Chương 9: Cậu cho tôi mượn 180 lá gan tôi cũng không dám bỏ đi

Làm một

học sinh cấp 3 có đủ tư cách, cô phải có được khí lực kiên cường, nghị lực phải

bền gan vững chí, tinh thần dũng cảm tiến tới cùng với có thể chống cự hết tất

cả các dụ hoặc cùng các đãi ngộ chí lực bất bình đẳng. Chỉ có như vậy, cô mới có

thể hơn được người khác còn ở nhà được ưu đãi hưởng thụ kỳ nghỉ đông, chính mình

lại muốn đối mặt với vấn đề vô cùng rộng lớn như thế trong cuộc sống để tiếp tục

kiên cường sống sót.

Đúng vậy, đây không phải vừa hết năm được vài ngày sao, trường

cấp 3 vạn ác bắt đầu vào lịch học bù. Làm Tô Nhan buồn bực vô cùng, đem tui sách

đi qua đường cái trống trải, vài bóng người trong trường học tiêu điều, cuối

cùng thì cô cũng lê lết thân mình vào được phòng học, trong lòng rút cuộc cũng

được cân bằng lại. Đương nhiên nếu có thể xem nhẹ về việc những lời nói hay

những đồ vật bất phân minh đang bay về phía cô thì tâm tình của cô lại càng đỡ

hơn.

“A Nhan! Nhớ cậu muốn chết.” Theo tiếng kêu mỹ miều của Lăng Sở

Sở, toàn thân Tô Nhan nổi da gà đồng loạt.

“ừ, tớ cũng vậy rất nhớ cậu.” Đem người trong lòng đẩy về chỗ

ngồi, Tô Nhan bắt đầu chậm rì sửa sang lại này nọ.

Bị đẩy về chỗ ngồi, vẻ mặt Lăng Sở Sở lộ ra bộ dạng như bị bội

tình bạc nghĩa, ai oán nói, “A Nhan, cậu không thương tớ.

huhu…”

Tô Nhan cũng là vẻ mặt thấy nhưng không thể trách, bắt đầu sắp

xếp xong chỗ ngồi của mình, quay qua nhéo nhéo hai má Lăng Sở Sở. Mặt Tô Nhan

đột nhiên trở nên dữ tợn rồi đứng lên, “Hừ,hừ, hừ, Yêu cậu? Yêu cái tên gặp sắc

quên nghĩa, có đàn ông rồi liền quên luôn người bạn gái như tớ sao? Hừ hừ! Tớ

nhưng là nhớ rõ người nào đó ngay cả một mình tớ đi ăn lẩu cũng không chịu đi

cùng còn nói rằng thời gian này đi không được đâu.”

“A… cái này không đúng dịp thôi.” Lăng Sở Sở gặp Tô Nhan còn nhớ

rõ chuyện ngày đó, lập tức cười làm lành.

Tô Nhan cũng không thèm tính toán làm gì, chống tay nơi eo từ

trên cao nhìn xuống, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Lăng Sở Sở một cái, “Ai ui,

đúng dịp? Tớ thấy không quan tâm vẫn là không quan tâm, mùng một cũng như 15

thôi, rất vừa vặn đi?”

“A Nhan, A Nhan tốt, A Nhan tổ tông của tớ.” Lăng Sở Sở nắm góc

áo của Tô Nhan, vẻ mặt như người vợ nhỏ đang nhận lỗi, “Tớ sai lầm rồi, tớ không

nên không để ý tới cậu. Nếu không như vậy đi, chúng ta hôm nay tan học đi ăn lẩu

đi?”

Tô Nhan nhẹ nhàng nâng cằm Lăng Sở Sở lên, v**t v* vài cái như

đang cố tình ăn đậu hủ rồi nói, “Chậm thôi nào, tiểu nương tử Sở Sở, quan nhân

nhà người đã ăn rồi.”

Nói gì chứ Lăng Sở Sở dù sao cũng là một người đẹp, tốc độ nhập

diễn cũng là vô cùng nhanh, nghe Tô Nhan nói như vậy, hai mắt đã nổi lên một

tầng hơi nước mông lung, thoạt nhìn rất động lòng người nhưng cũng làm cho người

ta rất đau lòng, “Quan nhân, chẳng lẽ người đã cùng người khác kết tân

hoan?”

“Tiểu nương tử Sở Sở chớ cần lo lắng, dù có là tân hoan thì làm

sao có thể để cho tiểu nương tử Sở Sở động lòng người thế này chê cười được

chứ.” Nói xong Tô Nhan còn làm bộ s* s**ng hai má Lăng Sở Sở một phen trêu đùa,

“Đến đây, còn không mau cấp cho quan nhân ta một nụ cười nào.”

