Chương 88: Đường về phong ba 1

Thất Thất hiếm khi ngủ đến say sưa là bị Quản Phong kêu dậy, Thất

Thất mở đôi mắt buồn ngủ lim dim, thấy Quản Phong đại nhân đích thân tới gian ổ chó của mình, vội vàng thụ sủng nhược kinh ngồi dậy, nhìn ánh

mắt Quản Phong rõ ràng có chút bất thiện, Thất Thất trong ngực không

khỏi gõ trống: Chẳng lẽ Quản Phong này dự định thừa dịp Doãn Trường

Ninh về bắc, không có thời gian rảnh hỏi đến sự vụ lớn nhỏ trong tướng

quân phủ, mang mình hủy thi diệt tích!

Nghĩ đến đây, Thất Thất lập tức khẩn trương lên, lúc đối phó với Doãn Trường Ninh, mình còn có nhện độc cùng vân nê cung, đối phó Quản Phong

này, nàng lại là tay không tấc sắt, Thất Thất theo bản năng lấy tay ở

trên chiếc giường mình kia mò lung tung, muốn đụng đến cái gì đó có thể

dùng để phòng bị, lại nghe Quản Phong hung tợn nói:“Thu dọn một chút,

lập tức xuất phát!”

Thất Thất nghe mà sửng sốt: Xuất phát, xuất phát đi đâu, chẳng lẽ ở

trong này động thủ không tốt, muốn đi ra ngoài động thủ, chẳng lẽ để cho mình thu dọn cái chiếu dùng để gói xác? Vậy còn thu dọn cái rắm nha!

Chết tới nơi Thất Thất tận lực tỏ ra trấn tĩnh một ít, nhặt lên cây quạt lụa của mình ra vẻ nho nhã nói:“Quản đại nhân, mời đi!”

Quản Phong vừa thấy có chút buồn bực nói:“Ngươi cái gì cũng không mang?”

Thất Thất cực kỳ phóng khoáng mở ra cây quạt nhẹ nhàng phe phẩy

nói:“Trên đời này bất luận thứ nào cũng là sinh không mang đến chết

không mang đi, mang nhiều thứ nhơ bẩn như vậy…,”

Quản Phong duỗi tay ra đánh gãy thiên đại kịch hiên ngang lẫm liệt

Thất Thất chuẩn bị tốt:“Ít nói mấy lời nhảm nhí như vậy, nhanh chóng đi

thôi!”

Thất Thất nghe xong lời này còn có chút bất mãn, người đều sắp chết,

không cho bữa ăn ngon thì thôi, cư nhiên cả bài kết ngôn lâm chung hoàn

chỉnh cũng không để cho người ta nói xong, thật sự là rất không nhân

đạo!

Thích ứng với ánh sáng bên ngoài, trước mặt Thất Thất bỗng xuất hiện

Tứ Bảo cùng Doãn Trường Ninh: Tên kia mặc một thân áo gấm màu lam nhạt,

tươi cười đầy mặt cưỡi ở trên lưng Tứ Bảo!

Thấy Thất Thất có chút ngẩn người, Doãn Trường Ninh có phần bất mãn

nói:“Thu dọn thỏa đáng chưa, từ bây giờ, Tứ Bảo của bổn vương sẽ do

ngươi chăm sóc!”

Thất Thất sửng sốt một chút, lấy lại tinh thần mới biết được Doãn

Trường Ninh cũng muốn mang nàng về bắc, Thất Thất không hiểu sao vui vẻ

trong lòng, khép quạt lại đuổi theo, Doãn Trường Ninh lại chỉ vào xe

ngựa nói:“Lên xe đi!”

Thất Thất lại như trước đuổi theo nói:“Vương gia, nô tỳ cũng muốn cưỡi ngựa!”

Doãn Trường Ninh nghe xong, nhìn Thất Thất một hồi, chợt tà tà cười

nói:“Bằng kỹ thuật cưỡi kia của ngươi?” Bỗng thu lại tươi cười có hai

phần nghiêm túc nói:“Tuy nhiên đến lúc đó không được hối hận!”

Thất Thất hừ một tiếng nói:“Nô tỳ cũng không hối hận gì, kỹ thuật cưỡi của nô tỳ thì làm sao!”

Doãn Trường Ninh nhìn Thất Thất liếc mắt một cái liền phân phó

nói:“Quản Phong, để cho Lưu quản sự tìm một con ngựa nhỏ chút đến đây!”

Quản Phong thở dài, chỉ phải phân phó xuống, không bao lâu Lưu quản

sự kia điên cuồng mừng rỡ nắm một con ngựa trắng vừa trưởng thành không

có một cọng lông nào mọc lộn xộn đi lại đây, vừa đến liền quỳ xuống

bẩm:“Vương gia, đây là con thiên lý mã tốt nhất trong chuồng, hạ quan đã phối cho nó yên ngựa khảm san hô đỏ quý trọng nhất trong kho!”

Doãn Trường Ninh nghe xong gật gật đầu nói với Thất Thất:“Lên ngựa đi!”

Lưu quản sự vừa nghe là cho Thất Thất cưỡi, ngây người tại trận, Thất Thất cực kỳ đắc ý vươn tay tiếp nhận dây cương nói với Lưu quản sự

:“Lưu quản sự không nghĩ tới nô tỳ lại phải đi theo hầu hạ Vương gia

nha!”

Lưu quản sự giương miệng muốn nói gì đó, lại không nói ra, Thất Thất tay chân vụng về leo lên, đắc ý cưỡi ngựa đi theo phía sau Doãn Trường

Ninh, nhưng sau lại cảm thấy không ổn, vẫn là lui qua phía sau Quản

Phong, vẫn lại cảm thấy không ổn, lại lui qua phía sau những người tùy

tùng, mặc dù vẫn cảm thấy không ổn, Thất Thất cũng quyết định không thể

nhường nữa.

