Chương 14: Ân cứu mạng

-"Lục hoàng tử nhận thức nữ nhi của lão thần sao?"

Nghe tin Tô Bác Nhiên nhìn tới Tô Tâm Li, hai tiếng nữ nhi gì thực sự vô

cùng thuận miệng, Lục hoàng tử tuy không có thực quyền, những lời nói ở

trước mặt hoàng thượng với thái hậu cũng có trọng lượng a, hơn nữa vị

trí vương phi đang bỏ trống, nếu Li Nhi có thể gả cho vị này, hắn đương

nhiên sẽ trở thành nhạc phụ của Lục hoàng tử, lúc đó nói không chừng

Thái tử và Tam hoàng tử dùng ánh mắt mong chờ nhìn hắn, đến thời điểm

đó hắn còn phải xem sắc mặt của phủ Định Quốc Công sao?

-“ Ngày

hôm qua khi vừa bước chân về kinh thành, trên đường tới Lạc Diệp tự ta

thấy có đám người mặc đồ đen cùng vài tên lưu manh chặn lại một chiếc xe ngựa, mấy tên áo đen có thân thủ vô cùng tốt, thời điểm ta tới nơi, hộ

vệ đã bị giết hại gần như không còn ai, con ngựa bị kinh sợ nên chạy rất nhanh. Trên xe ngựa ngoại trừ phu xe, còn có hai vị cô nương, một người mặc trang phục hạ nhân bỗng đem cô nương kia đẩy xuống xe ngựa, vị cô

nương kia có lẽ theo bản năng túm lấy tay của nha hoàn đó, nhưng nha

hoàn kia cũng thật tàn nhẫn , một cước đạp vị cô nương có lẽ là chủ tử

của nàng ta xuống đất. Sau đó cùng phu xe nhanh chóng rời đi, xe ngựa đó còn có dấu ấn của Thừa tướng phủ.”

Tất cả mọi người nghe xong,

hướng nhìn chuyển tới Phương di nương và Tô Diệu Tuyết tràn ngập trào

phúng và xem thường, Lục hoàng tử nói hoàn toàn trùng khớp với lời Tô

gia tiểu thư giải thích ban nãy, lại càng khẳng định sự thật trong câu

chuyện của Tô tiểu thư. Thoạt nhìn tưởng Phương di nương cùng dưỡng nữ

Thừa tướng phủ có lòng quan tâm Tô tiểu thư, kì thực trong bụng xấu xa,

trăm phương ngàn kế phá hủy danh dự của vị tiểu thư kia, may các nàng

đều là người thông minh mới không bị lừa dối. (P/s: Trời ơi, bị mấy người này xoay như chong chóng còn kêu thông minh, thật không hiểu nổi mà, )

Thu Hòa vừa mơ mơ màng màng tỉnh lại liền nghe thấy lời của Nhan Thần Ti, thoáng cái lại tiếp tục ngất.(Khổ thân ghê cơ, sao yếu vậy mà cứ ra gió)

Ánh mắt mọi người nhìn Thu Hòa như nhìn thấy người chết, coi như án tử hình của nha đầu này đã thành lập chỉ chờ ngày hành quyết.

Trong hoàn cảnh khó khăn, không giúp đỡ chủ tử thóat hiểm cảnh, còn tán tận lương

tâm đẩy chủ tử của mình xuống, rõ ràng muốn ép người vào chỗ chết, Tô

tiểu thư tâm tư vẫn còn thiện lương chỉ cho nha hoàn phản chủ một bạt

tai mà không lấy mạng của nàng ta, việc nàng ta gây ra dù chết cũng

không hết tội, nếu chết vẫn coi như dễ dàng cho nàng ta, hẳn phải đem kẻ phản bội này băm thành tám mảnh sau đó đem thi thể cho cẩu ăn để răn đe kẻ khác. Bất quá nàng ta cũng chỉ là một nha hoàn, sao lại to gan lớn

mật dám ra tay với chủ tử của mình, chuyện này đối với nàng có lợi lộc

gì? Chắc chắn có người ở sau giật dây sai khiến, nhớ lại mọi chuyện xảy

ra trong yến tiệc ngày hôm nay, mọi hoài nghi đều đổ về phía Phương di

nương.

Phương di nương vò chặt khăn lụa trong tay, nàng làm sao

cũng không thể hiểu được hành vi gây rối của Lục hoàng tử, cắn chặt răng nhịn xuống tức giận, trừng mắt nhìn về phía Tô Tâm Li, tiện nhân chết

tiệt, hiện tại ta để cho tiện nhân ngươi càn rỡ, qua hôm nay, chỉ cần

ngươi còn ở trong phủ, ta nhất định sẽ làm cho ngươi sống không bằng

chết.

