Chương 7: Quan tâm

...

Anh quan tâm đến cô vì tình yêu đã qua, còn cô quan tâm đến anh vì muốn anh có

được hạnh phúc.

Đêm đã khuya, phòng bệnh yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe rõ được hơi thở

của mình.

Lâm Mặc gặp ác mộng nên tỉnh giấc, cô vùng vẫy rồi ngồi dậy, không ngừng thở

gấp.

Cô lại mơ thấy cái ngày có mưa bão đó.

Ban ngày, ánh mắt anh đau thương đến mức tuyệt vọng, cô nghe thấy anh nói sẽ

không yêu ai khác rồi quay người bước đi và ngã xuống đất. Cái bóng xiêu vẹo

của anh biến mất trước mắt cô, cô nhận ra đó là lời vĩnh biệt.

Ban đêm, trời mưa to như trút nước át đi tiếng khóc của cô gào thét gọi anh.

Ánh sáng của ngọn nến xóa tan bóng tối, chiếu vào cô khiến cô lâm tưởng đó là

con đường đi tới thiên đường.

Một ngày một đêm, cô mất đi hai người cô yêu quý nhất trong cuộc đời, cô mất

tất cả, cô từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

Cô sống tạm bợ được chăng hay chớ có lẽ là vì mong muốn sự thống khổ có thể xóa

đi những tội ác của mình.

Miệng đắng ngắt, cơn sốt cao khiến cổ họng cô khô rát, cơ thể không còn một

chút sức lực nào. Cô cố gắng lắc đầu để xóa tan đi cơn ác mộng rồi bước xuống

khỏi giường rót nước uống, tiếp tục sống với hình ảnh một Lâm Mặc lạnh lùng và

không quan tâm đến bất kể điều gì ngoài công việc.

Có thể làm lại được không? Cô bắt đầu hoài nghi, dường như ngày càng có nhiều

điều giằng co trong cô khiến cô vô cùng mệt mỏi, cô không biết mình có thể

chống chọi được bao lâu, tốt nhất là nên chống chọi đến khi cô hoàn thành lời

hứa của mình với Trang Tinh.

Cốc và bình nước ở trên bàn đối diện với giường bệnh, Lâm Mặc cố gắng ra khỏi

giường, khi chân vừa chạm xuống đất thì cô bị ngã. Cô không ngờ cơ thể mình trở

nên yếu ớt như vậy, một cơn sốt mà có thể làm cô mất hết tất cả sinh lực.

Cô bò trên mặt đất, cố gắng quay trở lại giường bệnh. Cô không để ý có một bóng

đen trên ghế số pha đứng dậy, chầm chậm bước đến gần cô.

“Chị không sao chứ? Xin lỗi, em không cẩn thận ngủ quên mất.”

Lâm Mặc ngạc nhiên ngẩng đầu lên, cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt nên không nhìn

rõ được đó là ai, nhưng giọng nói quen thuộc khiến cô xóa tan nghi ngờ.

Bách Vũ Trạch?

“Tại sao cậu lại ở đây?”

“Em…muốn chăm sóc chị.” Bách Vũ Trạch nói nhỏ, giọng điệu có vẻ đang rất hối

lỗi. Sau khi đợi mọi người rời đi cậu đã ngấm ngầm quay lại, đầu tiên chỉ muốn

hỏi bác sỹ tình hình cụ thể của Lâm Mặc nhưng phát hiện không có ai chăm sóc cô

nên cậu ở lại.

Cậu ngồi trên ghế sô pha, vừa nhìn cô vừa suy nghĩ tất cả mọi chuyện về cô rồi

ngủ quên mất.

Cậu dựa vào ghế sô pha ngủ rất say và thoải mái, đây là điều hiếm thấy kể từ khi

cậu bị thương đến nay, thậm chí cậu còn mơ thấy mình đứng trên sân khấu, hăng

say hát và nhảy vũ đạo trong tiếng dương cầm du dương và nhận được sự cổ vũ của

mọi người.

