Chương 38: Lễ Noel sao?

Yêu đương

là thế nào?

Người khác thế nào Tô Nhan không biết nhưng là Lăng Sở Sở cùng

với Lâm Phong này đối với cô là biết được rõ nhất. Từ sau khi hai người ở cùng

một chỗ thì luôn dính lấy nhau làm cho Tô Nhan có vô số lần phải nổi cả da gà.

Cứ tưởng rằng qua hai năm trung học đến khi học đại học thì giai đoạn ngọt ngào

cũng nên phai đi một chút sao?

Căn bản không có. Nhưng mà ngược lại càng tăng

thêm…

Mỗi ngày sau giờ cơm tối, Sở Lâm Phong đều đúng giờ đứng dưới lầu

phòng ngủ, sau đó hai người cùng nhau đi dạo bộ tới tối. Chờ Lăng Sở Sở sau khi

trở về phòng ngủ thì lại nấu cháo điện thoại thêm vài giờ nữa. Trừ lần đó ra,

ngày thường chỉ cần có thời gian, Sở Lâm Phong đều đến làm sinh viên dự thính

của khoa bọn họ, cuối tuần lại hẹn hò một lần.

Nếu tính ra kỳ thật phần lớn của Lăng Sở Sở đều ngọt ngào ở cùng

với Sở Lâm Phong.

Cho nên quay đầu nhìn lại chính mình, đừng nói là ba người trong

phòng ngủ thấy kỳ quái, Tô Nhan cũng có chút nghi hoặc.

Cô cùng Hứa yêu nghiệt được xem như đang yêu đương sao? Tô Nhan

có đôi khi cũng không có thể xác định được.

Hẳn là xem như thế đi…..

Tuy rằng hai người bọn họ gọi điện thoại vào buổi tối mà số lần

cùng thời gian cũng không nhiều, cũng ít đi ra ngoài đi bộ, cuối tuần hẹn hò

nhiều lắm cũng là ra ngoài đi ăn một bữa cơm, tản mạn một vài chuyện. Được rồi,

Tô Nhan tổng kết một chút, kỳ thật cùng với hiện tại cũng không có gì khác biệt

lớn lắm.

Cho nên làm cho Lăng Sở Sở, Cố Vi Ngôn và Trần Tuyền ba người lần

lượt hỏi “Hai người các cậu thật sự là đang yêu đương sao?” Về vấn đề này, Tô

Nhan cũng nảy sinh hoài nghi. Đây được xem là yêu đương sao?

Đại khái xem như vậy đi…

Tô Nhan cũng không biết cho nên cô chỉ có thể nhìn trời mê

man.

“Hứa Triết Quân, hai chúng ta là đang yêu đương đây sao?” Đem

miếng bánh ngọt cuối cùng cho vào miệng, mê mang thật lâu sau thì Tô Nhan rút

cuộc đưa ra vấn đề làm cô khó nghĩ mấy ngày nay.

Vẫn đang tựa vào trên ghế, Hứa Triết Quân đang nhàn nhã nhìn Tô

Nhan ăn cơm cũng sửng sốt một chút, hắn thật ra không nghĩ tới cái nha đầu kia

lại đưa ra vấn đề này. Nhìn vẻ mặt rối rắm mê mang của Tô Nhan, Hứa Triết Quân

cười cười hỏi “Làm sao không phải?”

Tô Nhan trở thành người bất ngờ bị hỏi nên ngẩn ngơ “Sở Sở cùng

hai người kia đều hỏi em, hai người các cậu thật sự đang yêu đương

sao…”

Hứa Triết Quân bắt chéo chân, vẻ mặt thích ý, “Vậy em nói đúng

hay là không?”

“Đại khái xem là như thế

đi….” Kỳ Thật Tô Nhan đúng là không có nắm chắc cái gì.

“Đại khái sao?” Hứa Triết Quân nhíu mày, nhìn Tô Nhan, trong mắt

mang ý cười, “Vậy em cảm thấy như thế nào mới được xem là yêu đương thực thụ

đây?”