Khuôn mặt Tô Diệu Tuyết hằn rõ dấu vết năm ngón tay, cảm

xúc bộc phát đã kiềm chế xuống, hàm răng cắn chặt bờ môi đỏ, cặp mắt

tràn ngập lửa giận thiêu đốt, dưới ống tay áo hai bàn tay nắm chặt thành quyền đầy vẻ không cam lòng phẫn hận.

Tiện nhất vẫn luôn là tiện nhân, vận may quả thật không tệ, vừa ra khỏi cửa liền gặp được Lục

hoàng tử của Kinh Lăng, chắc chắn ả tiện nhân này đã sử dụng thủ đoạn,

nếu không Lục hoàng tử sao có khả năng coi trọng một nữ nhân chỉ có cái

vẻ bên ngoài !

Tô Diệu Tuyết vô cùng tức giận, sớm biết hôm nay ra ngoài sẽ gặp được Lục hoàng tử , nàng nhất định cũng phải đi cùng.

-“ Sau khi vị tiểu thư kia bị đạp xuống đất, những kẻ mặc áo đen kia cùng nhau chạy tới chỗ nàng ta-----“

Trong lòng Tô Tâm Ly vô cùng kinh ngạc, tuy không biết mục đích Nhan Thần Ti

giúp mình, nhưng sự thật hắn đã đứng ra làm chứng, bất luận thật hay

giả, còn kẻ nào dám hoài nghi nàng nữa? Phương di nương dù muốn hay

không cũng đừng hòng bày trò vẩy nước bẩn lên người nàng trong ngày hôm

nay.

-"Đa tạ ân cứu mạng của Lục hoàng tử, nếu không có ngài đúng lúc ra tay, biểu ca của tiểu nữ chắc cũng không kịp tới, tiểu nữ có lẽ

đã chết dưới đao của bọn chúng.”

Tô Tâm Li ngước lên, đôi mắt

sâu thẳm, thời điểm nhìn về phía Nhan Thần Ti hơi lóe lên tia cảm kích,

nhưng người khác nhìn thấy cũng chỉ thấy ánh mắt sâu xa lạnh nhạt của

nàng.

Nhan Thần Ti nhìn Tô Tâm Li với ánh mắt thâm trầm đánh giá, vẻ mặt Tô Tâm Li nhàn nhạt khẽ cười, không chứa một chút siểm nịnh, ánh mắt cảm kích không hề giảm bớt khác hoàn toàn vẻ si mê của những người ở đây, càng làm cho Nhan Thân Ti trong lòng thán phục.

Không còn

nét bất bình khi bị người vu hại, nụ cười trên mặt Tô Tâm Li càng tươi

hơn, tình cảnh này rơi vào trong mắt người khác chính là hoa rơi cố ý,

nước chảy có tình, hài hòa đến bất ngờ.

-"Li Nhi, sao con không nói sớm chuyện Lục hoàng tử đã cứu con.”

Tô Bác Nhiên bất mãn khẽ quát Tô Tâm Li một câu. bất quá trong lời nói lộ

ra nồng đậm vẻ quan tâm thương xót, Tô Tâm Li hơi mím môi, mắt rủ xuống, nhưng trong lòng lại lạnh giọng cười nhạo, không hổ danh là lão thần tử tung hoành ngang dọc trong chốn quan trường hai mươi năm, cũng thật

biết diễn kịch.

-“ Li Nhi bị Thu Hòa đạp một cước bị thương, sau

lại bị dọa cho kinh sợ,khi thấy ta tới liền hôn mê bất tỉnh, Lục hoàng

tử làm việc nghĩa không lưu danh, cũng không cho ta nói với Li Nhi nên

nàng cũng vừa biết tin Lục Hoàng tử là ân nhân cứu mạng của mình.”

Trình Dục Phàm vốn đang im lặng đứng một bên bèn đứng dậy giúp Tô Tâm Li

giải thích, sau đó liền tới bên Nhan Thần Ti cung kính hành lễ, “ Đa tạ

Lục hoàng tử ra tay cứu tiểu muội của ti chức.”

Chuyện Tô Tâm Li

biến mất một đêm nhất định Phương di nương sẽ cắn chặt không tha, nếu

việc này truyền đi sẽ ảnh hưởng xấu tới danh tiếng của Li Nhi. Sự thực

Li Nhi sáng sớm nay mới lén lút trốn vào phủ Định Quốc Công, không hề có mặt trong phủ vào tối qua, muốn tra rõ chuyện này có lẽ chỉ sớm hay

muộn thôi, một khi chân tướng bị phơi bày ra ánh sáng, mọi chuyện đối

với Li Nhi sẽ càng thêm bất lợi, lúc đó toàn bộ phủ Định Quốc Công cũng

không thể che giấu mọi chuyện, nay có Lục hoàng tử được hoàng thượng vô

cùng sủng ái đứng ra làm chứng thử hỏi kẻ nào dám nghi ngờ đúng hay sai

nữa?

