Chương 74: Nghĩa Trang Thành Phố H

Vùng ngoại ô phía Tây thành phố H, nơi đây chính là nơi nghĩa trang lớn nhất thành phố H được xây dựng.

Từ ba tháng trước, trong nghĩa trang xuất hiện một thanh niên tà dị, bề ngoài cậu ta mang dáng vẻ của một thanh niên độ hai mươi mốt tuổi, lại có khí độ bất phàm của một người đàn ông thành đạt ngoài bốn mươi, đến khi hỏi chuyện thì cậu ta nói mình hai mươi chín tuổi.

Người thanh niên này ngày nào cũng đến nghĩa trang từ ba giờ sáng, rồi đến tối muộn mới chịu rời đi, thậm trí có hôm còn ngủ lại trong nghĩa trang.

Hành động kì lạ của người thanh niên này, khiến người dân sống ở khu vực phía Tây thành phố H cảm thấy lạnh người khi vô tình chạm mặt người thanh niên, từ đó có không ít lời đồn đầy ma mị về người thanh niên này.

Duy chỉ có ông Quang - người canh mộ của nghĩa trang thành phố H, là biết người thanh niên không hề ma mị như những lời đồn về cậu ta.

Ông Quang còn nhớ, ngày đầu tiên người thanh niên bước chân đến đây, sau lưng cậu ta có mười mấy ông lớn của thành phố H đi theo sau, có cả bạch đạo và hắc đạo.

Nhưng duy chỉ có lần đó là người thanh niên này có người đi theo sau lưng, còn lại những ngày khác, cậu ta vẫn chỉ đi một mình.

Người thanh niên này cũng không hề đi lại lung tung trong nghĩa trang, mà cậu ta chỉ ngồi ở giữa hai ngôi mộ nhỏ trong nghĩa trang, đến bữa lại có người mang cơm đến cho cậu ta.

Mà hai ngôi mộ này, ông Quang đã một lần lấy hết can đảm, đi đến kiểm tra.

Chỉ là hai ngôi mộ bình thường, nếu có gì đặc biệt, có lẽ là hai tấm ảnh được dán trên bia mộ, là ảnh của hai cô gái còn rất trẻ, cả hai cũng có nhiều nét tương đồng trên khuôn mặt, tên của hai cô gái cũng gần giống nhau, và đặc biệt nhất, trên bia mộ của cả hai có một dòng chữ giống nhau: “ Vợ của Nguyễn Tiến Minh ”.

Hôm nay, Minh vẫn như thường ngày, ngồi im một chỗ bên cạnh mộ của Linh và Trang. Tưởng chừng ngày hôm nay cũng sẽ yên bình như bao ngày, nhưng mới năm giờ sáng, Lục Nam và Hồng Diệp đã đến bên cạnh hắn.

Minh đưa mắt nhìn hai người, hắn không lên tiếng hỏi, nhưng hắn biết phải có lí do nào đó mà hai người này lại cùng đến đây gặp hắn sớm như vậy.

Lục Nam sau khi thấy Minh đã chú ý đến cậu và Hồng Diệp thì lên tiếng - Thiếu gia! Tôn Vân Phong đã chết! Chết bởi “ Thiên môn ảo thuật ”!

Bốn chữ “ Thiên môn ảo thuật ” lại một lần nữa được nói ra từ miệng của người khác, rơi vào tai của Minh. Hắn biết “ Thiên môn ảo thuật ” hắn cũng biết “ Thiên môn ảo thuật giả ” của Tôn Vân Phong. Nhưng chiêu thức đấy có thể giết người, hắn lại không hề biết.

Suy nghĩ đầu tiên trong đầu Minh là sư phụ hắn đã chịu xuất hiện rồi. Cho nên, dù vừa nghe tin có người chết, nhưng gương mặt của Minh lại thoáng lộ ra một nét vui vẻ.

Hồng Diệp nhìn ra nét vui vẻ trên gương mặt Minh, tưởng rằng Minh không ưa Tôn Vân Phong, liền nói - Lục Nam và Tôn Vân Phong trước đây từng đấu với nhau. Lục Nam cũng đã phá được “ Thiên môn ảo thuật ” của Tôn Vân Phong. Cho nên, chúng tôi đều biết “ Thiên môn ảo thuật ” của ông ta là gì. Có lẽ, thiếu gia ngày đó đấu với ông ta cũng đã nhìn thấu.

Minh gật nhẹ đầu, biểu thị lời Hồng Diệp nói là đúng. Tôn Vân Phong thực chất không hề biết “ Thiên môn ảo thuật ” trong truyền thuyết của thiên môn, cái Tôn Vân Phong dùng là độc, một loại độc không gây chết ngươi, nhưng lại khiến cho con người ta rơi vào ảo giác. Ông ta bôi độc vào chip, sau đó đợi đối thủ thu chip về, từ từ dính độc, khi đó mới là lúc ông ta phản kích.

Minh không biết Lục Nam thắng Tôn Vân Phong bằng cách nào, còn hắn thì đơn giản thôi, độc của Tôn Vân Phong ngay từ đầu đã không có tác dụng với hắn, thì làm sao hắn thua Tôn Vân Phong được.

Thấy Minh chỉ gật đầu mà không nói gì, Hồng Diệp lại nói - Tôn Vân Phong chết ở trong thành phố H. Mà giang hồ hắc đạo nước ĐL đều biết thiếu gia ở đây. Đã có tin đồn rằng thiếu gia ngày đó nhìn thấu “ Thiên môn ảo thuật ” của Tôn Vân Phong, cho nên đã tự học được “ Thiên môn ảo thuật ” và giết Tôn Vân Phong.