Nếu không bị Lâm Mặc làm kinh động, cậu nghĩ cậu có thể ngủ cho đến khi trời

sáng.

Lâm Mặc cô gắng chống tay ngồi dậy.

Cậu bé này sao vậy? Nửa đêm không ở nhà nghỉ ngơi lại đến phòng bệnh của cô làm

gì? Lẽ nào cậu ta quên mình cũng là một bệnh nhân cần được chăm sóc sao?

Thật là người thích càn quấy.

Trong ánh sáng lành lạnh của trăng đêm, Bách Vũ Trạch thấy Lâm Mặc đang tức

giận. Cậu nghĩ sự việc liên quan đến tờ báo khiến cho cô vẫn còn bực bội với

mình, trong lòng cậu thấy vô cùng hối hận.

Công ty không hề biết chuyện này, Trương Như đưa ra ý kiến nên giấu kín, mọi

người không được nói cho ai. Trương Như đã cẩn thận đến gặp cậu để nói chuyện,

nói với cậu rất nhiều việc liên quan đến làng giải trí mà cậu không biết.

Lúc đó, cậu cảm thấy hơi thất vọng. Làng giải trí không hề giống như cậu tưởng

tượng, chỉ cần có tài thì có thể biểu diễn trên sân khấu, chỉ cần có ước mơ và

cố gắng thì có thể được tất cả mọi người yêu quý.

Trên thực tế, mọi người ở trong giới này chỉ giống như một lớp băng mỏng, không

chú ý một chút là có thể phá hủy tất cả những thành tích mình đã chịu biết bao

khổ sở mới có được. Với những người mới đến như họ, một thông tin bất lợi đủ để

họ mất tất cả.

Chị Tô Á Nam nói không sai, làng giải trí không chấp nhận sự thật, càng không

thể tự ý muốn làm gì thì làm, cậu cần phải tiếp tục ở đây để thực hiện ước mơ,

điều đó đồng nghĩa với việc phải từ bỏ cái tôi của mình.

Cậu không thể quên được câu nói của Trương Như: “Cậu vẫn còn quá trẻ, cần tiếp

tục rèn luyện nhiều. Nhưng cậu rất may mắn vì trợ lý của các cậu là Lâm Mặc, cô

ấy rất biết cách bảo vệ các cậu.”

Đúng rồi, cô đã bảo vệ cậu, cô đã bảo vệ Secret. Nhưng vì thế cô bị ốm, ốm đến

mức bị ngã mà không sao đứng dậy được.

Bách Vũ Trạch dựa vào gậy cúi người xuống, cố gắng kéo tay Lâm Mặc.

Nhưng chiếc chân bó bột không nghe lời cậu, bị mất trọng tâm, cả người cậu ngã về

phía Lâm Mặc…

Lúc đó thời gian như ngừng lại.

Lâm Mặc nằm thẳng trên nền nhà, Bách Vũ Trạch ngã lên người cô.

Cô bực bội nhìn cậu, trong đầu không suy nghĩ được gì nữa, có một mùi hương

khiến cho cô cảm thấy như bị sét đánh.

Mùi hương này…Mùi hương này…

“Xin lỗi, em…em chỉ muốn kéo chị dậy.” Bách Vũ Trạch lúc đó cũng không nghĩ

được gì, vẻ mặt của Lâm Mặc khiến cậu nhanh chóng quay về với hiện thực. Cậu

không biết phải làm gì, lồm cồm bò dậy rồi ngồi sang bên cạnh, cảm thấy máu dồn

hết lên đầu, mặt cậu đỏ dừ.

Cậu biết mình không thể giúp được Lâm Mặc nên đành nhấn chuông gọi y tá.

Một người y tá khỏe mạnh bế Lâm Mặc đặt lên giường, đo nhiệt độ và huyết áp cho

cô, sau khi kiểm tra thấy cô không sao mới yên tâm rời đi.

Còn Lâm Mặc vẫn chìm đắm trong mùi hương đó.

Vì sao trên người cậu ấy lại có mùi hương này?

Cô nhìn Bách Vũ Trạch, cậu vẫn đứng gần đó và không biết phải làm gì.