Theo suy tính ban đầu của Tô Tâm Li, chuyện này sẽ để Tô Bác Nhiên gọi quản gia đem danh sách hộ vệ hộ tống nàng đi Lạc Diệp tự,

nếu như tìm không ra những kẻ kia, chân tướng cũng cháy nhà ra mặt chuột lộ. Bất quá nghĩ lại, loại người giả dối như Phương di nương đã tiêu

tốn nhiều ngân lượng thuê sát thủ hại nàng, mấy kẻ hộ tống nàng hôm qua

khẳng định không phải hộ vệ Tướng phủ, cứ như vậy trái lại lợn lành chữa thành lợn què.

Nhìn từng chuyện phát sinh trong Tướng phủ,

Phương Tĩnh Di chỉ là một di nương lại có thể bày trò lớn như vậy, nhưng mọi chuyện đã kết thúc, những gì nàng phải chịu đựng, nàng sẽ từng thứ

từng thứ ở trong tay Phương Tĩnh Di đoạt lại hết thảy.

-“ Vùng

đất Kinh Lăng ngay dưới chân thiên tử, lại có người ban ngày ban mặt đối với thiên kim Tướng phủ ra tay hãm hại, Lý đại nhân, ta xem có vẻ người không muốn làm chủ trong phủ Thuận Doãn Thiên nữa phải không?”

Nha Thần Ti vừa rồi còn mang hình tượng tùy ý phóng khoáng, thoắt cái đổi

sang vẻ nghiêm khắc, ngôn từ sắc bén, tuy không lớn lên ở hoàng cung

nhưng hành vi cử chỉ của hắn không tự chủ lộ ra cỗ uy nghiêm của hoàng

gia, dọa cho đại nhân phủ Thuận Doãn Thiên trong lòng run sợ, lập tức

lóng ngóng quỳ xuống thỉnh tội.

Mắt Tô Tâm Li hơi rủ xuống, nàng

có thể cảm nhận được ánh mắt bốn phía phóng tới nàng tràn đầy căm ghét,

phẫn nộ. Vẫn bộ dạng vững vàng, không khoa trương, không kinh sợ mà hờ

hững xem mọi chuyện không liên quan đến nàng.

Tất cả mọi người ở

đây đều cho rằng Lục hoàng tử giận dữ vì hồng nhan, nhưng Tô Tâm Li cũng tự mình biết mình, bất luận Nhan Thần Ti làm vậy có mục đích gì, đối

với nàng chỉ có tốt không có chỗ xấu. sao nàng lại không thể biết thời

biết thế vui vẻ tiếp nhận?

-"Vi thần có tội."

Lí đại nhân

quỳ gối trước mặt Nhan Thần Ti, “ Vi thần lập tức sai người đi làm

chuyện này, nhất định nhanh chóng tra rõ chân tướng mọi chuyện. cho Tô

tiểu thư một câu trả lời thỏa đáng.”

Dung mạo Tô tiểu thư nghiêng nước nghiêng thành, Lí đại nhân cũng giống những người khác nhận định

việc anh hùng cứu mỹ nhân, sau đối với mỹ nhân sinh lòng yêu thương, vị

tiểu thư này hẳn là Lục hoàng phi tương lai, hắn nào dám thất lễ a.

-"Ân." Nhan Thần Ti đáp lại một tiếng, Lí đại nhân đứng lên, sai người đem thi thể mang đi chuẩn bị về nha môn xử án.

Thấy cảnh này Phương di nương và Tô Diệu Tuyết đều hoảng hồn, đặc biệt Tô

Diệu Tuyết, nàng ta rất rõ ràng chuyện này do Phương di nương sai khiến, nếu để cho mọi người biết chuyện này do Phương di nương bày ra, sao mẫu thân nàng có thể làm Thừa tướng phu nhân được, chỉ có danh phận di

nương nho nhỏ, vị trí đại tiểu thư chính thất nàng với tới thế nào?

Tô Tâm Li nhìn sắc mặt đại biến lộ vẻ hoang mang của Phương di nương và Tô Diệu Tuyết, dường như chưa thỏa mãn, khóe miệng mỉm cười, chỉ chỉ Thu

Hòa vẫn đang hôn mê trên mặt đất, “Lý đại nhân, mang nô tỳ này cùng đi

đi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.