Chương 28: Hai người ấy rất xứng đôi

Một lần

tập quân sự, bao nhiêu bi kịch. Bi kịch nhất chính là một người nguyên bản da

trắng nõn thơm mền nay trở nên ngăm đen như than. Nhưng mà sau đó còn có cái bi

kịch hơn, chính là một cái bóng trắng từ trên xuống dưới cứ lắc lư trước mặt

mình, lại tạo nên cảm giác sởn da, kch thch thần kinh người yếu

ớt.

Phòng ngủ 215 trừ bỏ Tô Nhan thì ba người còn lại đều là người có

bi kịch như thế.

Mặt Cố Vi Ngôn lộ ra vẻ dữ tợn, “Tô Nhan, tớ thật muốn đem cậu

nhét vào trong nước tẩy sạch nhất sau đó đem lôi ra.”

Trần Tuyền gật đầu, có chút suy nghĩ, “Không, như vậy rất nhanh

là có thể rửa rồi, tớ đề nghị dùng sơn đi.”

Tô Nhan yên lặng không nói gì, người nhìn đáng thương lại là Lăng

Sở Sở, hi vọng đến viện trở cuối cùng.

“Như vậy không tốt lắm đâu...” Thưởng thức một dúm tóc, Lăng Sở

Sở mở miệng nói.

“Làm sao không tốt?” Cố Vi Ngôn cùng Trần Tuyền quay đầu lại,

hung tợn hỏi.

Lăng Sở Sở nhếch môi, cười nói “ý tứ của tớ là dùng sơn làm gì,

quá lãng phí. Chúng ta muốn kiên trì tạo cuộc sống với than thì biện pháp bảo vệ

môi trường nhất chính là...”

Nhìn Tô Nhan từ trên xuống dưới khi cô lui từng bước một về sau,

đôi mắt Lăng Sở Sở sáng lên nhe răng nanh trắng nõn mà cười nói, “Đem A Nhan

buộc lên trên cột cờ, phơi nắng vài ngày cam đoan hiệu quả cực kỳ

tốt.”

“Sở Sở, cậu như thế nào làm được chứ?” Tô Nhan khóc không ra nước

mắt, tức giận run người, rất giống như bị Lăng Sở Sở bội tình bạc

nghĩa.

“Làm sao có thể chứ? Tớ chỉ là đưa cho các cậu ấy chủ ý thôi,

tuyệt đối sẽ không tự mình động thủ.” Lăng Sở Sở đưa tay sờ sờ hai má của Tô

Nhan, da thịt trơn mịn này cảm xúc thật tốt.

“Hu hu....” Tô Nhan cực kỳ bi thương, hai mắt đẫm lệ mông lung,

lên án nói “cậu quả nhiên không thương tớ. Quả nhiên không thương tớ. Dù sao

hiện tại Lâm Phong cũng ở đại học Z, có hắn cậu không còn thương tớ

nữa.”

Lăng Sở Sở xấu hổ, buông tay, “Tớ đây cũng giúp cậu tìm một người

nhé? A Quân? Mộc Thiên? Hay là học trưởng Mộc Phong? Cậu tùy tiện chọn một người

đi.”

“Phốc.. cậu đây là đi chợ rau chọn rau cải trắng sao?” Tô Nhan

thầm khóc, không nói gì nhìn vẻ mặt chân thành tha thiết của Lăng Sở Sở “Tớ mới

không cần. Đàn ông đều như mây bay.”

“Đúng rồi, A Nhan cậu mấy ngày nay đều đi theo học trưởng đúng

không? Hẹn hò sao?” Cố Vi ngôn chuyển cái ghế dựa lại gần, ngồi vào bên cạnh Tô

Nhan, vẻ mặt tò mò.

Tô Nhan liếc mắt nhìn cô một cái, “Chính là đem sách đi đến nơi

nào có điều hòa để đọc thôi, cậu suy nghĩ nhiều quá.”

“Cái gì chứ? Có điều hòa thổi sao. Cậu đúng thật là hội tụ của sự

hâm mộ, ghen tỵ và đáng giận đấy nhỉ.” Cố Vi Ngôn cắn răng giọng căm hận

nói.

Tô Nhan ngạc nhiên, quay cái đã thấy ba người ngồi thành một vòng

tròn, nói với bọn họ, “Tớ phát hiện học trưởng giống như rất coi trọng Hứa

Triết Quân.”