Bách Vũ Trạch lo lắng vì cậu không ngờ lại xảy ra việc khó xử như vậy. Trong

lòng bối rối, cậu nói: “Chị… Chị nghỉ ngơi cho khỏe, em…em về trước, muốn mắng

em thì đợi chị khỏe rồi nói.”

Cửa phòng bệnh được đóng lại rất nhẹ nhàng. Bách Vũ Trạch vừa quay người bước

đi thì nghe thấy trong phòng bệnh có tiếng khóc.

Trong đêm yên tĩnh, tiếng khóc nghe rất rõ. Cậu dựa người vào cửa, yên lặng

chịu đựng và cảm thấy như có kim đâm vào trái tim cậu.

Vì sao cậu lại cảm thấy như vậy?

Vài ngày sau, cơn sốt của Lâm Mặc vẫn không chịu lui nhưng cô không muốn ở

trong bệnh viện nữa.

Quyết định về nhà nghỉ ngơi của cô bị mọi người phản đối, Tô Á Nam nói sẽ dành

hai ngày nghỉ để chăm sóc cho cô, bao giờ hết sốt cô mới được về nhà.

“Tiểu Mặc, có muốn ăn hoa quả không? Mình gọt cho cậu ăn.” Tô Á Nam cầm một quả

táo giơ qua giơ lại trước mặt cô.

“Có.”

Lâm Mặc cảm thấy hôm nay Tô Á Nam hơi lạ, cô ấy không nói nhiều mà yên lặng,

thậm chí có lúc không biết mải nghĩ về điều gì đó đến mức thất thần.

“Gần đây có chuyện gì không thuận lợi sao?” Là công việc hay tình cảm?

Tay đang cầm dao của Tô Á Nam dừng lại, cô vội vàng cười đáp: “Không có gì không

thuận lợi, vì sao cậu lại hỏi như vậy?”

“Cậu có tâm sự.”

“Không có, mình có tâm sự gì đều nói với cậu.”

Lâm Mặc không hỏi nữa nhưng tự nói với mình: “Trong lòng mỗi người đều có bí

mật, bí mật nói cho người khác thì không còn là bí mật nữa.”

Câu nói cảm khái đó lọt vào tai Tô Á Nam lại có ý nghĩa khác, cô cho rằng Lâm

Mặc đang trách cô không coi cô ấy là bạn tốt, cô hoang mang đặt nửa quả táo

đang gọt dở xuống.

“Không phải thế, thực sự là mình cũng không hiểu rõ được cảm giác của mình, là…

là mình đang suy nghĩ, đang suy nghĩ.” Đột nhiên, Tô Á Nam kéo ghế đến gần

giường bệnh, ghé sát người gần Lâm Mặc hỏi: “Tiểu Mặc, mình có thể thích một

người không?”

Lâm Mặc ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên họ nói chuyện liên quan đến vấn đề tình

cảm, trước đây khi Tô Á Nam có bạn trai, cô chỉ nhắc nhở một câu mang tính chất

tượng trưng rồi không can thiệp gì nữa, càng không hề có chuyện ngồi với nhau

nói những tâm sự của phụ nữ như bây giờ.

Cô nghĩ đến lời nói tận đáy lòng của Tô Á Nam, cười một cách không tự nhiên “Có lúc nào mình phản đối cậu không được có bạn trai sao? Mặc dù công ty không

tán thành cậu công khai tình cảm, nhưng cũng không thể phản đối được.”

“Mình không nói thế, mình muốn nói, mình có thể thích anh ấy không? Mình có nên

thích anh ấy không?” Tô Á Nam có vẻ hơi xấu hổ, điều này rất hiếm khi nhìn thấy

trên mặt cô bởi cô luôn luôn thẳng thắn và rõ ràng, thích là thích, thích rồi

sẽ công khai, không úp úp mở mở như bây giờ.

Cô ấy thích ai rồi?