Lăng Sở Sở vẫn là cúi đầu, ai oán nói, “Đó là câu nói cửa miệng

nhưng chỉ thấy người mới cười chứ không thấy người cũ khóc. Quan nhân đã có tân

hoan, Sở Sở ta còn lại như thế nào mà cười cho được?”

Tô Nhan vừa muốn tiếp tục nói cái gì đó, lại nghe được một trận

ho khan, ngẩng đầu vừa thấy đúng là Hứa Triết Quân, “Hai người các cậu đang diễn

kịch gì mà không thấy đàn ông con trai gì vậy?” Đã đứng nhìn một hồi lâu, Hứa

Triết Quân có chút buồn cười hỏi.

“Diễn

trò? Vậy cậu coi diễn lâu như vậy tại sao còn không giao tiền xem ra đây?” Tô

Nhan chà xát ngón tay, vẻ mặt con buôn.

“Tiền không có.” Hứa Triết Quân trở lại ngồi vào chỗ, buông túi

sách nhún nhún vai nói, “Bất quá Xuân Liễu trước đó vài ngày vừa sinh được một

con mèo nhỏ, khi đó hai mắt của nó giống như mắt uyên ương vậy, thuần trắng, có

khuôn mặt đặc biệt rất đẹp.”

“Thật sao?” Tô Nhan nghe được Xuân Liễu sinh được con mèo nhỏ,

hai mắt chỉ kém không toát ra được hai khối tình yêu thôi, bất quá cũng tỏa ra

kim quang khiếp người.

“Đại khái là thật đi.” Hứa Triết Quân một mặt thu thập cái bàn,

nhìn đến vẻ mặt chờ mong của Tô Nhan, giống như vô tình tiếp tục nói, “Nghe nói

ngày hôm qua đã có thể chạy loạn, nơi của tớ nhưng thật ra cũng còn mấy tấm ảnh

chụp.”

Vừa nghe còn có ảnh chụp, Tô Nhan liền kích động kêu lên, cả

người giống như ăn phải 180 cân thuốc kch thch vậy, kêu lên, “Ảnh chụp. Hứa

Triết Quân, cho tớ xem ảnh chụp.”

Hứa Triết Quân lại giống như cái gì cũng

chưa có nghe thấy, không phát hiện ra cái gì vẫn tiếp tục cúi đầu thu thập này

nọ. Tô Nhan vốn biết nhưng cũng không ảo não, chỉ có thể dùng ra tuyệt kỹ độc

môn chi nhất : niệm kinh thuật. Tương truyền tuyệt kỹ này theo Đường Tăng mà

truyền xuống cho nhân gian, uy lực thật lớn vô cùng. Tô Nhan dùng tuyệt kỹ này

độc bá trong ngoài đã hơn ba lần, chưa bao giờ gặp được địch thủ ."Hứa Triết

Quân, ảnh chụp ~ ảnh chụp ~ ảnh chụp ~ Hứa Triết Quân, ảnh chụp ~ ảnh chụp ~ ảnh

chụp ~ "

Thẳng đến khi thu thập xong, Hứa Triết Quân mới ngẩng đầu giống

như mới nhìn đến bạn học Tô Nhan, cả người lẫn vật cười đến vô hại, “Hả, bạn học

Tô Nhan, cậu vừa nhắc tới cái gì nhỉ? Tớ cũng nghe chưa có

rõ.”

Nghe chưa có rõ? Trên trán Tô Nhân gân xanh nổi lên, thật muốn

nhảy dựng lên mà bp cht tên yêu nghiệt này. Bất quả đảo mắt vẫn nghĩ lại là

trên tay hắn có ảnh chụp con mèo nhỏ, lòng hiếu kỳ chung quy ngăn chặn sự tức

giận, “Ảnh chụp, ảnh chụp của con mèo nhỏ, cho tớ xem một

chút.”

“A. Thì ra cậu nói là ảnh chụp con mèo nhỏ nha.” Hứa Triết Quân

bừng tỉnh đại ngộ, làm cho Tô Nhan thấy được vài tia ánh sáng, “Nhưng là tớ làm

sao lại phải để cho cậu xem?”

Ta nhẫn! Hắn nha, có phải là đàn ông hay không, không phải chỉ

hỏi xem có ảnh chụp thôi sao? Cũng chỉ có như vậy thôi? Thật là. Tô Nhan vẻ mặt

khinh bỉ, trong lòng không ngừng phỉ bang, ngoài miệng cũng không nhàn rỗi ,

“Không phải là chỉ xem ảnh chụp thôi sao? Như thế nào? Nhỏ mọn như

vậy?”

