Chương 3: Hề Hề bỏ trốn

Nha đầu thối này, đã mười bảy tuổi rồi nhưng hoàn toàn không học vấn,

không nghề nghiệp. Bình thường bảo nàng chăm chỉ đọc sách, nàng lại chỉ tính

mưu kế để sống phóng túng; dạy nàng học võ thuật, nàng đều lấy cớ ốm, không kêu

đau chỗ này thì lại mỏi chỗ kia; dạy nàng học y thuật, nàng chỉ thiếu chút nữa

dùng mấy loại dược thảo quý báu của lão để gây tai họa. Giờ thì tốt rồi, ngay

cả nam nữ, đực cái nàng còn chưa phân biệt được rõ ràng, còn muốn bằng công phu

chó cắn mèo cào một mình lưu lạc giang hồ, đúng là không thể sống mà không làm

người ta lo lắng.

Cha thối Khi cha đọc được bức thư này

thì con gái đã không còn ở trong cốc nữa. Bởi vì cha nói mà không giữ lời. Hôm

qua rõ ràng cha đã hứa với mẹ sẽ không tranh giành bánh hạt dẻ với con nữa. Vậy

mà hôm nay không thèm để lại cho con một miếng. Vì vậy, con tức giận!

Người không giữ lời hứa là con

quạ bay về*.

  • Đoạn này bạn Hề Hề viết sai chính tả, ý của bạn ấy là “ô quy”_ 乌龟_con rùa đen, bạn ấy lại viết nhầm thành 乌归, chữ “quy” ở đây có nghĩ là quay về. Thế mà bố bạn ấy

đọc hiểu mới kinh chứ.

Nhưng, để tránh ảnh hưởng tới

đời sống tình cảm của cha, con quyết định không nói chuyện xấu của cha cho mẹ

biết, miễn cho cha ngày đêm thương nhớ mẹ mà lại bị bắt đi ngủ với Nhị Nha.

Đương nhiên, nếu mẹ nhìn thấy bức thư này trước thì cũng không phải trách nhiệm

của con.

Con sẽ thuận tiện tìm một nam

nhân dễ nhìn về làm tướng công. Rồi cha sẽ không còn là người đẹp trai nhất

trong cốc nữa! Với lại, trong cốc chỉ có một mình cha là đàn ông, cha nói cha

đẹp trai nhất cũng chẳng có ai so với cha.

Cuối cùng, con sẽ mang Nhị Nha

cùng đi. Ổ của nó để lại cho cha dùng đấy.

Hề Hề gửi.

Quái y Tiêu Tiếu Sinh cầm tờ

giấy nữ nhi Tiêu Hề Hề để lại, sai hết chữ này đến chữ khác, miễn cưỡng cũng có

thể gọi đó là một bức thư, thật ra chỉ là thuận tay nhặt một tờ giấy vụn, đại ý

là “thông báo bỏ nhà ra đi”, lão không nói gì một lúc lâu. Lại dám mắng lão là

con rùa đen… Nếu lão là con rùa đen, con bé chính là con rùa con. Nha đầu thối

này, đã mười bảy tuổi rồi nhưng hoàn toàn không học vấn, không nghề nghiệp.

Bình thường bảo nàng chăm chỉ đọc sách, nàng lại chỉ tính mưu kế để sống phóng

túng; dạy nàng học võ thuật, nàng đều lấy cớ ốm, không kêu đau chỗ này thì lại

mỏi chỗ kia; dạy nàng học y thuật, nàng chỉ thiếu chút nữa dùng mấy loại dược

thảo quý báu của lão để gây tai họa. Giờ thì tốt rồi, ngay cả nam nữ, đực cái

nàng còn chưa phân biệt được rõ ràng, còn muốn bằng công phu chó cắn mèo cào

một mình lưu lạc giang hồ, đúng là không thể sống mà không làm người ta lo

lắng.

Những ngón tay dài nhỏ như điêu

khắc từ băng từ ngọc nhặt tờ giấy còn in một dấu giày lên, nhìn một lúc rồi lập

tức xoay người đi ra ngoài.

“Âm Âm, nàng muốn đi đâu vậy?”

