Chương 70: Hai Tép
Minh một mình đi vào phòng khách của căn biệt thự nhà Linh.
Những người khác đều không đi theo vì ở đây ngoài hắn ra không một ai có tư cách nghe cuộc đối thoại của hắn và người trong đó, dù cho đó là chủ nhà là bố của Linh, hay ông trùm một phương như Năm Đốc.
Minh đẩy cửa chính và bước vào, trong phòng khách đang có bốn người đàn ông tầm bốn mươi tuổi đang ngồi đợi hắn.
Liếc qua bốn người ngày, Minh liên tưởng đến Tứ Quý Hai từng so tài với hắn, có lẽ bốn người này cũng là một bộ tứ quý nào đấy trong năm mươi hai lá bài tây. Như vậy mới có thể giải thích được vì sao đến cả những ông trùm một phương như Năm Đốc hiện tại cũng không có tư cách đi vào căn phòng này.
Minh lên tiếng - Bốn người tìm tôi!
Có lẽ là do Minh lúc đó dùng sức một người cùng lúc chiến thắng sở trường của Tứ Quý Hai, đã biểu lộ ra một phần thực lực của mình. Cho nên cả bốn người này đều không tỏ thái độ cao ngạo khi gặp hắn.
Một người châu Á đại diện cho bốn người lên tiếng nói chuyện với Minh, ông ta cười thân thiện, nói - Cậu đến rồi! Ngồi xuống đã rồi chúng ta từ từ nói chuyện!
Minh cũng mỉm cười, gật đầu đáp lại, ngồi xuống một chiếc ghế còn trống.
Người đàn ông châu Á liền ngay lập tức rót cho hắn một ly trà rồi ra hiệu mời thưởng thức.
Minh cũng nhấp một ngụm trà nhỏ. Cùng một loại trà, nhưng người pha khác nhau, sẽ cho ra hương vị khác nhau.
Trà này đương nhiên là trà quý của bố Linh sưu tầm, Minh không biết là loại trà gì, khi hắn uống thử thấy hương trà rất thơm, hậu vị lại có chút ngọt. Trình độ pha trà của người pha so với hắn và sư phụ hắn chỉ kém hơn một chút. Điều này làm Minh lại cầm chén lên và nhấp thêm vài ngụm nữa. Sau đó mới gật đầu, hài lòng bỏ chén trà xuống, khen một tiếng “ trà ngon ”.
Người đàn ông châu Á lúc này lại mỉm cười, lên tiếng - Cảm ơn, là tôi pha!
Minh cũng mỉm cười, nhưng không nói gì, vì người đàn ông châu Á đã tiếp tục nói - Chúng tôi là Tứ Quý Mười! Tôi là Mười Cơ! Đây là Mười Rô ( Mười Cơ chỉ vào một người đàn ông châu Âu tóc vàng mắt xanh ). Đây là Mười Tép ( một người đàn ông da đen châu Phi ). Đây là Mười Bích ( lại là một người đàn ông châu Âu ).
Minh nghe Mười Cơ giới thiệu xong một lượt, hắn không hề nghi ngờ thân phận của bốn người này, bởi vì thế gian không ai có gan dám giả mạo thân phận của năm mươi hai người nắm giữ vị trí năm mươi hai quân bài, càng là những lão thiên gian manh và liều lĩnh nhất thì càng không dám.
Minh đứng dậy, hắn tự tin vào thực lực của mình có thể hơn bốn người này, nhưng hiện tại hắn không thể đắc tội bốn người này, cũng không có lí do gây chuyện với bọn họ để làm gì. Cung kính đáp - Nghe danh năm mươi hai quân bài tây đã lâu! Hôm nay được gặp các vị, thật đúng là vinh hạnh!
Cả bốn người cùng nhau xua tay, Mười Cơ vẫn là người đại diện lên tiếng - Cậu không cần khách sáo vậy đâu! Sau này sẽ đều là người quen cả!
Minh lại cười không đáp. Mười Cơ thấy vậy lại nói tiếp - Cậu có thể dùng sức một người đánh bại Tứ Quý Hai cùng lúc, thực lực ít nhất có thể so với Tứ Quý Bảy trở lên. Nhưng cậu ngoài đánh bại Tứ Quý Hai, vẫn chưa chính thức đánh bại bất kì ai khác trong bốn mươi tám quân bài còn lại. Cho nên chúng tôi chỉ có thể để cậu thay thế vị trí của một trong bốn người Tứ Quý Hai mà thôi.
Minh lại cười, hắn đã tính trước đến việc này. Có thể trong năm mươi hai quân bài tây sẽ có tranh đấu nội bộ. Nhưng khi có kẻ dám đắc tội bất kì ai trong năm mươi hai lá bài tây, sẽ chính là đắc tội với cả năm mươi hai người có thực lực mạnh nhất trên toàn thế giới. Cho nên, người có thực lực đánh bại một trong năm mươi hai lá bài tây, chỉ có hai lựa chọn, một là gia nhập thay thế vị trí người bị đánh bại, hai là chết.
