Chương 63: Cược Thêm

( Từ chương này cho đến khi Minh và Tôn Vân Phong đấu xong với nhau, tác xin phép viết bằng góc nhìn của Sói Ba Đầu, bởi tác nghĩ viết bằng góc nhìn của Sói Ba Đầu đoạn này sẽ hay hơn )

Tôi đứng hình rồi, tim tôi vừa rồi lại như hẫng đi một nhịp. Tuy rằng đêm nay tim tôi cũng đã đứng hình nhiều lần rồi, lúc Đỗ Si tiền bối xuất hiện một lần, lúc Lục Nam và Hồng Diệp bày sát cục “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” một lần, lúc Thiên Môn Bát Tướng xuất hiện một lần, cuối cùng là bây giờ.

Mặc dù Anh Sói có dặn tôi phải hoàn toàn tin tưởng vào thiếu gia, dù cho thiếu gia có làm ra chuyện hoang đường nào đi nữa. Nhưng đối thủ mà thiếu gia gặp hôm nay càng lúc càng mạnh. Cái người Tôn Vân Phong kia còn biết “ Thiên môn ảo thuật ” đấy.

Chính xác, đó là “ Thiên môn ảo thuật ” đấy, môn thiên thuật trong truyền thuyết, thiếu gia làm sao có thể thắng được đây?

Đúng là tuổi trẻ, bản tính ngựa non háu đá, cùng tài năng hơn người làm thiếu gia ảo tưởng mất rồi.

Đúng là nhiều lần tôi lo lắng đứng tim vì thiếu gia là thừa, cậu ấy đủ khả năng chiến thắng những cao thủ ở đây.

Nhưng không có nghĩa là cậu ấy vô địch thiên hạ rồi đâu. Sao lại muốn đấu với Tôn Vân Phong vậy chứ. Mà có muốn đấu, tại sao không phải một trận phân thắng bài như khi đấu với những người khác luôn đi.

Tôn Vân Phong sau khi nghe thiếu gia muốn thách thức người biết “ Thiên môn ảo thuật ”, vẻ mặt ông ta mang đầy sự khinh thường của một người đàn ông thành đạt dành cho một thằng trẻ trâu không biết sợ là gì.

Tôn Vân Phong lên tiếng, từng chữ như sét đánh ngang tai của tôi - Được lắm! Tôi đã khuyên mà cậu không chịu nghe. Chút nữa thua cũng đừng trách tôi!

Có vẻ nhận thấy thái độ khinh thường của Tôn Vân Phong, thiếu gia cũng chẳng ăn nói tôn trọng với ông ta nữa, mà nói - Được! Ông muốn chơi như thế nào!

Tôn Vân Phong đáp ngay, như sợ tôi ở bên cạnh thiếu gia khuyên can cậu ấy. Nhưng Tôn Vân Phong đâu có biết rằng, việc mà thiếu gia đã quyết, thì không ai khuyên được. Tôi vừa không có năng lực khuyên bảo thiếu gia, càng không có tư cách khuyên bảo cậu ấy.

Giọng của Tôn Nhất Phong vang lên - Chơi xì tố đi! Có dám chia chip ra không?

Tôi đoán rằng Tôn Nhất Phong định chơi đòn tâm lí với thiếu gia. Nhưng tâm lí thiếu gia cực kì vững, nên tôi không hề lo lắng về vấn đề tâm lí của thiếu gia.

Do đứng ở phía sau lưng, tôi không thể nhìn được biểu cảm khuôn mặt của thiếu gia, nhưng từ giọng nói của cậu ấy, tôi biết rằng cậu ấy vẫn đang rất tự tin, cậu ấy lên tiếng hỏi - Chia chip sao? Muốn chia ra như thế nào?

Tôi lúc này chỉ muốn nói với thiếu gia rằng “ Trời ơi thiếu gia! Ông ta đang câu giờ để tụ công đó! Người mau mau chơi nhanh đi! Phải thắng ông ta trước khi ông ta có thể thi triển thiên môn ảo thuật chứ ”. Nhưng tôi đã không nói, bởi tôi cảm thấy rằng, tôi mà định nói ra, thiếu gia sẽ quay người liếc tôi một cái, cảnh cáo không cho tôi mở miệng.

Tôn Vân Phong trả lời - Uớc chừng số tài sản cậu thắng được của Hoàng Xà cỡ gần ba phần mười. Tôi tính tròn cho cậu là ba phần. Chia số chip ra ba bảy đại diện cho số tài sản chênh lệch, tôi bảy cậu ba, bên nào thua hết thì coi như là đã thua sạch tài sản cho bên đối phương. Cậu thấy như vậy ổn không?

Tôi biết thiếu gia vẫn đang nở một nụ cười rất tự tin, cậu ấy hỏi lại - Tôi thì như nào cũng được! Nhưng Hoàng Xà đứng sau lưng ông, liệu có chịu cho ông sử dụng hết chỗ tài sản còn lại của ông ta để cá cược hay không?

Thiếu gia lại chơi đòn tâm lí, nhưng không phải đánh vào tâm lí của Tôn Vân Phong, mà là tâm lí của Hoàng Xà. Cho dù Hoàng Xà có đưa ra quyết định như nào đi nữa, nhưng phần khí thế của thiếu gia đã áp đảo ông ta rồi. Tôi là một người mê tín, vẫn luôn tin rằng “ Đánh bạc coi khí sắc, giàu nghèo coi số mạng ”, thấy khí thế của thiếu gia vẫn luôn áp đảo, lòng tôi có cảm giác yên tâm hơn nhiều.

