Chương 5: Độc Cô băng bang

Nàng vừa trải qua một việc “thập

tử nhất sinh” như vậy nhưng trên khuôn mặt lúc này lại không có chút sợ hãi,

trái lại vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, dùng giọng nói mang chút mong chờ mở miệng

hỏi hắn một câu: “Huynh làm tướng công của muội được không?”

Bởi

vì muốn tổng bộ võ lâm đồng minh ở Giang Nam tất phải đi qua con đường này, nên

việc làm ăn của Tụ Hiền lâu gần đây cũng náo nhiệt khác thường, đến đây nghỉ

trọ đều là nhân sĩ giang hồ từ khắp bốn phương đổ về. Nơi đây cách thị trấn

tiếp theo khá xa, vì vậy những người trong Khê Vân các cũng ở lại, dự định ngày

mai sẽ tiếp tục lên đường.

Hề

Hề được sắp xếp ở phòng chữ Thiên thứ hai, cách phòng chữ Thiên thứ nhất của

Phỉ Mặc một đoạn hành lang. Tắm rửa xong, nàng leo lên giường gãi lưng cho Nhị

Nha, còn lẩm bẩm những câu vô nghĩa một mình, cho tới khi Huyền Phong gõ cửa

gọi nàng xuống ăn cơm chiều. Đối với chuyện ăn uống tốt đẹp như thế, nàng đương

nhiên sẽ không từ chối. Gọi Nhị Nha đi ra ngoài, nàng phát hiện trong phòng

khách dưới lầu đột nhiên xuất hiện thật nhiều người kì quái, trên người bọn họ

đều mang theo đao kiếm, còn có người một tay cầm gậy nanh sói một tay cầm đũa

liên tục liên tục ăn, nàng nhìn vô cùng say mê, sau khi vào phòng còn trực tiếp

tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, tiếp tục nghiên cứu những người muôn hình muôn vẻ

dưới lầu.

“Đang

nhìn gì vậy?” Phỉ Mặc vốn đang ngồi ở bàn bên cạnh chờ nàng đến, kết quả là

nàng không thèm để ý tới sự tồn tại của hắn, chạy thẳng tới một cái bàn cạnh

cửa sổ. Đương nhiên hắn tuyệt đối không cho rằng sức hấp dẫn của hắn có vấn đề

gì, đoán chừng nha đầu kia đã tìm thấy cái gì đó thú vị. Tao nhã tiến đến ngồi

xuống đối diện nàng, thấy ánh mắt nàng đang chăm chú nhìn xuống dưới lầu, hắn

liền mở miệng hỏi.

“Có

thật nhiều người, còn có đao, có kiếm, có cả côn và gậy.” Sắp đánh nhau sao? Không

biết có hoan nghênh nàng tham gia hay không. Nàng ở trong núi mới chỉ nhìn thấy

thú rừng đánh nhau, khung cảnh vô cùng hoành tráng, không biết một đám người tụ

lại đánh nhau thì sẽ như thế nào, nàng thật sự muốn xem một chút.

“Những

người này đều từ giang hồ tới, giờ đang muốn tới tổng bộ của giang hồ.” Phỉ Mặc

chọn chủ đề nàng hứng thú để nói tới. Nha đầu kia không biết vì sao đặc biệt

hứng thú với giang hồ, nhưng đến một khái niệm cơ bản nhất cũng không có.

“Thật

sao?” Nàng bớt chút thời gian quay đầu lại làm một vẻ mặt giật mình, nhưng

thoạt nhìn thật ra chẳng có gì thay đổi, vẫn ngơ ngắc, ngốc nghếch như trước.

Phỉ

Mặc cười nhẹ gật đầu.

“Nhị

Nha, chúng ta có nên chuẩn bị một cây côn không?” Đao kiếm nhìn có vẻ nặng, còn

gậy lại tương đối nhẹ. Như vậy có phải nàng cũng được coi là một nhân sĩ giang

hồ rồi?

