Chương 2
Hai người vừa chạm mặt, đương nhiên không thể thiếu một màn đấu khẩu nảy lửa.
Nhưng chuyện này tôi chẳng có hứng thú gì.
Có thời gian thì ăn dưa hóng chuyện, không có thời gian thì đương nhiên phải lên lớp làm bài tập.
Bạn tưởng học sinh cấp ba dễ sống lắm à?
Chỉ cần nhắc đến bài tập thôi là đã khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Tôi đã lâu không tiếp xúc với kiến thức cấp ba, đủ loại công thức và ký hiệu nhìn mà chẳng hiểu gì cả.
Bài tập mỗi ngày đều khiến tôi sứt đầu mẻ trán.
May mà nữ chính Tống Thanh Nhan là một học bá. Tôi nhân cơ hội nhờ cô ấy chỉ bài, thuận lợi làm thân với nữ chính.
Tôi cố tình tiếp cận cô, mà Tống Thanh Nhan lại có tính cách hoạt bát, cởi mở.
Chẳng bao lâu sau, quan hệ của chúng tôi đã phát triển thành kiểu cùng nắm tay đi vệ sinh—
À không, là cùng nắm tay đi ăn cơm.
Thời tiết dần trở lạnh, chẳng mấy chốc hội thao thường niên của trường lại đến.
Từ xa nhìn thấy Phó Hàm xuất hiện trên đường chạy cự ly ngắn, tôi biết mình lại phải bắt đầu làm việc rồi.
Điều khiến tôi bất ngờ là Cố Uyên vậy mà cũng tham gia cuộc thi chạy cự ly ngắn.
Hai đại nam thần cùng xuất hiện trong một cuộc thi chạy, lập tức thu hút vô số ánh mắt. Chẳng mấy chốc, xung quanh đường chạy đã chật kín người.
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
Ngay khi Phó Hàm sắp chạy ngang qua, những cô gái đứng bên cạnh cổ vũ cho Cố Uyên đã bắt đầu hét lên.
Tôi hắng giọng.
Là fan nữ số một của nam chính, khí thế tuyệt đối không thể thua!
Tôi hướng về phía Phó Hàm đang chạy tới trước mặt mình, hét lớn “Phó Hàm, cố lên! Phó Hàm đẹp trai quá á á á á á á!”
Phó Hàm: “……”
Không biết có phải anh nghe thấy lời tôi hay không, nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy Phó Hàm đột nhiên loạng choạng một cái, sau đó lập tức điều chỉnh lại, giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục lao về phía trước.
Phó Hàm không phụ sự mong đợi của mọi người, giành được vị trí thứ nhất.
Nhưng tôi bi thảm phát hiện cổ họng mình hình như đã hét đến khản cả tiếng.
Cái lòng hiếu thắng c.h.ế.t tiệt này!
Tống Thanh Nhan bên cạnh nhìn tôi bằng ánh mắt khó tả, như thể đang hỏi tại sao tôi lại phải bán mạng đến vậy.
Nhưng cô ấy vẫn tốt bụng đưa cho tôi một chai nước.
Tôi ngượng ngùng cười với cô ấy.
Uống một ngụm nước, tôi vừa quay người lại, đang định xem Phó Hàm hiện giờ ở đâu thì phát hiện anh đang đi về phía chúng tôi.
Tôi lập tức kích động.
Đây là định tới tìm nữ chính sao?
Tôi lại sắp được ngồi hóng CP trực tuyến rồi à?
Phó Hàm dừng lại trước mặt chúng tôi, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng về phía tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Tôi: “???”
Phó Hàm dường như đấu tranh tư tưởng một hồi, đưa tay gãi gãi đầu. Trên gương mặt anh còn có một mảng ửng đỏ đáng ngờ.
Cuối cùng, anh vẫn hạ quyết tâm mở miệng “Này, lần sau cậu có thể hét nhỏ hơn một chút được không? Thật sự mất mặt lắm đấy!”
Tôi: “Hả??”
Ngay sau đó, tôi lập tức hiểu ra, hóa ra Phó Hàm đang ngượng.
Khụ khụ, được rồi, tôi thừa nhận đôi khi tôi làm việc hơi nhập tâm, có phần quá sức.
Trong lòng cố nhịn cười, nhưng ngoài mặt tôi vẫn tỉnh bơ “Ồ, được thôi, lần sau tôi sẽ chú ý.”
Xin lỗi nhé Phó Hàm, lần sau tôi vẫn dám, hahaha.
Phó Hàm cũng không ngờ da mặt tôi lại dày đến vậy. Bị một câu của tôi chặn họng, anh đứng đó hồi lâu chẳng biết phải nói gì, cuối cùng chỉ có thể hậm hực bỏ đi.
Phó Hàm không chỉ tham gia một nội dung thi đấu, sau chạy cự ly ngắn còn có phần nhảy cao.
Thế là suốt khoảng thời gian sau đó, cả sân vận động cứ vang vọng câu thoại duy nhất của tôi với âm lượng cực kỳ to rõ.
Ban đầu Phó Hàm còn cảm thấy hơi xấu hổ, đến giữa chừng thì có lúc vẻ mặt đầy giằng co, về sau đã hoàn toàn trở nên vô cảm.
