Chương 5: Hạt vừng. Bình hoa

edit & beta: Hàn Phong Tuyết“Đại nhân”, tôi đưa

tay chạm nhẹ vào vạt áo Qúy đại nhân đứng bên, hắn cúi đầu nhìn tôi tươi cười, tôi cũng giương mắt nhìn lại, nói nhỏ: “Có thể kiếm mảnh vải che

mặt vị công tử đã chết này lại được không?”

“À… Bản

phủ sơ suất rồi”, Qúy đại nhân nói, “Sao lại để một cô nương phải đối

diện với gương mặt người chết lâu thế chứ?! Người đâu, mang một mảnh vải tới che mặt người chết”.

Tôi hạ thấp tầm mắt, nhẹ

nói: “Tiểu nữ cũng không sợ, chỉ là… nhìn khuôn mặt rỗ của công tử đã

chết này, tiểu nữ cứ luôn nhớ đến một người đã gặp trên đường hôm nay,

mặt nổi đầy mẩn, chắc là bị dị ứng thức ăn… làm người khác nổi cả da

gà”.

“À, gương mặt như vậy đúng là nhìn sẽ thấy khó

chịu…” Qúy đại nhân cười nói, bỗng nhiên dừng lại, tôi thấy vạt áo hắn

hơn run lên, “Dị ứng thức ăn ư…”

Ừ, đúng thế.

Qúy đại nhân đột nhiên cúi người chín mươi độ với tôi một cái, cười nói “Đa tạ Linh Ca tiểu thư, một lời thức tỉnh người trong mộng!”

“Sao?” Tôi chớp chớp mắt nhìn hắn, tỏ vẻ không hiểu.

Qúy đại nhân cười rạng rỡ nói: “Mấu chốt của án này nằm ở bốn chữ “dị ứng

thức ăn”! Sở dĩ hung thủ hạ độc trong bánh hợp ý là bởi vì hắn hiểu rõ,

người chết chắc chắn sẽ ăn bánh hợp ý chứ quyết không ăn bánh hoa quế

hay bánh cuốn hợp hoan. Mà hắn dám chắc chắn như vậy vì hắn biết sở

thích ăn uống của người chết. Trong ba loại bánh hợp ý, bánh hoa quế,

bánh cuốn hợp hoan, bánh hoa quế và bánh cuốn hợp hoan là đồ ngọt, chỉ

có bánh hợp ý vị mặn, nếu như người chết không thích ăn đồ ngọt… thường

thì sẽ chọn bánh hợp ý để ăn. Nhưng lựa chọn như vậy cũng không phải là

tuyệt đối. Lỡ như người chết bỗng dưng muốn nếm thử miếng bánh ngọt thì

kế hoạch của hung thủ sẽ chẳng thành. Cho nên, nhất định có một điều

kiện tiên quyết để người chết không ăn thứ khác mà chỉ ăn bánh hợp ý!”

Nói đến đây, đôi mắt đào hoa của hắn nhìn thẳng vào tôi, tôi vội vàng bày

ra vẻ mặt tò mò để cổ vũ hắn nói tiếp. Hắn nhìn tôi, cười một tiếng ám

muội, nói: “Bánh hoa quế và bánh cuốn hợp hoan, ngoại trừ cùng là đồ

ngọt thì còn có một điểm tương tự nữa, chính là đều làm từ hoa. Nếu chỉ

ngọt thôi thì thường người ta cũng không kiêng kỵ gì lắm, nhưng nếu làm

từ hoa thì đúng là có người không ăn được. Giống như có người ăn cua,

cá, tôm bị dị ứng, có một vài người lại dị ứng với hoa, triệu chứng dị

ứng cũng vô vàn, phổ biến nhất là nổi mẩn, thậm chí toàn thân sưng lên,

không nhìn được, không nói được, vân vân. Trên mặt Trương Tử Văn bị rỗ

không ít, ngay cả mu bàn tay cũng bị, có thể thấy hắn rất có khả năng

từng bị đậu mùa. Nhưng nếu liên hệ với việc hắn không ăn điểm tâm làm từ hoa thì việc mặt hắn bị rỗ hẳn là vì lúc nhỏ ăn đồ ăn làm từ hoa rồi

mắc bệnh sởi. Chung quy, người chết tuyệt đối sẽ không ăn bánh hoa quế

và bánh cuốn hợp hoan. Hung thủ biết rõ cho nên mới dám chắc là bất luận trong trường hợp nào thì hung thủ cũng sẽ chỉ chọn bánh hợp ý”.