Hoàng Xà suy nghĩ một lát, dù sao đặt cược tất cả những thứ mình có lên một người luôn là một hành động ngu ngốc, nhưng ông ta bắt buộc phải làm như vậy, không có lựa chọn khác, hành động suy nghĩ cũng chỉ là để tự trấn an chính mình mà thôi.

Hoàng Xà lên tiếng - Tất cả nhờ vào Tôn tiên sinh!

Thiếu gia cùng Tôn Vân Phong có lẽ đang cười với nhau, kỹ thuật thiếu gia rất tốt, chỉ hất nhẹ một cái, bảy phần chip đã được đẩy về bên phía của Tôn Vân Phong.

Chip hay phỉnh đều chỉ có tác dụng ở bên trong casino mà thôi, còn một khi mang ra khỏi casino thì nó chẳng khác nào miếng nhựa đồ chơi cho trẻ con. Thế nên, chả ai quan tâm đến chip từ khi thiếu gia đã thắng sạch chip của casino rồi thắng luôn cả casino này. Tôi cảm thấy Tôn Vân Phong muốn chơi bằng chip là có vấn đề, nhưng nhất thời tôi không nhìn ra được gì cả.

Dealer bắt đầu chia bài sau khi hai người ném hai cái chip ra giữa bàn.

Tôi nhìn thấy lá bài tẩy của thiếu gia là ba cơ, còn lá bài ngửa của thiếu gia là bảy bích.

Ở bên kia, lá bài ngửa của Tôn Vân Phong là Át cơ, có vẻ bài ông ta khá là lớn.

Giọng của Dealer cất lên - Át tố trước!

Tôn Vân Phong vậy mà tỏ ra chần chừ, tay liên tục xoa lên đầu cây gậy của mình, sau đó lại mân mê hai cái chip trong tay, sau đó mới tung ra.

Tuy đứng phía sau, nhưng tôi cảm thấy có vẻ như thiếu gia vừa nhìn ra điều gì, nhưng tôi biết lúc này không tiện mở miệng hỏi cậu ấy. Thiếu gia cũng ngay lập tức ném ra hai cái chip mà không suy nghĩ gì.

Dealer lại chia bài, Tôn Vân Phong lại có thêm một quân át tép, còn thiếu gia cũng được thêm quân bảy cơ.

Dealer lại lên tiếng - Đôi át tố trước!

Vậy mà Tôn Vân Phong lại không tố, ông ta úp bài, nói - Tôi bỏ bài!

Hành động kì lạ của ông ta khiến cho toàn bộ mọi người xung quanh bất ngờ. Người bất ngờ nhất chắc chắn là những lão thiên có năng lực biết bài ở đây, thiếu gia, Đỗ Si, Thiên Môn Bát Tướng.

Quan sát biểu cảm của bọn họ, tôi dường như biết được lá bài tẩy của Tôn Vân Phong cũng là át, ba quân át gặp đôi bảy, tại sao Tôn Vân Phong lại chọn bỏ bài? Tôi không biết, thiếu gia chắc chắn cũng không biết, Đỗ Si hay Thiên Môn Bát Tướng lại càng không biết.

Thiếu gia thu chip về, tôi nhận thấy trong sát na thiếu gia có chút chững lại, liệu có phải là thiếu gia đã trúng “ Thiên môn ảo thuật ” của Tôn Vân Phong rồi không? Nhưng ông ta thi triển lúc nào? Sao không ai phát giác ra được?

Nhưng có lẽ là do tôi lo lắng quá mức mà sinh ra ảo tưởng, hành động và lời sau đó của thiếu gia vẫn hết sức bình thường.

Thiếu gia nghịch hai cái chip vừa thắng được của Tôn Vân Phong trong tay, tỏ thái độ đắc ý, nói - Tôn Vân Phong phải không? Chẳng phải ông biết “ Thiên môn ảo thuật ” sao? Tại sao bài như thế mà lại bỏ?

Câu hỏi của thiếu gia hỏi Tôn Vân Phong là điều mà ai cũng muốn hỏi. Tôi cũng vì thế mà nhìn chằm chằm vào Tôn Vân Phong.

Chỉ thấy ông ta vẫn mỉm cười đầy tự tin, nói - Muốn đấu với “ Thiên môn ảo thuật ”, đợi chút nữa, ta sẽ cho cậu nhóc được cảm nhận!

Tôi không hiểu, tôi cũng chắc chắn rằng những người khác cũng không hiểu ý nghĩa câu trả lời của Tôn Vân Phong. Nhưng tôi có cảm giác, thiếu gia lại hiểu được lời của ông ta, cảm giác đó rất mông lung, tôi cũng không dám tin vào.

Thiếu gia lại tự tin nói với Tôn Vân Phong - Có bài đẹp mà cũng không dám chơi, có vẻ như “ Thiên môn ảo thuật ” cũng không lợi hại giống như lời đồn nhỉ?

Tôn Vân Phong không để bị thiếu gia khích tướng, môi hơi cong lên một chút, nói

- “ Thiên môn ảo thuật ” có lợi hại hay không, lát nữa cậu nhóc sẽ biết ngay thôi! Mong rằng lúc đó cậu nhóc đừng vì thế mà mất tự tin!

Thiếu gia lại nói - Nếu ông đã tự tin vào “ Thiên môn ảo thuật ” của mình như vậy! Có dám cược thêm với tôi không?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.