Lâm Mặc nghĩ một lát, chắc chắn không phải là người ngoài giới nghệ sỹ bởi vì

cô ấy không thể có thời gian giao lưu kết bạn với người ngoài. Thời gian gần

đây cô ấy chỉ đóng phim, bạn diễn là Giang Hạo Vũ.

Lẽ nào là Giang Hạo Vũ?

Tô Á Nam không để ý đến tâm trạng phức tạp của Lâm Mặc, cô cầm nửa quả táo lên

mũi ngửi rồi tiếp tục nói về tình cảm của mình.

“Lần đầu nhìn thấy kịch bản phim mình tự hỏi, cảm giác thầm yêu một người như

thế nào, có đau khổ không hay là ngọt ngọt chua chua. Nhưng khi mình thực sự có

cảm giác đó, mình phát hiện ra cảm giác đó rất kỳ diệu, giống như nước có ga

không ngừng dâng lên bọt khí, nhớ nhung bất kể lúc nào, có khi gặp anh ấy rồi

vẫn cảm thấy nhớ. Tiểu Mặc, mình cảm thấy mình đã thích anh ấy thật rồi.” Bộ

phim cô và Giang Hạo Vũ đóng có nội dung là một câu chuyện liên quan đến tình

yêu.

Nụ cười ngại ngùng của Tô Á Nam như châm vào da thịt Lâm Mặc, tay cô ở dưới

chăn bám chặt lấy ga trải giường.

“Vậy thì cứ thích đi, làm thế nào hợp lý là được.” Cô bình thản nói, mỗi từ

thốt ra dường như đang giằng kéo trong lòng cô.

“Thật sao? Cậu đồng ý rồi?” Tô Á Nam hưng phấn đến mức muốn nhảy cẫng lên hô

vạn tuế.

Lâm Mặc cười, bàn tay bám chặt lấy ga giường thả lỏng ra, tinh thần cũng thoải

mái hơn.

Cô lẽ, anh ấy và Tô Á Nam thực sự rất đẹp đôi, tính cách nội tâm của anh ấy kết

hợp với tính cách vui vẻ của Tô Á Nam có thể bổ sung cho nhau và họ sẽ hạnh

phúc!

“Tô Á Nam, câu nói này phải hỏi người ấy của cậu mới thỏa đáng? Là bạn bè tốt

của nhau, đương nhiên mình sẽ chúc phúc cho cậu.”

“Nhưng mình cũng không biết anh ấy có thích mình không, cho đến giờ chỉ là tình

cảm đơn phương của mình thôi.”

“Vậy vì sao cậu lại nghĩ đến việc phải được mình đồng ý?”

“Bởi vì hình như anh ấy đối với cậu…Mình cũng không biết liệu cậu cũng…” Tận

mắt chứng kiến sự căng thẳng của Giang Hạo Vũ khi gặp Lâm Mặc, dũng khí của Tô

Á Nam lại biến mất.

“Cậu muốn nói Giang Hạo Vũ nghĩ mình là người yêu đầu của anh ấy, có lúc cảm

xúc của anh ấy rất phức tạp, quan tâm nhiều đến mình nên cậu không biết mình có

cảm giác như vậy với anh ấy không sao?”

Mắt Tô Á Nam mở to ngạc nhiên. “Vì sao cậu biết đó là Giang Hạo Vũ? Quả nhiên

là không giấu được cậu.”

“Người phụ nữ khi yêu rất ngốc nghếch, người tỉnh táo có thể nhìn thấy rõ.” Lâm

Mặc cố gắng cứu quả táo đáng thương trong tay Tô Á Nam, nếu không nó sẽ bị dập

nát mất.

Đột nhiên cửa phòng bệnh mở ra, có tiếng cười của Liễu Vân Dật vọng vào: “Cái

gì mà người tỉnh táo có thể nhìn thấy rõ? Hai người đang nói chuyện gì thế?”

Tô Á Nam giống như bị điện giật hoang mang nhảy bật ra khỏi ghế, căng thẳng

nhìn ba người Secret dò hỏi: “Các anh đến từ lúc nào? Đứng bên ngoài bao lâu

rồi?”