Sư gia giơ ngón tay cái lên, giọng lại the thé: “Cao minh! Đại nhân! Như

vậy là rõ cả rồi! Nói cách khác, hung phạm không ai khác ngoài người gọi điểm tâm, Lý Chí Thiện!”

Hừ, xin ông đấy, đồng chí sư gia, ông vào đây bằng cửa sau đúng không? Suýt chút nữa thì làm tôi buồn cười đến tè ra quần.

Quý đại nhân cười nhạt, không để ý tới sư gia, tiếp tục nói: “Theo những

suy luận vừa rồi của chúng ta, hung thủ từng mời người chết đi uống trà

một lần, cũng chính là lần hung thủ phát hiện ra người chết không ăn đồ

làm từ hoa, hơn nữa người chết hẳn cũng nói nguyên nhân cho hắn biết. Vì thế, lần mời đi uống trà này, nếu như hung thủ lại gọi món làm từ hoa

thì rất có thể sẽ khiến người chết bất mãn hoặc nghi ngờ, nói không

chừng sẽ phất tay áo bỏ đi ngay tức khắc. Nhằm tiến hành kế hoạch giết

người, hung thủ phải lợi dụng người khác gọi điểm tâm, ép người chết chỉ được chọn bánh hợp ý để ăn, rơi vào bẫy của hung thủ. Do đó, bản phủ

kết luận: hung thủ thực sự không phải Lý Chí Thiện, mà là người có gia

thế tốt, học giỏi, chịu áp lực lớn, Trương Cửu Kim”.

Gương mặt sư gia thoáng chốc bạnh ra như gan heo, ngượng ngùng cúi đầu ghi chép che giấu vẻ lúng túng.

Mà cũng chẳng ai để ý ông ta, Qúy đại nhân bước nhanh tới sau án, ngồi xuống nói: “Người đâu, dẫn Lý Chí Thiện tới đây!”

Lý Chí Thiện lần thứ hai bị gọi, sợ đến run lẩy bẩy. Qúy đại nhân hỏi hắn: “Lý Chí Thiện, ba món điểm tâm là ngươi gọi đúng không?”

Lý Chí Thiện sợ hãi dập đầu: “Bẩm, bẩm đại nhân, là, là học trò gọi, nhưng học trò tuyệt đối không hạ độc! Mong đại nhân minh giám!”

“Ba món này ngươi gọi vô tình hay là cố ý?” Qúy đại nhân hỏi tiếp.

“Là học trò vô tình gọi…” Lý Chí Thiện đau khổ đáp, đột nhiên trợn đôi mắt

ti hí, như thể nhớ ra điều gì đó, “Không, không phải là vô tình gọi. Hôm qua, hôm qua học trò đến gặp Trương Cửu Kim, hỏi ý hắn xem nên mời

Trương Tử Văn đi đâu. Ý của học trò là tới quán rượu, nhưng Trương Cửu

Kim nói nếu bị tiên sinh bắt gặp sẽ không hay, không bằng đến quán trà,

vừa nho nhã vừa không mất thể thống. Học trò bèn hỏi hắn đến quán trà

nào thì được, hắn nói Bích Loa tiểu trúc không tệ, bánh hoa quế, bánh

hợp ý và bánh cuốn hợp hoan ở đó rất nổi danh… Cho nên, học trò vì lấy

lòng Trương Tử Văn, bèn mời hắn đến Bích Loa tiểu trúc, sau đó gọi ba

món điểm tâm ấy…”

Ừm, đã rõ. Đúng như dự đoán, Trương Cửu Kim đích xác là người có mưu mô, không trực tiếp bảo Lý Chí Thiện

gọi ba món này mà dùng ám hiệu tâm lý, khiến Lý Chí Thiện nóng lòng muốn biết đề thi mà mắc câu.