“Hẳn là nên giống Sở Sở cùng Lâm Phong đi…”

“Thế hai người bọn họ như thế nào? Có phải hay không mỗi ngày

dính một chỗ với nhau, hận không thể 24h đều không xa rời

sao?”

Hứa Triết Quân lập tức nói vào chỗ mấu chốt, Tô Nhan có chút giật

mình, “A… anh làm sao mà biết?”

Uống một ngụm trà sữa, Hứa Triết Quân khẽ cười nhìn Tô Nhan trong

chốc lát, mới chậm rãi phun ra hai chữ “Thưởng thức.”

Người này rõ ràng là đang cười nhạo cô không biết thưởng thức. Tô

Nhan cắn môi, đầu vừa chuyển, ngoài cười nhưng trong không cười mà nói, “Rút

cuộc làm cho em biết anh có kiến thức để mà thưởng thức nha, thật sự không dễ

dàng đó.”

“Đâu có, đâu có.” Hứa Triết Quân không để ý lắm, người kém cỏi về

thưởng thức bắt tay vào xử lý cái thìa, giống như vô tình mà nói một câu “So cho

tới bây giờ đều không nhiều người để anh thưởng thức được, anh cũng đã hiểu biết

rất nhiều rồi.”

“Hứa Triết Quân!” Tô Nhan nghiến răng nghiến lợi trùng mắt nhìn

người đàn ông nhàn nhã đối diện này đang thích ý, mắt lộ ra tia hung dữ. Quả

nhiên, từ miệng người này không phun ra ngà ra ngọc được mà.

“Tô Nhan, nếu giống như bọn họ mỗi ngày đều ở cùng một chỗ thì em

sẽ thích sao?” Đối mặt với Tô Nhan đang tức giận thở phì phì, Hứa Triết Quân lựa

chọn trực tiếp chuyển đề tài.

“Không thích.” Nghĩ đến mỗi ngày đều như vậy, Tô Nhan đầy hắc

tuyến trên mặt, cảm thấy sợ hãi. Cô cùng Hứa yêu nghiệt giống với hai người kia

đều mỗi ngày ở cùng một chỗ thì cô sẽ chịu không nổi.

“Thế không phải được rồi sao. Hơn nữa anh muốn cho em thời gian

để thích ứng.” Hứa Triết Quân cười, có câu nói gì liền nói ran gay. Hắn cùng

đồng dạng như cô, cần có thời gian để phân phối, dạy bảo cô nhiều điều

nữa.

Tô Nhan có thể lý giải được điều này nên gật đầu

“Uh.”

“Thứ sáu tuần sau chính là lễ Noel, chúng ta nên làm gì đây?” Qua

một hồi lâu, Hứa Triết Quân đột nhiên hỏi.

Lễ Noel? Quả thực là đến đúng lúc. Tô Nhan nhức đầu, suy nghĩ đã

lâu vẫn là nghĩ không ra nên làm như thế nào cả. Ai kêu lễ Noel năm vùa rồi đều

là đi học chứ? Cuối cùng, Tô Nhan chỉ có thể đem ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về

phía Hứa Triết Quân.

“Đi dạo phố? Xem phim? Ăn cái gì?” Hứa Triết Quân vừa nói vừa

quan sát biểu tình của Tô Nhan, phát giác nha đầu kia tựa hồ không có hứng thú

với cái gì.

“Hoặc là thừa dịp từ thứ 6 đến chủ nhật có ba ngày đi du lịch

vậy, ví dụ như Ô Trấn chẳng hạn.” Nói tới đây Hứa Triết Quân phát hiện ánh mắt

Tô Nhan sáng rực lên, có chút chờ mong “Như thế nào?”