Tiêu Tiếu Sinh vội vàng kéo thê tử lại. Vợ yêu của hắn, mẫu thân đại nhân của

Tiêu Hề Hề, Duy Âm, tóc trắng, mắt tím, khuôn mặt lạnh lùng, làn da trắng sáng,

tuy chỉ mặc một bộ váy tím đơn giản nhưng giống như thiên ngoại phi tiên, thần

thánh cũng không thể xâm phạm. Nếu nàng là thiên hạ đệ nhị mỹ nhân thì không ai

dám xưng đệ nhất. Chỉ là, quanh năm nàng chỉ duy trì đúng một biểu cảm, đó là

không có biểu cảm gì cả…

“Tìm Hề Nhi.” Duy Âm ngắn gọn

trả lời phu quân đúng trọng tâm.

“Nàng cứ như vậy mà đi ra ngoài

sẽ gặp nguy hiểm. Hề Nhi đã ăn Vô Nhan hoàn, bề ngoài không khác gì người bình

thường, tạm thời sẽ không có gì nguy hiểm. Nàng đừng lo lắng, cứ để Đại Mao đi

bảo vệ con bé trước đã.” Nói xong, hắn thổi một cái còi, xa xa xuất hiện một

chấm đen, trong nháy mắt đã nhào đến trước mặt hai người, quấn lấy Duy Âm vô

cùng thân thiết. Đó là một con chim kì quái toàn thân đen kịt, đầu như mũi dùi,

mỏ dài gần một thước**.

** 1 thước = 33,33 cm

“Đại Mao háo sắc, không cho

phép ngươi chạm vào nương tử nhà ta.” Tiêu Tiếu Sinh tung ra một chưởng đánh

vào cái đầu háo sắc ý đồ dụi vào người Duy Âm của con chim kỳ quái, giữ chặt

lấy cái mỏ dài của nó rồi nói: “Tiểu chủ nhân của ngươi đã bỏ nhà đi, ngươi còn

tâm trạng ở trong cốc làm loạn? Nhanh đi tìm nha đầu xấu xa kia về.”

Tuy rằng nha đầu xấu xa kia

không chút hiếu thuận, ngày thường còn tranh giành đồ ăn với hắn, nhưng con bé

lại là người gần gũi với nương tử nhất, nếu con bé xảy ra chuyện gì, thì vợ yêu

của hắn sẽ rất đau lòng. Tuy rằng, lần gần đây nhất nương tử rơi lệ cũng đã là

hai mươi năm về trước …

Con chim kỳ quái tên Đại Mao

giãy ra, vỗ vỗ hai cái cánh rộng như tấm áo choàng, kêu lên hai tiếng “oa oa”

liền bay đi mất. Duy Âm ngẩng đầu nhìn Đại Mao biến mất ở chân trời, nét mặt

không biến đổi, nhưng hai hàng lông mày nhíu lại ngày càng gần. Tiêu Tiếu Sinh

nhẹ nhàng kéo thê tử vào trong lòng an ủi: “Đừng lo lắng, ngày mai ta sẽ chế

dược cho nàng, chờ mười ngày sau là có thể thay đổi hình dạng, chúng ta sẽ đi

tìm con bé, được không? Trong mười ngày này con bé chưa thể đi quá xa được.” Để

nha đầu không biết trời cao đất rộng này ra ngoài chịu nhiều đả kích một chút

cũng tốt, tránh cho không biết hiếu thuận phụ mẫu, kính lão tôn hiền!

“Ngay hôm nay.” Duy Âm kéo tay

phu quân nói.

“Ngay hôm nay?” Tiêu Tiếu Sinh

kêu lên một tiếng quái dị sau đó liền chịu khuất phục dưới cái nhìn im lặng của

vợ yêu: “Được rồi, ngay hôm nay thì ngay hôm

nay.” Ôi, nha đầu chết tiệt kia hại chết hắn rồi, phải ở trong phòng thuốc ba

ngày, không ăn được đồ ngon, cũng không ôm được vợ yêu thơm thơm…

“Vậy trước khi đi chế thuốc,

phải cho chồng yêu một chút ngon ngọt chứ.” Tiêu Tiếu Sinh tươi cười giả bộ

đáng yêu, nháy mắt với thê tử. Duy Âm không chút do dự nhắm thẳng miệng hắn mà

hôn tới, Tiêu Tiếu Sinh nhân cơ hội ôm phu nhân đi về hướng phòng trong.