Quý đại nhân cho nha dịch

đưa Lý Chí Thiện ra, lại lệnh cho tiểu nhị Lưu Thành lên công đường,

hỏi: “Ngươi có nhớ được trong ba học sinh kia có ai gần đây từng tới

Bích Loa tiểu trúc không?”

Lưu Thành nghiêng đầu nghĩ, đáp: “Bẩm đại nhân, quán trà ngày ngày đông khách, tiểu nhân thực sự không nhớ”.

“Thế thì, hôm qua có vị khách nào chỉ mua bánh hợp ý, cũng không uống trà mà đi ngay?”, Qúy đại nhân tiếp tục hỏi.

Lưu Thành lần này đáp rất nhanh: “Có, có. Xế chiều hôm qua có một vị khách

đội mũ rộng vành, không thấy rõ tướng mạo, chỉ mua vài miếng bánh hợp ý

rồi đi”.

Quý đại nhân lập tức nói với nha dịch: “Mau

chóng đến nhà Trương Cửu Kim, tìm xem có thấy chiếc mũ kia không! Một

người khác đến tiệm thuốc gần nhà hắn hỏi thăm xem có người nào đội mũ

rộng vành đến mua ô đầu không”.

Nha dịch vâng lời đi ngay, Lưu tiểu nhị cũng được đưa ra.

Quý đại nhân cười nói: “Hiện giờ chỉ còn một nghi vấn cuối cùng. Trương Cửu Kim mua bánh hợp ý trước, trộn độc vào trong, nhưng hôm nay hắn làm sao đặt miếng bánh có độc lẫn vào trong đĩa bánh trước tầm mắt của ba người kia? Tổng cộng có năm miếng bánh hợp ý, còn thừa ba miếng, trừ một

miếng có độc mà người chết ăn thì trước đó phải có người đã ăn một

miếng. Nếu trong đĩa vô duyên vô cớ có thêm một miếng bánh, chỉ e là rất dễ bị phát hiện, huống chi vỏ bánh hợp ý rất mỏng, bên trong nhân gì

chỉ liếc cái là thấy ngay, nếu hung thủ đặt miếng bánh nhân vừng đen có

độc trên bàn thì ắt phải xử lý sạch sẽ miếng nhân vừng đen không có độc, vậy thì miếng bánh không có độc kia đã đi đâu?”

Ai,

nam nhân này, lấy đâu ra lắm vấn đề thế? Đau đớn quá… thật là khó chiu…

tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi… Bánh hợp ý chết tiệt, có độc với chẳng

không có, nhiều một miếng ít một miếng thì sao, chung quy vẫn là để

người ăn thôi!

“Miếng bánh bị thay thế là hung thủ ăn thôi”, Nhạc Thanh Âm bỗng nhiên nói, “Hung thủ học theo Trương Tử Văn,

bỏ cả miếng bánh vào trong miệng, chỉ cần ngậm miếng không nói gì thì sẽ không ai phát hiện ra, đợi lúc Trương Tử Văn trúng độc, xung quanh hỗn

loạn thì nhai rồi nuốt, như thế là vẹn toàn. Hai người kia là nhân chứng của hắn, ba miếng bánh còn thừa là vật chứng của hắn”.

“Thế thì, hung thủ thay miếng bánh không có độc bằng miếng có độc vào lúc nào?” Qúy đại nhân cười hỏi.

Khi nào ư? Có trời mới biết. Trương Cửu Kim từng luyện phép tà ma, hoặc là

Càn Khôn Đại Na Di, Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, vân vân, ngươi cứ ngồi đây hỏi thì có ích gì? Ngươi đi hỏi hắn á, hỏi hắn á, ta ghét ngươi muốn chết.