Biết làm sao được, ai bảo tôi, một nhân vật qua đường, lại làm việc tận tâm tận lực như vậy.
Thời gian trôi qua rất nhanh, năm lớp 10 cũng sắp kết thúc, chúng tôi chuẩn bị bước vào giai đoạn phân ban tự nhiên và xã hội.
Sau những ngày đêm không ngừng nỗ lực của tôi, cuối cùng tôi cũng vừa đủ điểm, chen được vào cùng một lớp với Tống Thanh Nhan.
Không còn cách nào khác, cách nhân vật chính quá xa thì khó hóng chuyện, à không, khó làm việc.
Đương nhiên, Phó Hàm và Cố Uyên cũng học cùng lớp này.
Theo sự sắp xếp của giáo viên, Phó Hàm và Cố Uyên ngồi ở hàng phía sau chúng tôi.
Oan gia gặp nhau, đương nhiên nhìn nhau càng thấy ngứa mắt.
Nhìn thấy Phó Hàm ngồi phía sau, Tống Thanh Nhan lập tức trợn mắt thật mạnh. Sắc mặt Phó Hàm cũng chẳng khá hơn là bao.
Mắt thấy hai người lại sắp cãi nhau.
Khoan đã!
Mặc dù thời điểm này có hơi không thích hợp, nhưng trước tiên cho tôi nói một câu đã.
Tôi hít sâu một hơi, lại nở nụ cười thương hiệu của mình “Phó Hàm đẹp trai quá!”
Phó Hàm: “……”
Cố Uyên: “……”
Tống Thanh Nhan: “……”
Một cuộc đại chiến cứ thế tan biến trong vô hình, thay vào đó là một khoảng im lặng bao trùm.
Cuối cùng vẫn là nam thần bạch nguyệt quang Cố Uyên mỉm cười phá vỡ sự im lặng “Tôi tên Cố Uyên, rất vui được làm quen với các cậu.”
Không hổ là bạch nguyệt quang mà nữ chính thầm thương. Nụ cười tựa gió mát trăng thanh này, ai nhìn mà chẳng mê mẩn cơ chứ?
Đối diện với Cố Uyên, Tống Thanh Nhan không còn vẻ sắc bén như khi đối đầu với Phó Hàm nữa, trái lại có phần ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Tống Thanh Nhan hơi xấu hổ giới thiệu “Tôi tên Tống Thanh Nhan. À đúng rồi, lần trước thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”
Có lẽ nhớ lại chuyện mất mặt lần trước, tôi phát hiện gương mặt Tống Thanh Nhan càng đỏ hơn một chút.
Rất tốt.
Xem ra bạch nguyệt quang đã chính thức lên sàn, tình yêu đơn phương cũng bắt đầu rồi.
Phó Hàm vẫn mang gương mặt lạnh như băng quen thuộc, lại còn kiệm lời đến mức đáng sợ “Phó Hàm.”
Là một người có khả năng giao tiếp xã hội cực mạnh, đương nhiên tôi sẽ không để bầu không khí trở nên lạnh ngắt.
Tôi lập tức cười nói tiếp “Tôi tên Trì Ngư.”
Cố Uyên dường như có chút hứng thú “Thì ra cậu tên Trì Ngư.”
Tôi hơi khó hiểu “Cậu biết tôi à?”
Cố Uyên lại bật cười, đồng thời sâu xa liếc Phó Hàm một cái rồi nói “Nhờ phúc của ai đó, tôi đã gặp cậu từ khá lâu rồi.”
Phó Hàm mất tự nhiên ho khan một tiếng, nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên.
Được rồi, hóa ra tôi đã nổi tiếng đến mức này rồi.
Đúng là hết cách.
5
Nếu hỏi cuộc sống sau khi các nhân vật chính tụ tập lại với nhau có gì khác biệt, thì tôi cảm thấy nhìn chung vẫn khá vui vẻ.
Đương nhiên, chỉ giới hạn ở tôi thôi.
Phó Hàm và Tống Thanh Nhan cứ ba ngày lại cãi nhau một trận nhỏ, năm ngày lại có một trận lớn, đúng là diễn trọn vẹn đến cùng môtíp oan gia ngõ hẹp.
Cố Uyên từ lúc đầu còn cố gắng can ngăn, về sau đã quen với việc phớt lờ những cuộc cãi vã của hai người, một mình đắm chìm vào việc học.
Còn tôi thì khác.
Tôi có thể vừa cười như một bà cô xem con cháu yêu đương, vừa ngồi xem hết từ đầu đến cuối.
Đánh là thân, mắng là yêu. Nam nữ chính không trải qua một hồi mài giũa, sao có thể đến được với nhau chứ?
Những lúc rảnh rỗi, Cố Uyên cũng sẽ cùng tôi ngồi xem náo nhiệt. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười hóng chuyện của hai chúng tôi, Phó Hàm và Tống Thanh Nhan luôn vô thức dừng lại.
Tống Thanh Nhan mặt không cảm xúc nói “Hai người có thể bớt cười lại được không? Nhìn mà tự nhiên thấy ghê ghê.”
Phó Hàm cũng mang đúng vẻ mặt vô cảm ấy, gật đầu.
Tôi và Cố Uyên đồng thời lắc đầu, trăm miệng một lời “Không thể.”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