Tô Nhan nuốt nước miếng, biểu tình có chút giãy dụa. Ô Trấn nha,

cô kỳ thật suy nghĩ đã lâu. Từ lần trước nhìn đến trà sữa được quảng cáo làm ở Ô

Trấn, linh hồn bé nhỏ của cô vẫn ôm lấy cái địa danh này. Chính là không tìm

thấy cơ hội đi mà thôi, nay cơ hội cuối cùng cũng xuất hiện. Nhưng là… Tô Nhan

nhìn Hứa Triết Quân ngồi đối diện, trong lòng đột nhiên hiện lên một vấn đề, chỉ

đi cùng hắn… có hai người thôi sao?

“Chỉ có hai người chúng ta đi thôi sao?”

“Không thế thì sao?” Khóe môi Hứa Triết Quân cong lên, nhắc nhở

Tô Nhan “Em cảm thấy ai sẽ thích làm bóng đèn sao? Hay là em nghĩ muốn đi cùng

người khác, hả?”

Tô Nhan mân miệng, ánh mắt của Hứa Triết Quân rõ ràng là đang nói

cho cô biết : Tô Nhan em hiện tại là hoa đã có chủ, những ngày như thế đương

nhiên chỉ có hai người cùng đi thôi.

Hứa Triết Quân không sao cả mà chỉ cười, “Em không muốn đi… vậy

thì thôi…”

Đối với Hứa yêu nghiệt tươi cười nói không sao cả, cùng với ánh

mắt mạo hiểm chứa đầy gian kế kia, xúc động của Tô Nhan thực sự bị nén lại thành

từng mảnh ném ra ngoài cửa sổ. Đúng vậy, đây là một mồi nhử nhưng cô lại nguyện

ý mắc câu.

Hứa yêu nghiệt tuy rằng không phải là mồi nhử nhưng hắn đã muốn

làm cho con cá Tô Nhan này rất muốn, rất muốn, rất muốn ..đều không thể cự

tuyệt mồi câu, cho nên hắn chắc chắn biết là Tô Nhan sẽ mắc

câu.

Ánh mắt khẳng định rằng em sẽ măc câu thật sự rất là đả thương tự

tôn của Tô Nhan rồi. Cô hiểu ra liền muốn có khí chất mà chụp mạnh lên bàn, sau

đó kiên định nói “Em không đi.” Nhưng là… vì cái gì mà cô nói không nên lời chứ?

Cô thật sự là rất không có lực. Ý thức được chính mình căn bản không thể mở

miệng cự tuyệt là sự thật, trong lòng Tô Nhan yên lặng rơi lệ. Tâm của cô như

viên thủy tinh đều đã vỡ ra, nghiền thành bùn rồi.

“Nghĩ như thế là không tốt sao? Nếu em không thích đi đến đó vậy

chúng ta đi dạo Tây Hồ cũng được.” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhan đã nhăn

lại, Hứa Triết Quân lại một phen thêm lửa.

“Đi.. vì sao không đi chứ?” Tô Nhan cắn chặt răng, cảm giác giống

như là nghẹn khuất, “Chúng là đi theo đoàn sao?”

“Chính mình đi thôi, người trẻ tuổi cùng đi theo đoàn làm gì?

Cũng không phải là các ông già bà lão mà đi theo đoàn.” Hứa Triết Quân thực

khinh bỉ, liếc mắt nhìn Tô Nhan một cái.

Tô Nhan bĩu môi, “Chính mình đi rất nhiều phiền toái, muốn chuẩn

bị rất nhiều thứ này nọ, còn muốn phải tìm nơi ở nữa chứ.”

“Cũng không phải để em đi chuẩn bị mà.” Hứa Triết Quân dùng ánh

mắt như muốn nói anh biết em là kẻ lười biếng rồi, “Việc này anh đều đã chuẩn bị

tốt rồi, em chỉ cần chuẩn bị mọi thứ cho tốt, thứ 6 cùng đi với anh là đủ

rồi.”

“A… vâng.” Ánh mắt Tô Nhan có điểm sáng lên, vui vẻ gật

đầu.

Thì ra có bạn trai vẫn là rất hữu dụng!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.