“Hi

Hi cô nương không cần phải chuẩn bị vũ khí, Khê Vân các đương nhiên sẽ không để

sự an toàn của cô bị đe dọa.” Huyền Phong hiểu nhầm ý tứ của nàng, tưởng nàng

coi thường năng lực của Khê Vân các nên có chút bất mãn. Phỉ Mặc cười trộm, chờ

xem Huyền Phong bị hớ.

“Vũ

khí gì cơ? Ai muốn uy h**p ta?” Hề Hề đương nhiên không hiểu hắn đang nói cái

gì. Huyền Phong nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của nàng, lập tức hiểu ra vừa nãy hai

người bọn họ là “ông nói gà, bà nói vịt”, đành phải cười trừ nói rằng: “Không,

không có gì.”

Hề

Hề kì quái nhìn hắn một cái, rồi sau đó quay đầu tiếp tục nhìn xuống dưới lầu.

“Các

chủ. Vân hộ vệ truyền đến mật thư.” Một thủ hạ đi tới bên cạnh Phỉ Mặc, khẽ nói

vào tai hắn.

Phỉ

Mặc khẽ nhíu mày, vươn tay tiếp nhận phong thư được dán kín một cách cẩn thận,

chậm rãi mở ra xem. Hề Hề không có một chút hứng thú với chuyện nội bộ của bọn

họ, vẫn tự tìm niềm vui bằng cách xem khung cảnh dưới lầu.

Một

thân ảnh áo trắng lọt vào tầm mắt nàng. Người kia thân hình thon dài, toàn thân

là bạch y trắng như tuyết, tay cầm một thanh đoản kiếm làm bằng Ô Kim*, trên

vai cũng là một thanh trường kiếm tương tự, khuôn mặt hắn như thể được điêu

khắc từ viên ngọc thạch tốt nhất mà thành, trẻ tuổi anh tuấn, góc cạnh rõ ràng,

biểu cảm lạnh lùng nhưng không kiêu căng, khóe miệng hơi mím lại, ánh mắt kiên

định, thể hiện hắn có một tính cách quyết đoán và kiên nghị, hắn vừa tiến vào

phòng khách đã thu hút được tất cả ánh mắt, bao gồm cả Hề Hề ở trên lầu.

  • Ô Kim là một loại Bạch Kim đã

qua xử lý đặc biệt, màu chuyển thành màu đen nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng của

bạch kim, vì vậy đồ trang sức làm bằng Ô Kim đắt hơn nhiều so với đồ làm bằng

Bạch Kim.

Từ

khi nhìn thấy hắn, ánh mắt nàng lập tức dõi theo hắn, không nỡ rời dù chỉ trong

chốc lát. Trên thế giới này thì ra còn có người lạnh giá như vậy, bất cứ ai

nhìn thấy hắn đều không nhịn được lùi lại một chút để hắn bước qua, nhưng hắn

lại không có vẻ tự cao tự đại, chỉ dùng sự lạnh lùng để tách biệt chính mình

với người khác, đi về phía cầu thang. Cho tới khi người kia đi tới góc cầu

thang, vào căn phòng đối diện, nàng mới lưu luyến thu hồi tầm mắt, gẩy gẩy cơm

trong bát, có chút hồn xiêu phách lạc.

Phỉ

Mặc nhìn nàng cỏ vẻ thất thần, hỏi: “Không thích ăn đùi gà sao?” Ngày hôm qua

rõ ràng nàng ăn hai cái đùi lớn mà.

Hề

Hề dùng chiếc đũa gắp miếng đùi gà trong bát lên cắn một miếng, miễn cưỡng nói “Thích.”

Phỉ

Mặc cười cười rồi tiếp tục nhìn bức thư mật trong tay.