“Đại khái là lúc tất cả đều nhìn về Linh Ca ngồi bên cửa sổ”, Nhạc Thanh Âm

nói, “Chỗ ngồi của họ cũng được Trương Cửu Kim cẩn thận sắp xếp cả. Lý

Chí Thiện là chủ, chỗ ngồi đương nhiên sẽ hướng về cửa ra vào lầu hai.

Theo lời tiểu nhị Lưu Thành thì lúc mấy người này lên lầu, Trương Cửu

Kim bá vai Trần Quảng Hạo cười đùa, hiển nhiên là dùng cách này để chừa

chỗ quay lưng vào cửa sổ cho Trương Tử Văn, mà bản thân hắn ngồi đối

diện Trương Tử Văn. Linh Ca xuất hiện chỉ là tình cờ, bất luận người

ngồi bên cửa sổ là ai, Trương Cửu Kim cũng sẽ kiếm cớ để ba người kia

cùng nhau nhìn tới đó. Lời của Lý Chí Thiện và Trần Quảng Hạo có thể

chứng minh điểm này. Vì Trương Cửu Kim ngồi đối diện cửa sổ nên phát

hiện ra cách ăn giống Trương Tử Văn của Linh Ca, liền gợi ý, để hai

người kia xúi Trương Tử Văn tiếp cận Linh Ca. Hắn nhân lúc ấy đặt miếng

bánh hợp ý có độc giấu sẵn trong tay áo xuống bàn, lại bỏ miếng bánh

không có độc vào miệng, chờ sau khi Trương Tử Văn trúng độc, hắn vờ giật mình che miệng, ăn luôn miếng bánh, đánh tráo mà thần không biết quỷ

không hay”.

Qúy đại nhân vỗ tay cười: “Thanh Âm nói

có lý, có điều, đây đều là suy luận, chúng ta thiếu chứng cứ xác thực.

Cho dù tìm được mũ rộng vành thì cũng không thể coi đó là chứng cứ để

buộc tội Trương Cửu Kim”.

“Để ba người kia súc miệng

là được”, tôi thực sự là không nhịn được nữa, bèn nhỏ giọng nói, “Nếu

như lúc sau cùng, Trương Cửu Kim ăn bánh hợp ý nhân vừng đen thì răng

hẳn là còn dính”.

“Ôi chao! Ý kiến hay!” Qúy đại nhân vỗ tay một cái rất vang, làm tôi giật mình xém chút mất khống chế. Đưa

mắt lên nhìn, bắt gặp hắn đang nhìn tôi cười lộ cả hàm răng trắng: “Linh Ca tiểu thư quả là thông minh hơn người! Bản phủ vô cùng bội phục!”

Ngươi cũng đừng mải khen ta nữa, mau mau lên, bản cô nương đã nguy cấp lắm

rồi, nếu bị nghẹn nước tiểu mà chết thật thì ngươi chính là đầu sỏ!

Qúy đại nhân nói: “Người đâu, dẫn cả ba thư sinh kia lên công đường, chuẩn bị ba chén nước, ba bồn sứ trắng mang đến đây!”

Đám nha dịch đồng thanh vâng lời, kẻ dẫn người, kẻ lấy đồ, chỉ chốc lát đã

chuẩn bị xong. Qúy đại nhân liền lệnh cho ba người Lý Chí Thiện, Trương

Cửu Kim và Trần Quảng Hạo súc miệng, sau đó nhổ vào bồn sứ rồi dâng lên

cho hắn xem. Tôi nghiêng đầu nghé. Ha ha, Trương Cửu Kim, xem ngươi còn

giả ngu đến lúc nào?!

