Chương 6: Ngoan, không sao cả. Anh trai đây cùng em đi ăn lẩu

Kỳ nghỉ

đông của bạn học Tô Nhan trải qua tương đối dễ chịu, chỉ là ở nhà thôi không cần

bước chân ra khỏi cửa. Mỗi ngày ở nhà làm những việc mình thích. Thẳng đến một

ngày nào đó, hình ảnh món lẩu nóng hầm hập đột nhiên xuất hiện trước mặt cô

khiến cho bạn học Tô Nhan không bình tĩnh, hoàn toàn không bình tĩnh

được.

Vừa mới bắt đầu nghe tiếng gió phần phật ngoài cửa sổ, nhìn vào

khoảng không mênh mông trước mặt, bạn học Tô Nhan vẫn là kiên định đem trang web

đóng đi, một lần nữa thực hiện kế hoạch bế quan tu luyện. Ai ngờ lần này bạn học

Tô Nhan lại giống như ma, cả đầu đều là không ngừng sôi lên hình ảnh món lẩu,

bên trong quay cuồng nhiều nhất là món thịt dê cùng các màu thịt

viên.

“Đi thôi, món lẩu ngũ vị đang chờ đợi mình.”

“Đừng đi ra ngoài. Đi ra ngoài thì hãy chờ biến thành tảng băng

đi Tô Nhan.”

Tô Nhan dường như chỉ cảm thấy có hai Tô Nhan đang tranh đấu, một

có đôi cánh đen còn một thì có đôi cánh trắng. Cả hai đang đứng bên trái, bên

phải cô không ngừng tranh đấu cho ý kiến của chính mình. Nói thật, Tô Nhan rất

sợ lạnh lại thích ăn, hai cái này trong trường hợp này lại đối lập lẫn nhau.

Thực tại rối rắm này khiến cho ruột non, đại tràng, ruột thừa của cô cũng đều

đau thắt.

Cuối cùng hôm nay vừa vặn cha mẹ Tô đều không có ở nhà, Tô Nhan

vẫn là run rẩy cầm lấy điện thoại, “Này, Sở Sở à, tớ đang rất muốn ăn

lẩu….”

“Ai nha, A Nhan nha. Thì ra là cậu như thế nhưng mà còn sống.”

Bên kia ống nghe truyền đến tiếng “rống” kinh ngạc của Lăng Sở Sở, Tô Nhan cẩn

thận cho ống nghe rời xa màng tai của mình rồi sau đó nghênh đón màn quở trách

của Lăng Sở Sở.

“Tớ nói cậu là người không có lương tâm, nghỉ đến gần một tháng

rồi mà cậu… cậu… Cậu thế nhưng là lần đầu tiên gọi điện thoại cho tớ. Quả nhiên

chỉ cần có máy tính, liền không cần tớ… huhu… Tớ chỉ biết, tớ không quan trọng

đối với cậu.”

“…. Sao có thể chứ? Làm sao lại có thể như vậy? Sở Sở đại nhân

này, tớ chỉ sợ quấy rầy sự ngọt ngào của cậu cùng Tiểu Phong mà thôi. Cậu nói

hai người mỗi ngày đều cùng nhau ở một chỗ, vậy nếu như tớ muốn tìm cậu còn

không bị Tiểu Phong làm khó sao?” Tô Nhan không thể không xin khoan dung, nếu cứ

như vậy mà nói thì đảm bảo Lăng Sở Sở khẳng định sẽ không tha cho

cô.

“Hừ” Lăng Sở Sở hừ lạnh một tiếng nói, “Vậy cậu hiện tại như thế

nào lại không sợ quấy rầy chúng tớ chứ.”

“Tớ lần này không phải là vì quan hệ tình cảm của chúng ta

sao?”

“Quan hệ tình cảm ? Chúng ta còn có quan hệ tình cảm sao? Không

phải đã sớm bị cơn gió bắc thổi đến bắc cực rồi sao?”