Một câu làm cho sắc mặt ba người trong nháy mắt đều trầm mặc

xuống. Lăng Sở Sở nhìn Cố Vi Ngôn, Cố Vi Ngôn nhìn Trần Tuyền, Trần Tuyền lại

nhìn lại Lăng Sở Sở. Trong mắt các cô đều hiện lên một ý tức, “Chúng ta đem đầu

Tô Nhan bổ ra nghiên cứu xem bên trong chứa gì.”

“Thật sự mà.” Tô Nhan thấy vẻ mặt các cô như không tin, liền đem

đối thoại ngày đó của cô cùng học trưởng Mộc Phong nói lại lần nữa, nhằm nhấn

mạnh độ tin cậy.

Cái này.... toàn bộ phòng ngủ so với vừa rồi còn im lặng hơn. Tô

Nhan hung hãn hỏi, “Không

đúng sao?”

“Làm sao mà đúng được chứ?” Cố Vi Ngôn có cảm giác phát điên, may

mắn Tần Mộc Phong không biết được ý nghĩ này của Tô Nhan, nếu mà biết còn không

đi nhảy lầu sao?

Tô Nhan không hiểu trừng mắt nhìn “Có chỗ nào không đúng sao?”

“A Nhan...” Trần Tuyền bắt lấy hai bả vai

Tô Nhan, hai con mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cô, lời nói thấm thía, “Cậu

không biết là người mà học trưởng Mộc Phong nói thích kia chính là cậu

sao?”

“Tớ?” Tô Nhan chỉ vào chính mình, khoát tay cười mỉa nói, “Đừng

nói giỡn. Học trưởng Mộc Phong vẫn xem tớ như em gái thôi.”

Lăng Sở Sở trầm mặc, học trường àh anh cố gắng nhiều năm như

vậy... kết quả vẫn là vị trí anh trai mà thôi, không có tiến bộ lấy nửa tấc nào

cả. Nha đầu kia vẫn là giống như trước kia, chuyện tình cảm ngây thơ không biết,

giống như một đứa trẻ. Có đôi khi em đều hòa nghi cô ấy có phải hay không sinh

ra thiếu đi mất một phần trí não? Hay là do cô ấy còn chưa gặp được người làm

cho cô ấy nguyện ý hiểu ra vấn đề này chứ?

Sau khai giảng là thời kỳ các câu lạc bộ kết nạp vào sinh viên

mới. Buổi chiều thứ tư, từ sân vận động ngoài trường học đến sân thể dục đều tập

trung đầy đủ quầy hàng của các câu lạc bộ, các nhóm trưởng và các thành viên ra

sức mời các sinh viên khóa mới tham gia vào câu lạc bộ của mình mà các sinh viên

mới vào trường thì hưng trí 10 phần, tập trung xung quanh nhìn nhìn, lo lắng rút

cuộc là nên tham gia vào câu lạc bộ nào.

“Sở Sở, nếu không chúng ta tham gia câu lạc bộ Anime đi?” Cố Vi

Ngôn nhìn mấy hình ảnh trên mấy cái áp phích, vẻ mặt thèm nhỏ

dãi.

Trần Tuyền nhìn nhìn, tỏ vẻ không có hứng thú ngược lại chỉ câu

lạc bộ thư pháp “Tớ cảm thấy chúng ta vẫn là đi luyện thư pháp đi, thu thân

dưỡng tính cho đỡ.”

“Hoặc là tham gia câu lạc bộ vũ đạo đi? Học Khiêu vũ còn có thể

giảm béo được.” Lăng Sở Sở có hứng thú nhất vẫn là câu lạc bộ vũ đạo, có thể rèn

luyện ra một chút sức hút của con gái cũng tốt thôi.

Tô Nhan đâu? Sự chú ý Tô Nhan đã sớm bị hai câu lạc bộ hấp dẫn

rồi. Nhìn ảnh chụp COS hoa lệ tới cực điểm, còn có nhân viên hiện trường COS, Tô

Nhan như muốn chảy cả nước miếng, thậm chí còn có loại cảm giác đói bụng nữa

( COS = cosplay = Costume

Play)

Nhưng đối diện là dàn nhạc MAYA với những ca sĩ rất đẹp trai, còn

có cái đàn ghita kia nữa... từ sau khi học hết cấp ba Tô Nhan đã không chạm qua

cây đàn điện tử nên ngứa ngón tay rồi. Nếu đi vào chạm thử thì chắc cũng không

sao đâu nhỉ.