“Cậu không biết sao? Tớ vẫn rất keo kiệt.” Hứa Trứa Quân nghe

xong cũng không phản bác, ngược lại còn gật gật đầu mà nói.

Gặp Tô Nhan không nói gì mà chỉ xoay người rời đi, Hứa Triết Quân

vội vàng giữ chặt tay của cô, để vào đó chiếc điện thoại di động, hình ảnh trong

đó chỉ có thể là con mèo nhỏ đáng yêu. Tô Nhan cầm di động, mở ra xem mấy hình

ảnh, rất đáng yêu. Một động vật nhiễu loạn rất đáng yêu nha. Xuân Liễu sinh ra

chú mèo con này, người người đều thấy là cực phẩm nha, hoàn toàn đem Tô Nhan trở

thành tù binh còn kém không đối với chiếc điện thoại di động mà ch** n**c miếng

thôi. Bên bên Lăng Sở Sở vừa thấy con mèo nhỏ đáng yêu như vậy cũng không thể

ngăn cản mị lực của nó mà trở thành tù binh, đi theo Tô Nhan hai người nhìn chằm

chằm vào màn hình điện thoại di động.

“Oa, rất đáng yêu, muốn cắn một miếng nha.”

“Cắn? Cậu rất nhẫn tâm, loại vật cực phẩm này, hôn mới cái mới

đúng chứ..”

“Đúng đúng, chỉ nghĩ muốn ôm một cái vào trong ngực

thôi…”

…………………..

Nhìn hai cô gái mắt hoa si cầm điện thoại di động của chính mình,

Hứa Triết Quân chỉ có thể đưa quyển sách ra xem, nhắm mắt làm ngơ nha! Đợi cho

hai người rút cuộc phát hiện lương tâm của mình thì cũng trả lại điện thoại cho

Hứa Triết Quân, Tô Nhan đột nhiên phán ra một câu, “Hứa Triết Quân, cậu cẩn thận

một chút, bị lão sư nhìn thấy là sẽ mất đó.”

“Chậc chậc,, cái này cậu không cần lo lắng, cậu nghĩ rằng tớ ngốc

như cậu vậy sao?” Hứa Triết Quân nâng cao đôi mắt, miễn cưỡng trả

lời.

“Cậu..” Tô Nhan rút cuộc hiểu được cái gì là người hảo tâm bề

ngoài nhưng thực ra là lòng lang dạ thú, chính mình như thế nhưng lại đi nhắc

nhở cho hắn như thế, khẳng định đầu óc vừa mới nhìn thấy chú mèo đáng yêu kia

nên giờ có điểm choáng váng.

“Mộc Thiên, cậu như thế nào đem theo cái thùng ấy đi học thế?”

Mấy người nghe được lời nói của Lăng Sở Sở liền quay đầu lại, liền nhìn thấy Tần

Mộc Thien ôm một cái thùng cũng không lớn lắm.

“Đúng vậy,Mộc Thiên, cậu đây đang tính giả bộ làm cái gì nha?”

Hứa Triết Quân cũng hỏi.

Tần Mộc Thiên đi vào chỗ ngồi của mình, đem thùng đặt ở trên bàn

có chút buồn bực. Trời xanh chứng giám! Cái thùng này hắn theo lời cha hắn thì

có thể cùng nhau mang tới cũng được. Hết xe lửa rồi lại xe bus, thế mà sáng tinh

mơ vẫn là đạp xe đạp còn không thể ngã, với hắn thì dễ dàng thôi nhưng là nghĩ

đến lời dặn dò của anh trai hắn, hắn lại không thể không theo, chẳng lẽ đây là

vận mệnh của hắn thôi sao?

Gặp Tần Mộc Thiên không có phản ứng, Tô Nhan tiến lên hỏi “Rút

cuộc là cái gì thế?”

“Tớ làm sao mà biết là cái gì?” Nhìn đến Tô Nhan, Tần Mộc Thiên

tức giận nói. Chính là cậu! Chính là cậu làm hại mình phải làm c* li, làm kẻ lao

động.

“Cậu đem đến mà cậu không biết sao?” Tô Nhan có chút không

hiểu.

Tần Mộc

Thiên đứng dậy ôm lấy cái thùng đưa tới trong tay Tô Nhan rồi nói ,“Tớ đương

nhiên không biết! Anh trai tớ đưa cho cậu này nọ, cậu cho tôi mượn 180 lá gan

tôi cũng không dám bỏ đi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.