Liễu Vân Dật cảm thấy rất thú vị tiến lại gần trêu cô: “Ồ, sư tỉ nhất định là

có bí mật nên sợ chúng tôi nghe thấy. Lâm Mặc, tiết lộ một chút đi, sư tỉ đáng

yêu của chúng tôi có bí mật nào không thể cho chúng tôi, hoặc người nào đó

trong chúng tôi biết thế?”

Lâm Mặc không nhìn Giang Hạo Vũ, cũng không muốn nhìn anh, ánh mắt của cô luôn

dõi theo Tô Á Nam, cô phát hiện ra lúc Liễu Vân Dật đang nói, cô ấy đã nhìn

trộm Giang Hạo Vũ mấy lần rồi. Nếu không biết che giấu như thế này thì chẳng

bao lâu nữa, mọi người trong công ty sẽ biết!

“Các anh tự đi hỏi cô ấy đi, tốt nhất là đưa cô ấy đến nhà hàng vừa ăn vừa tra

khảo, tôi muốn ngủ một lát.” Cô ra quyết định, không muốn vấn đề này dây dưa

thêm nữa.

Bách Vũ Trạch nhìn Lâm Mặc rồi nói: “Các anh đi đi, hôm nay đi nhiều quá, chân

em hơi đau nên muốn ngồi ở đây nghỉ một lát.”

“Không được, ai mà biết được cậu có làm cho Tiểu Mặc tức giận không, nếu không

vì cậu, Tiểu Mặc đã …”

“Á Nam, chuyện này đã qua rồi.” Lâm Mặc ngắt lời Tô Á Nam lúc này vẫn đang tức

giận với Bách Vũ Trạch, cô không muốn giữa họ nảy sinh thêm mâu thuẫn nữa.

Nhưng Bách Vũ Trạch cũng không giải thích gì nữa, cậu hòa giải với Tô Á Nam “Sư tỉ, là em sai rồi được chưa, lần sau sẽ không dám nữa, chị bỏ qua cho em

lần này đi!”

“Hừ.”

“Được rồi, được rồi, chúng ta đi thôi, Lâm Mặc, cô nghỉ ngơi cho khỏe. Vũ

Trạch, có việc gì thì báo cho chúng tôi.” Liễu Vân Dật đứng ra giảng hòa, giục

mọi người ra cửa.

Căn phòng đang ồn ào trở lại yên tĩnh.

Lâm Mặc nhìn Bách Vũ Trạch không nói gì, ánh mắt lạnh lùng trở nên ấm áp.

“Cậu ngồi xuống được không?” Cô chỉ vào chiếc ghế trước giường.

“Ồ, vâng.” Bách Vũ Trạch bước rất chậm.

Mùi hương ấy lại xuất hiện, Lâm Mặc biết cảm giác của mình buổi tối hôm đó

không sai, hôm nay mùi hương ấy xuất hiện trên người Bách Vũ Trạch rõ hơn.

“Có phải cậu dùng nước hoa Cartier đã ngừng sản xuất rồi không?”

Lâm Mặc hỏi đường đột khiến cho Bách Vũ Trạch cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng cậu

không nghĩ nhiều, gật đầu. Lọ nước hoa này là mẹ cậu sưu tập, bởi vì thích mùi

hương đặc biệt này nên cậu thường xuyên dùng.

Cậu nhìn Lâm Mặc đợi cô nói tiếp nhưng thấy cô yên lặng nhìn lên trần nhà,

không tỏ thái độ gì.

“À…” Cậu đang định lên tiếng để phá tan không khí yên lặng trong phòng khiến

cậu cảm thấy bất an, Lâm Mặc bỗng nhiên nói: “Không cần nói xin lỗi, cậu không

làm bất kỳ điều gì có lỗi với người khác. Nhưng tôi muốn hỏi cậu, bây giờ cậu

là ai? Bách Vũ Trạch của Secret hay Vũ Trạch mới tốt nghiệp học viện âm nhạc?”

“Có gì khác nhau sao? Cả hai đều là em ạ!”