“Huhu… Sở Sở, tớ sai rồi. Tớ thật sự là sai rồi mà. Là tớ không

có lương tâm, là lương tâm của tớ bị con chó nhỏ cắp mất, gần nhất mới một lần

nữa dài ra. Cậu nhất định phải tha thứ cho tớ.”

“…” Gần đây nhất một lần nữa mới dài ra… Lăng Sở Sở cầm ống nghe

mà một trận run rẩy, lương tâm nha đầu này thế mà có thể tái sinh

sao?

“Sở Sở à, tớ nghĩ tốt nhất vẫn là muốn ăn lẩu….” Bạn học Tô Nhan

với gan vững chí bền, nghị lực phi thường vẫn tiếp tục nói.

“Ha ha ăn, chỉ có biết ăn thôi. Trừ bỏ ăn, cậu còn biết cái gì

nữa không?”

“Không biết, tớ chính là vì ăn mà sinh ra, vì ăn mà sống tiếp đấy

thôi.”

“Ai, như thế mà cậu còn cảm thấy tự hào sao?”

“Hì hì, Sở Sở àh… lẩu nha…”

“Khi nào thì đi?”

“Chiều hôm nay đi, đi ăn lẩu dê nhé.” Tô Nhan giống như gà đông

lạnh kêu lên.

“Tối hôm nay …. Lâm Phong nói muốn cùng nhau ăn

cơm.”

“… Kia quên đi.” Một chậu nước lạnh hắt ngay mặt, Tô Nhan đột

nhiên cảm thấy nhân sinh quả nhiên là một cái chén, hợp với một cái chén khác.

Cô vĩnh viễn cũng không thoát ly được hàng ngũ những cái chén đó

sao.

“Cái gì quên đi, cùng nhau ăn đi.”

“Tớ không muốn làm bóng đèn của các cậu đâu….” Tô Nhan nghĩ nghĩ

vẫn là cự tuyệt. Món lẩu tuy ngon nhưng cũng không dám chống lại ánh mắt u oán

của Tiểu Phong đâu.

“Thật vậy sao?”

“So với kim cương thì đúng vậy. Được, tớ còn tiếp tục lên mạng,

lần sau liên lạc tiếp.” Tô Nhan bảo trì 45 độ nhìn lên khoảng không với vẻ đầy

ưu thương, mặt trở nên hắc ám hơn.

Tục ngữ nói đúng lắm, thứ không chiếm được là những thứ vĩnh viễn

ở xa. Tô Nhan không ăn được lẩu liền ức chế không được dao động. Cuối cùng món

lẩu cứ bay N+1 vòng trên đỉnh đầu khiến cho Tô Nhan rút cuộc ngồi không yên được

nữa.

“Không có người quy định ăn lẩu nhất định phải hai người mới có

thể ăn. Mình hôm nay liền đi ăn một mình. Còn không có người cùng theo mình đòi

thưởng. Thật tốt quá.” Chủ ý đã được quyết định, Tô Nhan đem ba tầng lớp quần áo

ấm vây quanh người lại sau đó vừa hát vừa đi ra khỏi nhà.

“Hey Boy chọn cái gì , thấy cái gì, ăn cái gì….. Hey girl chờ cái

gì, ăn cái gì, chưa ăn cái gì….” Tô Nhan vừa đi vừa hát đi ra khỏi nhà, chậm rãi

hướng quán lẩu dê mà đi tới. “Everybody cái gì ở phía trước kia thơm quá nha…”.

Càng nói Tô Nhan càng cảm thấy câu nói này thật sự là thích hợp với chính mình,

quả thực đây là tiến quân khúc của cô.

“Hey Girl, ăn cái gì?” Đột nhiên sau lưng vươn đến một bàn tay gõ

lên đầu Tô Nhan.

“A!” Tô Nhân lập tức mở mắt , xoay người vừa nhìn thấy Hứa yêu

nghiệt mang theo một chút gian trá cười cười, đột nhiên nhìn thẳng vào Tô

Nhan

“Cậu tính dọa người, hù chết người sao? Cậu không biết sao?” Tô

Nhan trừng mắt nhìn Hứa Triết Quân liếc mắt một cái.

