Chương21: Gần như vậy xa đến thế

Cuối cùng hai người bọn họ đều thở hồng hộc.

Trạm Lam không mở miệng, thân thể đau đến mức muốn cuộn tròn lại.

Nghĩ rằng mình chỉ có một cơ hội duy nhất làm Phong Thiên Tuyển đau cho

nên cô lại cố sức cắn mạnh hơn.

Phong Thiên Tuyển vốn đang gục người trên cơ thể cô th* d*c, không

chú ý nhiều lắm, bị cô cắn một lần, hắn lại càng thở gấp hơn. Hắn vươn

tay ra bóp miệng cô, nghiêng đầu nhìn thoáng qua vết máu trên vai, sau

đó cười nham hiểm: “Được đấy, rất có bản lĩnh, Giang Trạm Lam! Trên thế

giới này người đánh tôi, cắn tôi xong mà vẫn còn sống sót được chỉ có

thể là em thôi.”

Phong Thiên Tuyển bóp cằm cô rất mạnh khiến cô không nhúc nhích được, cô chỉ có thể nhìn khuôn mặt hắn gần trong gang tấc cùng với đôi mắt

thâm trầm đen tối kia.

Trên trán hắn vẫn còn mồ hôi, từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt cô.

Lúc này Trạm Lam vốn đã há miệng khỏi vai Phong Thiên Tuyển, cuối cùng dừng lại ở cổ hắn.

“Ồ, không đúng, hình như trước đây có người đã từng đánh tôi. Có điều tôi cảm thấy em nhất định không muốn biết người đó hiện tại thế thảm

thế nào đâu. Thực ra tôi cũng không nhớ rõ lắm, không biết là đã chặt

hai cánh tay hắn ném xuống biển làm thức ăn cho cá hay là đã bắn chết

hắn?” Phong Thiên Tuyển vừa nói vừa tăng thêm lực ở tay.

Lúc đầu Trạm Lam chỉ cảm thấy cổ mình rất đau, nhưng cảm giác rất

nhanh thay đổi, phổi trở nên khó chiu, cảm giác như úng nước. Cô không

muốn mở miệng cầu xin Phong Thiên Tuyển, vì vậy cô cắn chặt môi, khoang

miệng đã tràn ngập mùi tanh của máu, không rõ là máu của ai. Có lẽ cũng

không quá lâu, tay cô buông xuống giường, cả người vô lực như sắp hôn

mê.

Nháy mắt, một luồng khí mát lạnh xộc vào, cô không kịp thích ứng, ho sặc sụa.

Trạm Lam nhìn loáng thoáng thấy được Phong Thiên Tuyển đang cười nhạo mình, hoảng hốt nghe được hình như hắn nói: “Thế nhưng chiếm được bông

hoa này tôi cũng đâu có tốn ít công sức. Đương nhiên không dễ dàng để

cho em chết được? Chí ít cũng phải chơi cho đủ trước đã, sau đó em sẽ

được sống tốt.”

Cho dù cảm thấy nhục nhã, nhưng ngay cả miễn cưỡng cười cô cũng không đủ sức lực, đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phong Thiên Tuyển dường như hiểu rõ suy nghĩ của cô, tất nhiên không

để cho cô được như ý. Hắn kéo mặt cô lại, chậm rãi cúi xuống cắn lên bờ

môi của cô. Một cơn đau đớn truyền đến toàn thân Trạm Lam. Hắn không để

cho cô có cơ hội trì hoãn, ngay lập tức chiễm hữu cô lần thứ hai, động

tác còn kịch liệt hơn lần trước, ngang ngược hơn lần trước, dường như

không thể thấy được vẻ cầu xin của cô.

Trạm Lam cảm thấy các khớp xương toàn thân mình như rời ra, trong

miệng, mùi máu tươi nồng nặc, bọn họ giống như đang chiến tranh.

Đáng sợ nhất là hm m**n dc v*ng của Phong Thiên Tuyển quá mạnh,

không hề buông tha một chút nào để người khác giữ được ý thức. Cái hắn

muốn chính là cô phải toàn tâm toàn ý.

Bị Phong Thiên Tuyển dày vò đến mê man, Trạm Lam thấy hắn đang nhíu mày, vậy mà cô còn có thể cười.

Từ đầu đến cuối, cô hoàn toàn không mở miệng cầu xin hắn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.