Minh nói một cách dứt khoát - Hai Tép! Tôi lựa chọn trở thành Hai Tép!
Minh đưa ra lựa chọn dứt khoát ngay lập tức cũng không làm cho Tứ Quý Mười bất ngờ chút nào. Bọn họ cũng chả tò mò là vì sao Minh lựa chọn trở thành Hai Tép chứ không phải là một chất khác. Bởi vì bọn họ biết, không thể nào tự nhiên trên thế giới lại xuất hiện một thanh niên trẻ tuổi có năng lực một mình chiến thắng Tứ Quý Hai cùng lúc được, nhất định là người thanh niên này có người đứng ở phía sau đang ngồi ở vị trí cao trong năm mươi hai quân bài tây. Và rất có thể, việc lựa chọn trở thành quân bài nào của Minh, đã được tính toán từ trước.
Người châu Phi - Mười Tép ở lại, còn ba người khác chỉ mỉm cười với Minh rồi đứng dậy rời đi. Tuy bên chất của mình mất đi một cao thủ trẻ có tiềm năng rất lớn là một điều đáng tiếc. Nhưng ai cũng hiểu rằng không thể thuyết phục được Minh khi hắn đã đưa ra lựa chọn dứt khoát ngay từ đầu.
Trong phòng chỉ còn lại Minh và Mười Tép, Mười Tép lên tiếng - Chào mừng cậu gia nhập vào nhóm chất tép trong năm mươi hai quân bài Tây!
Mười Tép đưa tay ra, tỏ ý muốn bắt tay với Minh, Minh cũng đứng dậy, bắt tay với Mười Tép.
Vừa giữ tay Minh, Mười Tép vừa nói - Cậu lợi hại như vậy! Chắc sư phụ của cậu cũng là một trong năm mươi hai quân bài tây đúng không? Có thể nói cho tôi biết là ai không?
Minh mỉm cười lắc đầu, hắn không phải không muốn cho thế giới biết hắn là đệ tử của Át Rô, mà là sư phụ của hắn vẫn còn chưa lộ diện, hắn hiểu rằng mình vẫn phải giữ bí mật về hành tung của sư phụ.
Mười Tép cũng không vì Minh giấu giếm mà tỏ thái độ khác thường, vẫn hoà nhã nói với Minh - Cậu không muốn tiết lộ thì thôi vậy! Vậy chắc cậu cũng biết rõ về năm mươi hai quân bài Tây rồi nhỉ!
Minh lại cười lắc đầu. Hắn biết về năm mươi hai quân bài tây không nhiều, sư phụ của hắn chỉ nói qua cho hắn biết, hắn cũng chỉ biết rằng sư phụ của hắn cùng Át Cơ có lẽ là hai người lợi hại nhất thế giới hiện nay, còn lại hắn thật sự vẫn mù tịt về thế giới của những người đứng đầu thế giới này.
Mười Tép lần này tỏ ra khá bất ngờ, lúc trước thấy Minh lựa chọn vị trí Hai Tép như vậy, ông ta và ba quân mười khác đều tưởng rằng hắn biết rõ về năm mươi hai quân bài tây, không ngờ khi mới hỏi đến thì hắn lại lắc đầu.
Dù sao Minh cũng đã trở thành Hai Tép, những điều không phải bí mật mà Minh chưa biết thì Mười Tép cũng không ngại mà nói cho hắn biết. Chỉ là, trước khi nói cho Minh về thế giới của năm mươi hai quân bài tây, Mười Tép bỗng dưng lại muốn thử Minh một chút.
Hai người đứng cách nhau chưa đến hai mét, Mười Tép lại xuất kỳ bất ý, từ tay bắn ra một viên xúc xắc, bắn thẳng vào cổ họng Minh.
Hành động của Mười Tép là bất ngờ không báo trước, Minh không kịp phòng bị gì, tuy nhiên tay của hắn vẫn phản xạ cực nhanh, ngón trỏ cùng ngón giữa tay phải dường như ngay lập tức dơ lên, kẹp lấy viên xúc xắc mà Mười Tép bắn ra, khi viên xúc xắc đó còn cách cổ họng của hắn một centimet.
Cả quá trình Mười Tép ra tay và Minh tiếp chiêu chỉ kéo dài một phần mười nghìn giây, nếu tua chậm bằng camera cũng chỉ loé lên một cái, không ai thấy rõ hành động của hai người được.
Thấy Mười Tép cười mỉm, không hề có sát ý, cho nên Minh không hề phản công lại, hắn biết Mười Tép định thử hắn.
Hai người đứng song song với nhau, trên tay phải của mỗi người là một viên xúc xắc, cả hai cùng lúc bắn ra viên xúc xắc ở trong tay của mình, với thế “ Thiên mã hành không ” hai viên xúc xắc nối đuôi nhau bay vòng quanh căn phòng khách rộng đến một trăm mét vuông.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
