Chương 4
Tôi nghĩ trong lòng Phó Hàm lúc này hẳn vô cùng hối hận, bởi vì tôi gần như đã giẫm nát chân anh. Nụ cười trên gương mặt Phó Hàm lúc này cũng trở nên hơi méo mó.
Nhìn bộ dạng khổ sở của Phó Hàm, tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.
Đến khi điệu nhảy kết thúc, tôi nhìn thấy Phó Hàm lặng lẽ thở phào một hơi.
Muốn xác nhận suy nghĩ trong lòng, tôi chờ đến lúc Phó Hàm chỉ có một mình, kéo anh ra khu vườn.
Trên đường đi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.
Nhưng đến khi Phó Hàm thực sự đứng trước mặt, tôi lại chẳng biết phải mở lời thế nào.
Nhỡ đâu chỉ là tôi hiểu lầm thì sao?
Đầu óc tôi rối tung lên, thế nên hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt mất tự nhiên và hai má đỏ bất thường của Phó Hàm lúc này.
Ngay khi tôi đã chuẩn bị tâm lý xong, định mở miệng hỏi, Phó Hàm lại lên tiếng trước.
Phó Hàm kiêu ngạo nói “Trì Ngư, nể tình cậu thích tôi đến vậy, tôi miễn cưỡng có thể đồng ý làm bạn trai cậu.”
Tôi: “…Hả? Sao tôi lại không biết mình thích Phó Hàm vậy?”
Ồ.
Đúng là một hiểu lầm tuyệt đẹp.
“Không phải, có phải cậu hiểu lầm rồi không? Tôi không thích cậu.”
Tôi cẩn thận giải thích.
Nghe tôi nói vậy, Phó Hàm lộ vẻ không thể tin nổi “Vậy tại sao lần nào tôi xuất hiện ở đâu, cậu cũng sẽ xuất hiện ở đó, lại còn hét lớn cổ vũ cho tôi?”
“Nếu tôi nói tôi chỉ đơn thuần thích ngoại hình của cậu, cậu có tin không? Thật ra tôi chỉ là một đứa mê trai thôi. Ví dụ như kiểu người giống Cố Uyên, tôi cũng thích.”
Tôi lại chân thành giải thích một lần nữa.
Đến lúc này, Phó Hàm dường như cũng nhận ra tất cả chỉ là do anh tự mình đa tình. Bầu không khí ngượng ngùng lập tức lan ra.
Im lặng hồi lâu, Phó Hàm dùng ánh mắt mà anh tự cho là hung dữ trừng tôi một cái, sau đó xoay người rời đi, dáng vẻ chẳng khác nào đang bỏ chạy.
9
Kể từ sau sinh nhật của Phó Hàm, anh bắt đầu chiến tranh lạnh với tôi.
Đương nhiên, chỉ có anh đơn phương chiến tranh lạnh thôi.
Bao gồm nhưng không giới hạn ở việc không nói chuyện với tôi, thậm chí số lần anh ăn cơm cùng chúng tôi cũng giảm đi. Bất cứ ai có mắt cũng đều nhìn ra anh đang giận dỗi tôi.
Hừ, Phó Hàm đúng là đồ trẻ con.
Mặc dù hướng đi của cốt truyện hiện tại có hơi lệch khỏi quỹ đạo, nhưng tôi chẳng hề lo lắng.
Cuối cùng Phó Hàm chắc chắn vẫn sẽ nhận ra tình cảm thật sự của mình, rồi ở bên Tống Thanh Nhan.
Còn tôi, chẳng qua chỉ là một nhân vật qua đường Giáp mà thôi.
Tôi không muốn thêm đất diễn đâu!
Cố Uyên và Tống Thanh Nhan cũng nhận ra hai chúng tôi đang giận dỗi nhau. Nhân lúc Cố Uyên và Phó Hàm không có mặt, Tống Thanh Nhan bắt đầu hóng chuyện.
“Trì Ngư, cậu với Phó Hàm sao vậy? Hôm sinh nhật chẳng phải hai người vẫn còn rất tốt sao?”
Chuyện này…
Bảo tôi phải bắt đầu từ đâu đây?
Không đợi tôi lên tiếng, Tống Thanh Nhan tiếp tục lẩm bẩm “Tớ còn tưởng nhìn tình hình hai người ở bữa tiệc sinh nhật hôm đó, hai người sắp ở bên nhau rồi chứ.”
Tôi: “???”
Hiểu lầm lớn đến vậy sao?
Tôi vội vàng ngắt lời Tống Thanh Nhan “Dừng lại! Cậu hiểu lầm rồi. Tôi không thích Phó Hàm, cũng không ở bên cậu ấy.”
Tống Thanh Nhan sững người, rõ ràng không tin lắm “Nhưng cậu rất quan tâm Phó Hàm, cũng rất thích Phó Hàm mà.”