“Sở Sở, tớ là vào câu lạc bộ COS hay dàn nhạc hơn?” Tô Nhan lôi

kéo ống tay áo của Sở Sở, rối rắm hỏi.

“A... câu lạc bộ COS hả?” Lăng Sở Sở nhìn một đống người đủ màu

sắc mà đầu đầy hắc tuyến, Tô Nhan nhà cô quả nhiên càng ngày càng đáng yêu nha

“A Nhan muốn đi dàn nhạc làm hát chính sao?”

“Không phải, tớ muốn đánh đàn thôi. Cậu cũng biết tớ mấy ngày nay

không chạm vào đàn điện tử rồi...” Tô Nhan vươn mười ngón ta giật giật giơ lên,

hướng tới trước mặt Lăng Sở Sở “Nhưng tớ lại luyến tiếc sự nghiệp COS

nha...”

“Vậy đều tham gia cả hai cái, lại không quy định chỉ có thể tham

gia một câu lạc bộ mà.” Cố Vi Ngôn vỗ vỗ bả vai của cô, “Cái câu lạc bộ COS kia

tớ cũng tính đi, chúng ta cùng đi đi?”

“Ừ.” Ánh mắt Tô Nhan lóe sáng, cầm lấy tay Cố Vi Ngôn vọt

qua.

Lăng Sở Sở sờ trán của mình cảm thán, “Hiện tại là người trẻ tuổi

nha...”

“Thanh xuân thật tốt.” Trần Tuyền có chút hâm mộ nhìn bóng dáng

hai người đang cấp tốc rời đi.

Cuối cùng Tô Nhan tham gia câu lạc bộ COSS và dàn nhạc MAYA, Lăng

Sở Sở tham gia cậu lạc bộ vũ đạo, Trần Tuyền tham gia câu lạc bộ Hàn Mặc ( câu lạc bộ thơ văn),Cố Vi Ngôn

ngoại trừ tham gia câu lạc bộ COS còn tham gia câu lạc bộ

Anime.

Báo danh xong, coi như là đã thỏa mãn tâm sự nhất, bốn người cười

cười nói nói , quyết định đi ra bên ngoài ăn cái gì đó ngon một

chút.

“A, kia không phải là Hứa Triết Quân sao?” Cố Vi Ngôn chỉ vào bên

cạnh sân thể dục, thấy Hứa Triết Quân dưới tán cây liền kêu

lên.

Tô Nhan nhìn theo phương hướng mà bạn chỉ thì thấy Hứa Triết Quân

cùng một bạn nữ sinh đứng chung một chỗ, hai tay nắm ở quai túi xách, đầu hơi

cúi, khóe miệng mỉm cười, hai người chính là nói cái gì đây đó. Cái nữ sinh kia

da trắng như tuyết còn mặc một chiếc áo sơ mi, phía dưới là một quần Jean Short,

cặp đùi thon dài cân xứng làm cho người ta cực kỳ hâm mộ, cô ta chính là ngẩng

đầu nhìn Hứa Triết Quân, tươi cười đến kiều mỵ.

Tóm lại, hai người đứng chung một chỗ thấy thế nào đều là rất

xứng đôi.

“A Nhan, Hứa Triết Quân nhà cậu ở bên ngoài...” Cố Vi Ngôn sáng

mắt nhìn Tô Nhan, nhỏ giọng nói.

Tô Nhan ngạc nhiên không biết nói cái gì, “Cái gì mà nhà tớ? Tớ

cùng hắn không có quan hệ được không?”

Đúng, hai người bọn họ không có vấn đề gì, hắn lại càng không

phải của nhà cô. Tô Nhan ở trong lòng yên lặng lặp lại một lần, đưa mắt nhìn

người thanh niên đứng dưới tàng cây kia, lôi kéo Cố Vi Ngôn, “Đi thôi, đi ăn

cơm. Để lát nữa không còn chỗ đâu.”

“uh, đi nhanh đi.” Lăng Sở Sở cùng Trần Tuyền phụ giúp hai người

nhanh bước rời đi.

Vì sao đột

nhiên cảm thấy ngực có điểm đau chứ? Tô Nhan kéo kéo tóc, nhìn trời xanh mấy

trắng, lắc đầu cố gắng đem cảm giác kỳ quái này quẳng ra sau đầu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.