“Đương nhiên là có khác nhau, Vũ Trạch có thể làm gì tùy thích, Bách Vũ Trạch

phải tuân theo rất nhiều quy định; Vũ Trạch có thể thoải mái thể hiện bản thân,

Bách Vũ Trạch nói mỗi câu đều phải suy nghĩ kín kẽ, thậm chí nói những lời

không thật lòng; rất nhiều việc Vũ Trạch có thể làm nhưng Bách Vũ Trạch không

được phép làm; Vũ Trạch chỉ là một sinh viên bình thường, còn Bách Vũ Trạch là

một ngôi sao mới sáng trong làng giải trí.”

Lâm Mặc không biết vì sao lại nói những điều đó với cậu, nhưng trong lòng cô

luôn muốn cậu ấy hiểu rõ. Cô biết Trương Như đã nói chuyện với cậu ấy nhưng

không biết cậu có hiểu được gì trong cách nói trang trọng của cô ấy không.

“Ngôi sao mới sáng? Ha ha, chị đã nhìn thấy ngôi sao nào bị què chưa?”

Bách Vũ Trạch muốn cười nhưng không thể kiềm chế được sự đau khổ của mình. Từ

ngày bị thương đến giờ, mọi người xung quanh cậu đều tự giác tránh nhắc đến

tiền đồ của cậu, bố mẹ không nói, mọi người trong nhóm không nói, ngay cả công

ty cũng khuyên cậu nên nghỉ ngơi, bồi dưỡng sức khỏe, tất cả công việc đều

trong trạng thái tạm dừng.

Trong buổi họp lúc sáng, Trương Như nói việc tuyên truyền cho đĩa nhạc cần đi

đến nhiều tỉnh và thành phố khác, nhưng cậu phải đứng ngoài cuộc.

Họ là một nhóm mới, lần đầu đi tuyên truyền lại thiếu một người, chắc chắn

chuyện này chưa bao giờ xảy ra trong làng giải trí, đúng lúc bắt đầu thực hiện

ước mơ của mình thì cậu bị đào thải.

Sao cậu có thể cam lòng?

“Em không cam lòng, vì sao lại đối xử với em như vậy? Vì sao em vừa mới bước

lên con đường của mình đã bị đá về điểm xuất phát? Vì sao?” Cậu khóc, nước mắt

không ngừng chảy lã chã trên mặt. Cậu giấu đầu vào cánh tay mình, đây là lần

đầu tiên cậu khóc như thế. Không biết vì sao cậu có một cảm giác kỳ lạ với Lâm

Mặc, dường như khóc trước mặt cô là một điều rất tự nhiên.

“Cậu cảm thấy cậu đã thất bại rồi sao?” Giọng Lâm Mặc vẫn lạnh lùng như thế

nhưng đối với Bách Vũ Trạch, nó lại ấm áp vô cùng.

Cô rất đặc biệt, không giống người khác sẽ an ủi động viên cậu, mỗi câu nói của

cô đều đi thẳng vào nội tâm khiến cậu không thể tránh né, chỉ có thể ngẩng đầu

đối mặt mà thôi.

“Em thực sự thất bại rồi.” Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng mơ ước của cậu đã

trở nên rất xa xôi.

“Tôi nhớ lần đầu tiên xem hồ sơ của cậu, cậu nói ước mơ lớn nhất của cậu là

được đứng trên sân khấu để hát bài hát của mình. Giọng hát của cậu hỏng rồi

sao? Cậu không thể hát được nữa sao? Theo tôi biết, đầu gối của cậu chỉ bị

thương cần nghỉ dưỡng một thời gian nhưng cậu đã làm hỏng trái tim mình. Không

ngờ cậu lại yếu đuối như vậy.”

Bách Vũ Trạch ngừng khóc ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

Ước mơ của cậu lẽ nào không phải là ca hát sao? Từ nhỏ cậu đã thích âm nhạc,

thề sẽ không bao giờ từ bỏ mơ ước của mình, không ngờ chỉ một bất trắc nhỏ đã

khiến cậu mất đi sự tự tin, thậm chí cho rằng mọi thứ đã kết thúc.