Quan tâm Phó Hàm là vì anh ấy là đối tượng công việc của tôi, là nam chính của cuốn sách này!
Nhưng tôi có thể nói chuyện đó ra sao?
Không thể.
Bây giờ tôi mới thực sự hiểu cảm giác có trăm cái miệng cũng không thể giải thích nổi là như thế nào.
Tôi bất lực nằm bò xuống bàn, thở dài một hơi “Các cậu muốn nghĩ thế nào thì cứ nghĩ đi.”
Sau đó tôi lập tức chuyển chủ đề “Cậu thấy Phó Hàm thế nào? Cậu có thích kiểu người như cậu ấy không?”
Tống Thanh Nhan lập tức lắc đầu như trống bỏi “Không, không, không. Tớ không thích kiểu người như cậu ấy. Tuy ngoại hình trông cũng ra gì đấy, nhưng tính cách quá trẻ con.”
Nói được một lúc, gương mặt Tống Thanh Nhan lại đỏ lên.
“Tớ thích người dịu dàng, chững chạc hơn một chút.”
Hiểu rồi.
Cố Uyên.
Hiện tại vẫn đang ở tuyến tình cảm đơn phương.
Ai mà chẳng có chút tính khí.
Phó Hàm không nói chuyện với tôi, vậy tôi cứ nói chuyện với Cố Uyên và Tống Thanh Nhan, thậm chí còn phải cười rạng rỡ hơn nữa.
Quả nhiên, sắc mặt Phó Hàm càng lạnh hơn.
Bước ngoặt của câu chuyện xuất hiện trong một chuyến đi bộ đường dài vào học kỳ hai năm lớp 12.
Ban đầu tôi vô cùng hào hứng với chuyến đi này.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ có thể bất lực ngửa mặt nhìn trời.
Xin lỗi.
Tôi đã quá tự tin vào thể lực của mình.
Ban đầu tôi còn dẫn đầu đoàn, ai ngờ đi được một lúc, tôi dần dần tụt lại phía sau.
Thảm hơn nữa là tôi còn bất cẩn bị trẹo chân.
10
Tôi ngồi một mình trên mặt đất, đang suy nghĩ xem có nên gọi điện cầu cứu hay không thì Phó Hàm xuất hiện trước mặt.
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Thấy tôi đang dùng tay xoa cổ chân, Phó Hàm cũng đại khái hiểu chuyện gì đã xảy ra.
“Đồ ngốc! Đi đường thôi mà cũng có thể bị trẹo chân, cậu làm rơi luôn cả não rồi à?”
Miệng chó của Phó Hàm quả nhiên chẳng bao giờ nói được lời hay.
Đúng là độc miệng như thường lệ.
Tôi vừa định phản bác thì Phó Hàm đột nhiên đưa tay đỡ tôi đứng dậy.
Sau đó anh quay lưng lại, ngồi xổm xuống trước mặt tôi “Lên đi, tôi cõng cậu về.”
Được rồi.
Tôi nhịn.
Phó Hàm cõng tôi đi trên con đường nhỏ giữa rừng. Xung quanh ngoài hai chúng tôi ra chẳng còn ai khác.
Cả hai đều không nói gì, bầu không khí ngượng ngùng lại bắt đầu lan ra.
Gương mặt nghiêng tinh xảo của Phó Hàm ở ngay trước mắt, trái tim tôi chẳng hiểu sao lại đập nhanh hơn một chút.
Vành tai Phó Hàm cũng hơi đỏ.
Ừm.
Chắc chắn là do thời tiết quá nóng.
“Làm sao cậu lại đến đây?”
Tôi cố gắng phá vỡ sự im lặng.
“Vừa hay đi ngang qua.”
Phó Hàm mất tự nhiên đáp. Thật đúng là một cái cớ tệ hại.
“Ồ? Tôi nhớ ban đầu cậu đi trước tôi mà, vậy mà còn có thể tình cờ quay lại đây sao? Đúng là trùng hợp thật đấy.”
Tôi giả vờ như không biết gì, cố tình hỏi.
Phó Hàm im lặng.
Tôi nổi hứng trêu chọc, cố tình kinh ngạc che miệng “Không phải cậu quay lại vì tôi đấy chứ?”
Phó Hàm lập tức cuống lên “Cậu bớt tự mình đa tình đi. Là giáo viên bảo tôi quay lại tìm cậu, tôi mới làm vậy. Tôi đâu phải vì cậu.”
Tôi “ồ” một tiếng, không nói gì thêm.
Dù sao chẳng hiểu vì sao, tôi và anh cứ thế làm hòa.
Nếu Phó Hàm đã chủ động xuống nước trước, vậy thì tôi rộng lượng tha thứ cho anh là được.