Hề

Hề ăn xong liền mượn cớ mệt muốn nghỉ ngơi rồi nhanh chóng trở về phòng, về

phòng rồi liền nhào người ra ngoài cửa sổ dáo dác nhìn ngó xung quanh, cho đến

khi nhìn thấy ở trước cửa sổ phòng bên cạnh quả nhiên xuất hiện một thân ảnh áo

trắng, lúc này nàng mới yên lòng, ngồi xuống một cái ghế phía trước cửa sổ, vừa

áp mặt vào tường bên cạnh dò xét, vừa v**t v* tấm lông mềm mại của Nhị Nha rồi

nói: “Nhị Nha, em có nhìn thấy không? Người mặc đồ trắng vừa rồi ở bên cạnh

phòng ta, quả nhiên ta không nhìn nhầm.”

Nhị

Nha “A a” một tiếng biểu thị nó đang lắng nghe.

“Người

kia nhìn thật đẹp, trông rất giống mẹ.”

Nhị

Nha “ê a” một tiếng biểu thị sự hoài nghi, nữ chủ nhân sao có thể giống nam

nhân được?! Người đẹp như vậy, không có một nữ nhân nào có thể so được với

người, đương nhiên, sau khi tiểu chủ nhân trưởng thành cũng sẽ giống người,

nhưng nam nhân thì không thể nào giống người được!

“A,

em nói xem, ta tìm huynh ấy làm tướng công có được không?” Hề Hề nghĩ đó là một

ý kiến cực kỳ hay.

Lông

toàn thân Nhị Nha lập tức dựng đứng lên, nhanh chóng lm lm lòng bàn tay

nàng, mong nàng bình tĩnh trở lại. Nàng gãi gãi mặt, gật đầu tán thành ý kiến

của Nhị Nha: “Được rồi, chờ ta biết về huynh ấy nhiều hơn đã.”

Màn

đêm buông xuống, tửu lâu vẫn khách khứa nhộn nhịp như trước, hảo hán giang hồ

tụ hợp lại uống rượu, âm thanh vang lên không dứt, Hề Hề ghé người vào phía

trước cửa sổ mong muốn được nhìn thấy hình dáng của nam tử áo trắng lần nữa,

đáng tiếc cửa sổ phòng hắn không chút động tĩnh, trong phòng cũng tối om. Nàng

lén ra ngoài tìm kiếm hai vòng ở phòng khách vẫn không tìm được người, chỉ có

thể trở về phòng tiếp tục ngồi trước cửa sổ ngốc nghếch đợi rồi lại đợi, đến

khi những tiếng bát nháo dần dần ngừng lại, khách trọ trong tửu lâu đều đã đi

ngủ hết, cửa sổ sát vách cuối cùng cũng sáng đèn, bên trong có người đi lại, Hề

Hề lập tức cảm thấy hưng phấn, cái cổ vươn ra thật dài, quan sát căn phòng bên

cạnh không chớp mắt.

Độc

Cô Ngạn cởi trường đoản kiếm xuống, đặt lên chiếc bàn cạnh cửa sổ, lẳng lặng

nhìn vào bóng đêm bao trùm bên ngoài. Hắn vừa đi ra ngoài dò xét một lúc, đa số

nhân sĩ giang hồ ở huyện Tụ Vân lúc này là những nhánh bên của lục đại môn

phái, cũng không ít môn phái nhỏ tới giúp vui, ý định mượn sự kiện phá án lần

này để một bước thành danh hoặc đục nước béo cò, nhưng đều không đến mức làm

thay đổi toàn bộ cục diện võ lâm. Điều hắn không ngờ là Khê Vân các luôn nửa

chính nửa tà lại cũng tích cực hưởng ứng lệnh triệu tập của minh chủ như thế,

các chủ Phỉ Mặc luôn luôn hành sự tùy hứng, vốn không có nhiều hứng thú với

việc giang hồ, lần này thái độ lại ngược hẳn làm cho hắn phải suy nghĩ.