Quả nhiên thấy trong bồn sứ

trắng của Trương Cửu Kim có mấy mảnh vừng đen nổi bần bật. Năm miếng

bánh hợp ý năm loại nhân khác nhau, chỉ có một miếng nhân vừng đen, nếu

miếng đó người chết đã ăn… thì tuyệt đối không thể có một miếng xuất

hiện trong miệng người khác, cách giải thích duy nhất là có hai miếng

nhân vừng đen, một miếng có độc, một miếng không độc. Chuyện phát sinh

rất đúng lúc, Trương Cửu Kim đổi miếng bánh, Trương Tử Văn cầm lên ăn,

trong lúc đó nếu hai người kia muốn ăn, chỉ e Trương Cửu Kim sẽ kiếm cớ

ngăn cản để kế hoạch không bị loạn.

Qúy đại nhân vẫn

chưa nói thêm gì, đám nha dịch được phái đi điều tra đã mau chóng trở về bẩm báo tình hình. Lý Hựu hỏi những người nhà không biết chuyện của

Trương Cửu Kim thì biết được một tháng qua Trương Cửu Kim tiêu xài kinh

người, hắn nói là lấy tiền mua sách tham khảo, bởi vì sách hiếm nên rất

đắt. Người nhà vốn ôm kỳ vọng lớn về tiền đồ của hắn nên nghe vậy cũng

không hoài nghi gì mà còn ủng hộ hết mình.

Nhóm nha

dịch thứ hai tìm ra một chiếc mũ rộng vành trong nhà Trương Cửu Kim, đã

đưa cho Lưu tiểu nhị nhận diện, đích xác là chiếc mũ mà người hôm qua

mua bánh hợp ý đội. Một ông chủ tiệm thuốc gần nhà Trương Cửu Kim cũng

báo lại là hôm qua có người đội mũ rộng vành tới mua ô đầu, trong sổ có

ghi.

Nhân chứng vật chứng đủ cả, bày ngay trước mặt Trương Cửu Kim, Trương Cửu Kim ỉu xìu như cà gặp sương muối.

Nguyên nhân mọi chuyện thực ra lại rất đơn thuần. Trương Cửu Kim vô ý làm vỡ

bình hoa cổ của tiên sinh, nghe nói bình hoa ấy là loại bình miệng nhỏ

hoa văn tinh tế đã được chọn lọc kỹ lưỡng, giá trị vạn lượng, cho nên

nhân lúc xung quanh không có ai bèn định thủ tiêu mảnh vỡ, nào ngờ vô

tình bị Trương Tử Văn bắt gặp. Lúc ấy, Trương Tử Văn bèn tìm kế giúp

Trương Cửu Kim, bắt một con mèo hoang thả vào trong nhà tiên sinh, vờ

như con mèo làm vỡ bình hoa. Vì phòng của tiên sinh nằm ở sau vườn hoa

của thư viện, phía ngoài là vườn của mấy hộ nông dân, cửa phòng lại luôn mở nên có mèo hoang chạy tới cũng không lạ. Cứ thế giấu nhẹm đi chuyện

này. Từ đó, Trương Tử Văn không ngừng lấy bí mật này ra uy h**p Trương

Cửu Kim quá mức, lúc muốn tiền tiêu, lúc làm bài tập giúp, thậm chí mấy

lần thư viện tổ chức thi nhỏ thì Trương Cửu Kim ngồi phía trước cũng

phải làm bài giúp hắn.

Trương Cửu Kim vốn định nén

giận chờ qua thi Hương, bản thân lọt vào tốp ba người cao điểm nhất sẽ

được chuyển đến thư viện cao cấp hơn học, ai ngờ Trương Tử Văn lại tiếp

tục đưa ra yêu cầu, muốn Trương Cửu Kim phải làm bài thay mình trong

cuộc thi loại sắp tới. Chưa nói đến đề thi dài nhiều câu hỏi, trong thời gian quy định có thể không làm hết được, nếu như bị tiên sinh phát hiện ra thì cả hai đều sẽ bị đuổi học, thậm chí không được thi Hương nữa.

Người nhà Trương Cửu Kim rất kỳ vọng vào hắn, nếu hắn thực sự không được thi Hương thì sẽ chẳng biết ăn nói ra sao với cả nhà.