Có phải là cậu xuẩn ngốc quá không?

“Thế nào, đã phát hiện ra mình sai ở đâu chưa? Nhưng đừng vội mừng, mơ ước của

cậu rất tuyệt, tuy nhiên trong làng giải trí cậu không phải là người giỏi nhất,

Secret cũng không thể chỉ dựa vào âm nhạc để tồn tại, nói một câu hơi khó nghe,

trong làng giải trí, ca hát là một điểm yếu của nhóm cậu.”

Chút hy vọng vừa lóe lên trong lòng Bách Vũ Trạch bị Lâm Mặc dội cho một gáo

nước lạnh. Cậu vẫn tự hào vì giọng hát của mình, âm nhạc mà cậu yêu quý lẽ nào

cũng không thể cứu cậu ra khỏi khó khăn sao?

Cậu ngẩng đầu, yên lặng nhìn Lâm Mặc đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt đầy

nước mắt mơ màng giống như của một đứa trẻ đang bị mất phương hướng.

Lòng Lâm Mặc dịu dàng trở lại.

“Có thể tôi không thể đi cùng họ, trong thời gian này, nếu cậu tin tôi, nếu cậu

đồng ý, hãy để tôi giúp cậu.”

...

Chuyến bay của Secret xuất phát ở sân bay Hồng Kiều, đích đến là Bắc Kinh.

Lần đầu tiên rời Thượng Hải đến nơi khác để làm việc, mọi người đều rất hưng

phấn. Nghe Trương Như dặn dò công việc xong, Liễu Vân Dật quay đầu hỏi Giang

Hạo Vũ: “Thật đáng tiếc, Vũ Trạch không đi được. Cũng không biết cậu ấy có thể

chạy đi đâu để giải sầu.”

“Sợ gì, có Lâm Mặc ở đó, cậu ấy sẽ không sao đâu.” Trương Như sửa tờ lịch trình

công việc trong tay, thản nhiên trả lời một câu nhẹ như gió thoảng. Cô nghĩ

thầm trong lòng, nơi nào có Lâm Mặc nơi đó là an toàn nhất trên thế giới này.

Nghe thấy cô nói thế, Giang Hạo Vũ ngừng đưa bánh ga tô lên miệng, thái độ có

vẻ mất tự nhiên rồi rất nhanh chóng khôi phục lại tâm trạng bình thường.

Không tiếp tục chủ đề đó nữa, mọi người hoặc che mắt ngủ hoặc nghe nhạc xem

phim, Trương Như ngồi phía trước Liễu Vân Dật đang làm việc riêng của mình.

Liễu Vân Dật nghiêng đầu hỏi nhỏ Giang Hạo Vũ: “Nói thật, tình cảm của anh với

Lâm Mặc có phải là…” Anh ta không nói hết câu, tin chắc rằng Giang Hạo Vũ có

thể hiểu được nội dung mà chưa nói hết câu.

Giang Hạo Vũ ăn nốt miếng bánh, giả vờ không hiểu hỏi: “Gì?”

“Này, anh không cần phải giả vờ với tôi? Tôi không tin là anh không hiểu ý của

tôi.”

“Không hiểu.” Giọng Giang Hạo Vũ buồn buồn, có vẻ chán kiểu buôn chuyện của

Liễu Vân Dật.

Nhưng Liễu Vân Dật thấy rõ cảm xúc của anh nên không chịu buông tha: “Không

hiểu? Thế tôi hỏi anh, hôm Lâm Mặc bị ngất, vì sao anh chạy nhanh thế? Lâm Mặc

ở viện mấy ngày, vì sao anh lại không để tâm đến chuyện gì? Mỗi lần chúng ta

đến thăm Lâm Mặc, mọi người đều cười với cô ấy còn anh yên lặng. Lại còn sáng

nay nữa…”

“Đừng nói nữa.” Giang Hạo Vũ chau mày lại.

Anh nhớ đến việc sáng nay đến tập trung ở công ty, trong lòng cảm thấy không

thoải mái.