Ngoài

ra, hắn còn phát hiện một thế lực thần bí cũng ẩn nấp tại huyện Tụ Vân, tuy

rằng hiện nay chưa có động tĩnh gì rõ rệt, thế nhưng ở một thị trấn nhỏ bé mà

đột nhiên có tới mấy trăm tiểu thương bán hàng rong, mặc dù nhìn ngoài cũng

không khác gì người dân địa phương, nhưng khi hắn để ý lâu một chút, phát hiện

rất nhiều tiểu thương dựa vào đôi bàn tay để sinh sống mà hai tay lại thon dài

trắng nõn, rất giống tay nữ nhân, nhưng khuôn mặt và vóc dáng bọn họ thì đích

thực là nam nhân. Hắn đoán, bọn họ không phải dịch dung, mà là người của một tổ

chức thần bí nào đó.

Hơn

nữa lại tập trung đến huyện Tụ Vân, mục đích tuyệt đối không đơn giản.

Độc

Cô Ngạn lạnh lùng nhìn về phía cửa sổ ngay sát vách, nơi đó có một ánh nhìn

hướng về hắn rất lâu rồi, táo bạo, chẳng kiêng nể, hơn nữa không chút nào giấu

giếm. Vừa nãy do hắn đang mải suy nghĩ nên thực sự không chú ý đến, nhưng giờ

đây ánh mắt càng ngày càng nồng nhiệt, quả thực đã trở thành quấy rầy! Ánh mắt

hắn sắc bén nhìn qua, phát hiện một thiếu nữ thoạt nhìn kém hắn vài tuổi, đang

tựa vào cửa sổ lộ ra nửa người, con mắt nhìn thẳng, dõi theo hắn không chớp

mắt.

Trong

lòng hắn cảm thấy nao nao, nhưng sắc mặt lại không chút thay đổi lùi người về

phía sau. Tuy rằng hắn biết chính mình không khó coi, dọc đường từ Phiếu Miểu

Phong tới đây cũng có rất nhiều nữ tử đổ dồn ánh mắt nhìn hắn, nhưng hắn không

có ý định còn trẻ đã tham gia vào chuyện giao thiệp nam nữ, hơn nữa bản thân

hắn lại toát ra một vẻ lạnh lùng như băng khiến họ không dám lại gần, chỉ dám nhìn

từ xa. Nghĩ rằng làm vậy đã chặn được ánh mắt thiếu nữ kia, không ngờ bỗng

nhiên lại nghe thấy một tiếng thét hoảng sợ, hắn nhướn người ra phía trước cửa

sổ nhìn, thiếu nữ kia men theo bệ cửa sổ đi ra, lúc này đang lảo đảo leo lên bệ

cửa sổ phòng hắn.

gái này không muốn sống nữa sao? Tuy rằng khoảng cách giữa hai phòng không lớn,

nhưng đối với người có chân tay ngắn như nàng thì vẫn có chút khó khăn, chỉ

không cẩn thận một chút, nàng sẽ ngã xuống dưới.

Quả

nhiên, mới đi được có vài tấc đã thấy lòng bàn chân nàng trượt xuống, cả người

lao xuống phía dưới, thân người Độc Cô Ngạn chớp lên, đón được nàng, nhảy lên

trên lầu, đem tiểu nha đầu trở lại phòng của cô ta, giật mình phát hiện bên

cạnh bệ cửa sổ thò ra một… đầu báo biểu tình lo lắng.

Thú

cưng của nha đầu kia cũng không giống bình thường, lại có thể có biểu cảm của

con người như vậy.

Xoay

người chuẩn bị nhảy trở về phòng mình, không ngờ lại bị người ta kéo tay áo,

hắn quay đầu lạnh lùng nhìn về phía cô gái to gan kia, nàng vừa trải qua một

việc “thập tử nhất sinh” như vậy, nhưng trên khuôn mặt lúc này lại không có

chút sợ hãi, trái lại vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, dùng giọng nói mang chút mong

chờ mở miệng hỏi hắn một câu: “Huynh làm tướng công của muội được không?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.