Trương Cửu Kim mời Trương Tử Văn đến quán trà, để hắn châm chước cho lần này,

nhưng Trương Tử Văn nhất quyết không nghe, lại lấy chuyện bình hoa ra uy h**p, Trương Cửu Kim bất đắc dĩ mới phải nghĩ tới cách giết người này,

đồng thời tung tin đồn Trương Tử Văn mua chuộc tiên sinh trong thư viện. Sau nữa, hắn xúi giục Lý Chí Thiện và Trần Quảng Hạo hẹn Trương Tử Văn

ra ngoài, thực hiện kế hoạch giết người.

Chân tướng

câu chuyện là như vậy. Một học sinh ưu tú đang yên đang lành chỉ vì sai

một bước mà tiền đồ mất sạch. Thế nên, con người không sợ mắc sai lầm,

chỉ sợ đã sai lại càng thêm sai, vì chuyện nhỏ mà mất đi thứ lớn, thứ bị hủy diệt không những là tương lai của bản thân mà thậm chí còn có thể

là sinh mạng.

A… Nếu đã tra ra manh mối rồi, có phải

có thể gỡ tay Trương Tử Văn ra rồi không? Chỉ sợ chậm thêm một chút nữa

tôi sẽ tu thành Ninja* mất…

*Ninja: là danh xưng để chỉ những cá nhân hay tổ chức đánh thuê chuyên về hoạt động bí mật từng tồn tại trong lịch sử Nhật Bản (theo wiki).

Qúy đại nhân ra phán quyết rất nhanh, Trương Cửu Kim bị giải vào đại lao

chờ qua mùa thu sẽ chém đầu. Mặc dù đáng tiếc, nhưng giết người đền mạng là chuyện đương nhiên, không thể khác được. Phát quyết xong, vụ án kết

thúc, may sao bọn nha dịch tìm được một người thân của Trương Tử Văn.

Được sự cho phép, nha dịch bẻ gãy ngón tay Trương Tử Văn, giải thoát cho cẳng chân đáng thương của tôi. Lục Thủy, Thanh Yên được phép lên công

đường, rưng rưng nước mắt chạy vội tới đỡ lấy tôi đang gần như đứng

không vững, run run nói: “Tiểu thư… chịu khổ rồi… Là chúng nô tỳ không

tốt…”

Ai, mấy nha đầu này, chuyện này có liên quan gì đến các ngươi? … Mau đưa ta đi nhà xí đi, ta không đứng thẳng được nữa rồi…

Tôi lết từng bước đến trước cửa công đường, lại nghe sau lưng vang lên tiếng Qúy đại nhân: “Xin Linh Ca tiểu thư dừng bước!”

Ngay tức khắc, tôi chỉ muốn nuốt luôn hắn vào bụng. Mỉm cười nghiêng đầu lại nói: “Không biết đại nhân còn gì căn dặn?”

Tên họ Qúy cười tủm tỉm đi tới gần, hai tay ôm quyền, người cúi chín mươi

độ nói: “Nhờ có Linh Ca tiểu thư nhiều lần chỉ điểm, vụ án này mới phá

được, không biết tiểu thư hôm nay có rảnh không? Bản phủ muốn mời lệnh

huynh và tiểu thư một bữa cơm để tỏ lòng cảm tạ…”

Ô… quả nhiên là người không đứng đắn. Đáng tiếc bản cô nương không có hứng thú với người mặc áo quan, miễn đi.

“Đại nhân quá khen rồi, tiểu nữ chỉ là người tầm thường, biết chi mà chỉ

điểm? Hôm nay hơi mệt, xin cáo từ trước”. Ngạo mạn hành lễ, quay lưng đi ra ngoài, lại nghe thấy tên họ Qúy khẽ cười sau lưng, nói: “Nhà vệ sinh ở góc tây nam ngoài công đường, tiểu thư đi thong thả”.

… Tên, tên này… Quá ghê tởm!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.