Lẽ ra Bách Vũ Trạch không đi, công ty cho cậu ấy nghỉ thì cậu ấy không cần đến.

Nhưng cậu ấy vẫn đến, hơn nữa lại đến với Lâm Mặc.

Cậu ấy nói hôm nay Lâm Mặc xuất viện, họ cùng đến đây từ bệnh viện.

Từ lúc nào quan hệ giữa cậu ta và Lâm Mặc lại trở nên thân thiết như vậy? Giang

Hạo Vũ đứng phía sau, thấy mọi người vây lấy Bách Vũ Trạch và Lâm Mặc hỏi thăm,

tự nhiên anh cảm thấy vô cùng bực bội.

Thậm chí anh không biết mình đang tức giận điều gì.

“Bị hấp dẫn bởi một cô gái đặc biệt như thế là điều đương nhiên. Anh thấy Vũ

Trạch hôm nay có gì khác thường không? Từ khi cậu ấy bị thương đến giờ, tôi

không hề thấy cậu ấy cười nói vui vẻ như thế. Còn anh? Anh có cảm giác gì đối

với Lâm Mặc? Người thay thế cho bạn gái cũ?”

“Đừng nói lung tung, tôi không thể coi cô ấy là người thay thế được.”

“Vậy, anh muốn bắt đầu lại với cô ấy sao?”

“Tôi không biết.”

Anh không biết, anh không biết cảm giác của mình với Lâm Mặc rốt cuộc là gì?

Mỗi lần muốn đến gần cô ấy anh lại cảm thấy sợ hãi, mỗi lần muốn rời xa cô ấy

anh lại không cam lòng. Anh biết rõ nguyên nhân là vì Chung Nhã Tuệ, nhưng có

lúc lại cảm thấy không phải, rất nhiều cảm xúc không rõ ràng rối tung lên trong

đầu anh khiến cho anh thường xuyên bị đau đầu.

Lần này trong các nhân viên cùng đi không có tên Lâm Mặc, anh thở phào nhẹ

nhõm, nhưng trước khi đi, trong lòng anh lại hy vọng Lâm Mặc sẽ chủ động yêu

cầu được đi cùng họ.

Anh phát hiện ra rằng, những điều liên quan đến Lâm Mặc khiến anh càng ngày

càng không hiểu nổi chính mình.

Liễu Vân Dật nhìn sắc mặt của Giang Hạo Vũ thở dài, không muốn động đến anh

nhưng không nói những lời này, anh lại cảm thấy mình không có trách nhiệm với

anh em.

Người sa vào chuyện tình cảm thường mù quáng, tầm nhìn trở nên hạn hẹp, Lâm Mặc

nói đúng, người ngoài có thể nhìn thấy rất rõ!

“Nếu anh thích Lâm Mặc, hãy xóa bỏ hình ảnh người yêu cũ trong ký ức của anh,

nếu không… Dù sao không có người phụ nữ nào muốn mình là người thay thế cho

người khác, đừng nói đến chuyện trong lòng còn có một người khác tồn tại. Nhưng

anh cũng cần chuẩn bị tâm lý, một người phụ nữ đặc biệt như cô ấy có lẽ sẽ

không để mình rơi vào tình trạng khó xử như thế. Vì thế, nếu anh thích cô ấy,

anh sẽ đau khổ.”

Giang Hạo Vũ cúi đầu không nói gì, trầm tư suy nghĩ. Sau một hồi lâu, anh quay

đầu nhìn thẳng vào mắt Liễu Vân Dật hỏi: “Cậu có cảm thấy Vũ Trạch cũng thích

cô ấy không?”

Liễu Vân Dật tập trung vào chữ “cũng”, ngay lập tức hiểu rằng anh ấy đã thích

Lâm Mặc rồi, trong lòng thầm thở dài.

“Về phía Vũ Trạch, nếu cậu ấy thích Lâm Mặc, cậu ấy cũng gặp khó khăn giống

anh, không kể đến điều khác, khoảng cách sáu năm tuổi giữa họ là một điều khó

vượt qua!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.