Hứa Triết Quân mặc một chiếc áo khoác màu đen, hai tay bỏ trong

túi, tà tà tựa vào cây ven đường, miệng mân lại mà mặt thì cười rồi nói, “Kia

cũng không phải là dọa người mà hơn nữa tớ dọa cũng không phải là người

mà.”

“Cậu…” Tô Nhan hung hăng dậm chân, đột nhiên nhớ tới chính mình

vội vàng đi ăn lẩu một ngày này, miệng nhất nhất nói, “Hừ! Bổn cô nương đại nhân

đại lượng, không so đo với cậu.” Nói xong, Tô Nhan xoay người thở phì phì đi về

phía trước, lại đột nhiên bị người nào đó kéo ở sau áo giống như con mèo nhỏ

vậy.

Giãy dụa không ra, Tô Nhan cực kỳ tức quát lên, “Hứa Triết Quân,

cậu muốn làm sao?”

“Cậu nói tớ muốn làm sao? Hử?” Giọng nói trầm thấp nguy hiểm của

Hứa Triết Quân vang lên bên tai Tô Nhan, cái thanh âm “Hử?” cuối cùng kia tựa

như được nâng lên cao làm cho Tô Nhan nhất thời cả người chết lặng, lập tức quên

giãy dụa.

“Tớ làm sao mà biết cậu muốn làm sao chứ?” Trên mặt thổi qua một

trận gió lạnh, Tô Nhan lập tức tỉnh tảo lại muốn từ chối vài lần. Nhưng chính

mình thật sự lại giãy dụa không ra, chỉ đành phải chịu thua nói, “Tôi nói này

vị đại ca, tiểu nữ tử phía trước đây đã hiểu được tội. Đại nhân ngài rộng lượng,

trăm ngàn lần đừng theo tôi mà so đo như thế. Buông tha cho tôi

đi.”

Hứa Triết Quân nghẹn cười, “ Tớ đã sớm buông cậu ra, ai biết được

cậu càng giãy dụa càng lợi hại nha. Tớ sợ nhất là buông cậu ra thì cậu liền té

ngã.” Nói xong lập tức buông tay thả Tô Nhan ra.

Nhìn vẻ mặt vô tội “Tớ là người tốt” của Hứa Triết Quân khiến cho

Tô Nhan thực sự là hận muốn cắn hắn. Nhưng nghĩ dù sao người ta bất luận là dùng

trí hay dùng lực thì cô cũng không thể so sánh được, liền lập tức hung hăng nói,

“Xin hỏi tớ có thể đi được rồi sao?”

Hứa Triết Quân cười cười mà hỏi “Cậu là muốn đi đến chỗ

nào?”

“Ăn lẩu.” Tô Nhan tức giận nói.

“Ha ha, sao lại thế. Như thế nào chỉ mình cậu đi ăn thôi?” Hứa

Triết Quân nhớ tới bộ dạng vừa vừa hát nhảy dựng lên vừa rồi của Tô Nhan, không

khỏi nở nụ cười.

Tô Nhan còn tưởng rằng Hứa Triết Quân là cười cô một mình đi ăn

lẩu, lập tức giống như con nhím xù lông, kêu lên, “Ai quy định lẩu không thể ăn

một mình?”

“À…” Hứa Triết Quân sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại, cười

nói, “Cậu thật đúng là đi ăn lẩu một mình sao?”

“Hừ. Không có người cùng tớ đi ăn lẩu thì tớ đi một mình, có sao

không?” Nhớ tới Lăng Sở Sở kia vì sắc quên bạn,Tô Nhan hổn hển kêu

lên.

“Đứa nhỏ đáng thương.” Hứa Triết Quân lắc lắc đầu, sờ sờ đầu Tô

Nhan nói, “Ngoan, không sao cả. Anh trai đây cùng em đi ăn lẩu.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.