vô

dụng, không ở thì ai nói chuyện với nhà ngươi, Tô Tiếu nguýt một cái, đang

chuẩn bị châm chọc Bất Niệm Tình Thâm vài câu, lại thấy thông

báo của hệ thống vang lên.

Hệ

thống: Bất Niệm Tình Thâm sử dụng Gọi hồn phù với bạn, chấp nhận OR từ chối?

“Nhà

ngươi không cần tới . . .” Tô Tiếu nhìn chằm chằm vào màn hình, lạnh giọng nói.

“Đúng

lúc đấy, thế lực gọi tôi đi phụ bản.”

Tô Tiếu

xoắn. (/ TT nói với a kia,Trần vi tg nói với mình :->)

【Gần 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Tôi chọn sống lại, anh có giết tôi

nữa không đấy?

【Gần 】 Bất Niệm Tình Thâm: Không.

Vậy thì

được, Tô Tiểu hít sâu, rồi chọn chấp nhận.

Trong

chớp mắt, ánh sáng xuất hiện, từ dưới chân cô tạo thành một quầng sáng, Hứa

Ngải Dĩ Thâm chậm rãi dậy khỏi mặt đất, còn tao

nhã xoay một vòng.

Tô Tiếu

ngồi xuống hồi máu, đồng thời phải luôn cảnh giác động tác của Bất Niệm Tình

Thâm, thấy hắn không có ý động thủ, mới nhẹ nhõm được một chút. Đợi khi hồi mãn

rồi, Tô Tiếu nhanh chóng lên ngựa, chạy thẳng tới Mặc Trúc Lâm.

Vừa mới

chạy không bao xa, liền thấy Bất Niệm Tình Thâm cưỡi Phong thanh thú đi theo

sau cô.

Tốc độ

của loại linh thú cao cấp ấy nhanh hơn hồng mã của Tô Tiếu nhiều, chỉ trong

chớp mắt, Bất Niệm Tình Thâm đã chạy song song với cô.

Tô Tiếu

dừng lại gõ chữ.

【Gần 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Anh rốt cuộc muốn gì?

Đối

phương không đáp, cũng không có động tĩnh gì.

Tô Tiếu

đi tiếp, Bất Niệm Tình Thâm cũng đuổi kịp rất nhanh.

Cùng

đường, Tô Tiếu chỉ có thể chọn mặc kệ cái hồn nguy hiểm bám sau đuôi ấy.

Chạy

một lúc, rốt cuộc tới được Mặc Trúc Lâm.

Phong

cảnh nơi đây, giống như một bức tranh thủy mặc, nhưng lại không hoàn toàn

là thủy mặc.

Trong

rừng trúc ở Mặc Trúc Lâm có một tảng đá xanh, trên đó viết hai chữ ‘Bất hối’.

Qua khỏi táng đá đó, sẽ phát hiện phong cảnh đột ngột thay đổi, trúc vẫn là

trúc, nhưng không còn là màu xám nữa, mà là một màu xanh biếc dạt dào, thanh

phong phe phẩy, lá trúc đu đưa, kèm tiếng sao du dương, khiến lòng người cũng

ấm áp theo.

Trong

lòng không hối hận, tình yêu vĩnh viễn không phai màu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.