Sau đó, cuối cùng chúng tôi cũng đuổi kịp đội hình của lớp. Thấy tôi không có gì đáng ngại, Tống Thanh Nhan và Cố Uyên đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Còn Phó Hàm lại bắt đầu chơi trò biến mất.
Sau khi về trường, Tống Thanh Nhan dìu tôi đến phòng y tế để xử lý sơ qua. Trên đường trở về lớp, cô ấy cười đầy ám muội “Người đầu tiên phát hiện cậu không thấy đâu là Phó Hàm, người chủ động nói muốn quay lại tìm cậu cũng là Phó Hàm đấy nhé!”
Một người vốn nhanh mồm nhanh miệng như tôi vậy mà nhất thời chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Tống Thanh Nhan tiếp tục “Nhưng nhìn hai người thế này, chắc là làm hòa rồi đúng không?”
Sợ Tống Thanh Nhan lại nói thêm gì đó, tôi vội vàng đáp qua loa “Ừ ừ, làm hòa rồi.”
Những ngày sau đó lại trở về giống như trước kia. Phó Hàm cũng không còn giận dỗi tôi nữa, cả tôi và anh đều ngầm hiểu, không ai nhắc lại chuyện xảy ra trong bữa tiệc sinh nhật.
Nhưng tôi vẫn nhạy bén nhận ra sự để tâm của Phó Hàm dành cho tôi.
Ví dụ như hôm trước tôi vừa nói với Tống Thanh Nhan rằng mình muốn ăn một loại bánh ngọt nào đó, vậy mà hôm sau nó đã xuất hiện trong ngăn bàn của tôi.
Mỗi khi gặp bài không biết làm, vẻ mặt Phó Hàm nhìn thì có vẻ mất kiên nhẫn, nhưng anh vẫn tỉ mỉ, kiên nhẫn giảng cho tôi hết lần này đến lần khác.
Nếu Phó Hàm không nói, vậy tôi cứ giả vờ như không biết.
Đỡ phải tự chuốc phiền não vào người.
11
Chớp mắt, kỳ thi đại học đã kết thúc.
Đây là năm thứ tư kể từ khi tôi xuyên thành nhân vật qua đường Giáp.
Mấy người chúng tôi đều phát huy khá tốt, số điểm đạt được cũng đủ để vào trường đại học mà mình yêu thích.
Đến lúc điền nguyện vọng, tôi không chút do dự chọn một trường đại học ngay tại địa phương.
Không vì lý do gì khác.
Tôi lười.
Tống Thanh Nhan đột nhiên gửi tin nhắn cho tôi “Tin tin! Phó Hàm đột nhiên đến hỏi tớ cậu chọn trường đại học nào. Cậu nói xem, tớ có nên nói cho cậu ấy biết không?”
Cách một màn hình, tôi dường như cũng nhìn thấy nụ cười tinh nghịch của Tống Thanh Nhan.
Tim tôi bỗng đập mạnh một nhịp, nhưng tin nhắn đã được gửi đi “Tùy cậu.”
Tống Thanh Nhan “Hê hê, vậy tớ nói cho ai đó biết nhé! Cậu yên tâm, tớ tuyệt đối không suy nghĩ lung tung đâu.”
Đúng là phong thủy luân chuyển.
Trước đây tôi còn trêu chọc Tống Thanh Nhan, vậy mà bây giờ lại đến lượt cô ấy trêu chọc tôi.
Nhưng không sao.
Da mặt tôi dày.
Thế là không ngoài dự đoán, tôi và Phó Hàm cùng chọn một trường đại học danh tiếng ở địa phương, còn Tống Thanh Nhan chọn một trường đại học ở tỉnh khác.
Cố Uyên vẫn đi theo đúng mạch thời gian đã định, xin được vào một trường ở nước ngoài và chuẩn bị xuất ngoại học đại học.
Tôi có chút lo lắng cho Tống Thanh Nhan, nhưng phát hiện tâm trạng cô ấy lại rất tốt.
Tôi hẹn cô ấy ra gặp mặt một lần.
Dưới ánh đèn, Tống Thanh Nhan trông càng xinh đẹp nổi bật.
Trong lòng tôi không khỏi cảm thán.
Quả nhiên là nữ chính.
Gió sông khẽ thổi tung mái tóc Tống Thanh Nhan. Cô nhìn ánh đèn phía xa, dịu dàng lên tiếng “Trì Ngư, cậu không cần lo cho tớ. Có lẽ tớ cũng hơi tiếc nuối, nhưng thật ra tớ không buồn lắm. Hai hôm trước, tớ đã lấy hết can đảm để tỏ tình với anh ấy. Nhưng anh ấy đã dịu dàng từ chối tớ, vậy nên tớ cũng chẳng còn gì phải tiếc nuối nữa.”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