Hồng Diệp tuy nói ra những lời đó, nhưng cả ba người ở đây đều biết rõ rằng, Minh không giết Tôn Vân Phong, hắn từ lúc về thành phố H đến nay, gần như lúc nào cũng ở trong nghĩa trang này. Ý của Hồng Diệp là muốn hỏi Minh có muốn điều tra vụ này hay không mà thôi.

Lúc này, Minh mới lên tiếng - Dù sao cũng là người quen, chúng ta cũng nên sắp xếp cho ông ta một chỗ yên nghỉ!

Minh cùng Lục Nam và Hồng Diệp rời đi. Xác của Tôn Vân Phong cũng đã được mang đến nghĩa trang này, cho nên cả ba người không phải đi xa.

Đến nơi, toàn bộ mọi người đều là người dưới trướng của Minh. Các thế lực khác không có ai đến cả, bởi vì bọn họ e ngại sẽ vô tình gây thù với Minh.

Mở nắp quan tài của Tôn Vân Phong ra, Minh nhìn thấy gương mặt già nua của Tôn Vân Phong vẫn đang trợn mắt, vẻ kinh hãi sau khi chết vẫn còn giữ nguyên trên khuôn mặt. Tôn Vân Phong là hoảng sợ đến mức vỡ mật mà chết, ngoài ra trên người không có bất kì vết thương nào. Quả thật, cũng chỉ có thể giải thích rằng ông ta chết bởi “ Thiên môn ảo thuật ” mới là hợp lí nhất.

Xem xét cơ thể Tôn Vân Phong một lượt, đến cả Minh cũng không tìm được dấu hiệu bất thường nào. Hắn chỉ xác định được một điều, Tôn Vân Phong không phải do sư phụ hắn giết. Bởi vì Minh biết, nếu sư phụ muốn giết Tôn Vân Phong, không cần phải tốn sức thi triển “ Thiên môn ảo thuật ” đến mức khiến ông ta sợ vỡ mật. Minh lên tiếng - Nói với bên ngoài, Tôn Vân Phong là do tu luyện “ Thiên môn ảo thuật ” bị phản phệ nên mới bị chết. Còn nói sao cho hợp lí, thì mọi người tự nghĩ cách đi!

Nói rồi, Minh đậy nắp quan tài của Tôn Vân Phong lại, rồi rời đi.

Hắn biết, lí do hắn đưa ra vô lí, sẽ không có ai trong giang hồ tin cả. Nhưng hắn cũng sẽ không chịu để người khác chụp mũ cho mình.

Sói Ba Đầu cùng Đỗ Si đi theo Minh ra ngoài. Khi ba người đi ra khỏi căn phòng tổ chức tang lễ cho Tôn Vân Phong, vừa đúng lúc bình minh ló dạng, mặt trời chiếu xuống thế gian những tia nắng đầu tiên của ngày mới.

Minh rất thích nhìn thẳng vào mặt trời, có lẽ là bởi vì cái tên của hắn. Ban đầu, hắn định để Đỗ Si cùng Sói Ba Đầu giúp hắn điều tra xem ai là người giết Tôn Vân Phong, đổ gáo nước bẩn cho hắn. Nhưng khi nhìn vào mặt trời, lòng Minh như là cũng được soi sáng, hắn biết kẻ thù lần này không đơn giản, sợ rằng cho dù là Đỗ Si ra mặt cũng không được. Cho nên, hắn lại nói với hai người - Mọi người cứ làm việc bình thường như thường ngày, chuyện của tôi, tôi tự xử lí.

Cả Đỗ Si và Sói Ba Đầu đều gật đầu, đồng thanh, đáp - Vâng, thưa thiếu gia!

Cả hai đều hoàn toàn tin tưởng Minh, cho nên mọi điều Minh nói cả hai đều làm theo. Biết rằng nếu bản thân quá phận, xen vào chuyện của Minh, như thế tưởng rằng đang giúp Minh, thực chất là đang làm vướng tay vướng chân Minh.

Ngày Minh cùng người của mình trở lại thành phố H, mang theo một số tiền khổng lồ, bản thân hắn cũng đã ở tầng lớp thượng lưu của thế giới, Minh không cần thiết phải đi theo con đường tà đạo để nhanh chóng đạt được thành công nữa, hắn bây giờ đã đứng ở nơi mà người người ao ước rồi. Vì thế, ở thành phố H, Minh chỉ mở một nhà hàng năm sao và một công ty thực phẩm sạch thật sự, cùng với đầu tư cho nghiên cứu, phát triển công nghệ tương lai. Sau đó giao cho người của mình quản lí, còn hắn ngày ngày ở bên mộ của Linh và Trang.

Nhưng đến hôm nay hắn biết, đã đến lúc chuỗi ngày bình yên như thế của hắn dừng lại rồi. Người có năng lực càng cao, trách nhiệm sẽ càng lớn. Đã có kẻ xấu chủ động trở thành kẻ thù của hắn, thì hắn cũng không thể im lặng nhẫn nhịn được.

Đứng trước mộ của Linh và Trang, Minh nói nhỏ, hắn tin rằng cả hai ở thế giới bên kia vẫn có thể nghe được lời hắn nói - Linh, Trang, anh phải đi rồi, tuy không rời khỏi thành phố H, nhưng anh cũng không thể ở đây bên hai em hàng ngày được nữa!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.