Đội ngũ của Doãn Trường Ninh cực kỳ có khí thế, khi đi qua “Bách hoa

lâu”, Thất Thất gặp rất nhiều người nhô đầu ra nhìn xem, Thất Thất chợt

nghĩ đến lời Thanh Thường nói: Có lẽ là một lần gặp mặt cuối cùng! Lúc

này Thất Thất mới cảm thấy dự cảm kia của Thanh Thường có phải so với

người bình thường mạnh hơn nhiều lắm hay không!

Thất Thất đi ở trong đội ngũ như vậy, lại một lần nữa cảm thấy có thể ưỡn ngực ngóc đầu, lại nghe có người lớn tiếng kêu lên:“Doãn Trường

Ninh, ngươi đồ ác ma giết người uống máu, người người đều muốn giết!”

Thất Thất hoảng sợ tới mức tim đập mạnh, lúc này đây có người kích

động, sau đó đã thấy hoa quả nát, trứng thối, vỏ dưa hấu … Một đống dơ

bẩn gì đó từ trên trời giáng xuống, Thất Thất còn chưa lấy lại tinh

thần, mấy thứ gì đó mang theo mùi lạ đã ném đến trên người, vừa nhấc đầu thấy Doãn Trường Ninh, Quản Phong cùng những tùy tùng này và mọi người ở phía sau đều như thế, các tùy tùng thoáng gẩy bội kiếm bên hông, Doãn

Trường Ninh lại khoát tay chặn lại, dẫn đầu chống đỡ những hoa quả nát,

trứng thối, vỏ dưa hấu… Giục ngựa đi về hướng bắc, hơn nữa còn cố tình

thả chậm tốc độ ngựa.

Thất Thất trong lòng hăng hái mắng Doãn Trường Ninh ngốc, nếu nhiều

người như vậy ném mấy thứ này nọ, chạy nhanh chút khẳng định đỡ chịu

không ít khổ, có phải bị nhóm người ném choáng váng hay không, hay là

chưa thấy qua mưa gió trải qua tang thương, Thất Thất lúc này mới biết

được Doãn Trường Ninh bảo nàng đừng hối hận là có ý gì, thật sự nghìn

vạn lần hối hận lên: Vì sao mình không ngồi ở trong xe ngựa chứ? Đúng là không biết nói thế nào từ lúc gặp “Mẹ cả” kia sau mình liền vận xấu

liên tục, nào có chuyện tốt như thế, thật thời đến vận chuyển nhanh như

vậy!

Ra khỏi mười dặm phố phồn hoa nhất Đồng thành, rốt cục đã xong trận

tra tấn này, Thất Thất thấy đội ngũ tốc độ nhanh hơn, nàng nhịn không

được đánh ngựa đuổi theo phía trước, đuổi đến bên người Doãn Trường

Ninh, thấy Doãn Trường Ninh vừa rồi còn phong thái chói người trong nháy mắt biến thành một bộ dáng lôi thôi móc lá cây rau nát, dính trứng

thối, Thất Thất vốn nên cực kỳ hả giận, lại không cảm thấy có một chút

hả giận nào, đôi môi xinh đẹp của Doãn Trường Ninh mím gắt gao, trên mặt nhìn không ra biểu tình gì, đôi mắt lạnh như băng nhìn đến Thất Thất,

mới có một chút độ ấm.

Đi vào dưới cửa thành, Doãn Trường Ninh vừa muốn bảo Quản Phong đi

gọi mở cửa, cửa kia lại tự nhiên mở ra, binh lính thủ thành nhanh chóng

chỉnh tề từ hai bên đi xuống, trên mặt đất rào rào quỳ xuống một mảng

lớn, sau đó thanh âm như sấm lớn nói:“Cung đưa đại tư đại tướng quân ra

khỏi thành! Cung đưa Hâm vương về bắc!”

Thất Thất thấy đôi mắt Doãn Trường Ninh chợt đỏ, vung roi ngựa một

cái, liền kéo Tứ Bảo, chân kẹp lại, dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi

cửa lớn Đồng thành, Thất Thất dám cược nàng thật sự nghe được Doãn

Trường Ninh nghẹn ngào một tiếng, thấy Doãn Trường Ninh chạy ra khỏi cửa thành, cũng vội thấy dáng học theo liền xông ra ngoài, chỉ là nếu không phải Quản Phong đỡ nàng một phen, nàng khẳng định ở thời điểm gia tốc

cắm đầu xuống đất!

Đoàn người đi qua sông đào bảo vệ thành, Doãn Trường Ninh cưỡi ngựa

hướng về phương bắc dẫn đường, Thất Thất vội đuổi theo, Doãn Trường Ninh cưỡi cũng không nhanh, cho nên Thất Thất rất nhanh liền đuổi qua, cẩn

thận nhìn sắc mặt Doãn Trường Ninh, thấy Doãn Trường Ninh trong mắt khôi phục vẻ lạnh như băng, khóe miệng căng như trước, Thất Thất đuổi theo

một hồi, Doãn Trường Ninh mới nhoẻn miệng cười nói:“Ngươi không phải

thực vui vẻ sao, có tính là báo thù hay không!”

Thất Thất gật đầu thành thật yên phận nói:“Bộ dáng hiện giờ của Tướng quân gia không chỉ có nô tỳ thấy vui vẻ, nghĩ ai thấy cũng vui vẻ!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.