“Một chút?” Duy Âm có chút ngạc

nhiên ngẩng đầu nhìn chồng.

“Hắc hắc, ta nói một chút, là

một chút rất lớn.” Tiêu Tiếu Sinh bước vào phòng trong không chút do dự, tuy

hiện nay trong cốc chỉ có hai người bọn họ, nhưng hắn vẫn ý tứ đóng cửa lại.

Tiêu Hề Hề và Nhị Nha đi trên

con đường nhỏ dẫn ra khỏi cốc, trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo hơi lọ lem là

vẻ mặt đờ đẫn, giống như còn chưa tỉnh ngủ. Đi được một lúc lâu, nàng bỗng dừng

lại, nhìn về phía Nhị Nha, chậm chạp nói: “Nhị Nha, ta không muốn đi nữa, ta

muốn ngủ.” Vì bỏ nhà đi, nàng phải dậy trước giờ Thìn, bình thường nàng đều ngủ

thẳng đến trưa, khi mẹ vào gọi nàng mới dậy. Vì vậy, hiện tại nàng đang thiếu

ngủ trầm trọng.

Con báo trắng tên Nhị Nha ngẩng

đầu, hoàn toàn không ư hử gì, chỉ liếc mắt nhìn tiểu chủ nhân, tìm được sự

quyết tâm trong ánh mắt mơ màng của người nào đó, đành phải khụy hai chân trước

xuống, ý bảo tiểu chủ nhân bò lên hưởng thụ tấm lưng cường tráng tuyệt đẹp của

nó. Tiêu Hề Hề loạng choạng nằm úp sấp lên lưng Nhị Nha, nhéo nhéo cái tai của

nó biểu thị sự cổ vũ, sau đó vài giây liền chìm vào mộng đẹp. Nhị Nha tỏ vẻ

chịu khổ đã quen, cố gắng tiếp tục bước về phía trước.

“Các chủ, đã đến núi Lưu Vân,

nếu tiếp tục đi về phía trước sẽ tới huyện Tụ Vân.” Nam tử gầy gò mặc trang phục màu

đen thông báo với nam tử đang ngồi trong một chiếc kiệu màu đỏ thẫm treo những

tua rua màu vàng. Đó là một nam tử tóc dài ngang vai, mặt như quan ngọc, trên

trán có một miếng ngọc hình mây, đôi mày kiếm nhếch lên ẩn hiện dưới mái tóc,

đôi mắt phượng hơi cong lên ở khóe mắt, ánh mắt lấp lánh như sao, lông mi đen

nhánh vừa cong vừa dài, tạo thành một tấm chắn tự nhiên cho đôi mắt, giống như

một cây quạt nhỏ che dấu sự khôn khéo thỉnh thoảng mới lộ ra. Nam tử tuấn tú

lại có vẻ mê hoặc này, kết hợp bộ y phục màu tím bức người tạo nên hiệu quả câu

hồn đoạt phách. Nếu hiện giờ có một cô gái ở đây, nhất định sẽ vì hắn mà ngất

xỉu.

Nam tử mê hoặc kia lười biếng “Ừ” một tiếng, liếc mắt về

hướng khác giống như có chút buồn chán. Núi Lưu Vân quanh năm mây mù bao phủ,

từ dưới chân núi nhìn lên, ngọn núi giống như đứng lặng giữa thiên đình, có

chút cảm giác thần tiên. Nam

tử áo đen phất phất tay, chiếc kiệu lại tiếp tục được nhấc lên. Trước sau kiệu

là hơn mười người áo đen cường tráng canh giữ xung quanh, có thể thấy được nhân

vật trên kiệu lúc này có lai lịch không thể đùa.

“Tiểu Huyền Huyền à, ngươi tên

gì ấy nhỉ?” Các chủ ở trên kiệu buồn chán hỏi người bên dưới. Giọng nói lơ đãng

dường như mang theo vẻ trêu đùa, làm cho người nghe cảm thấy người này rất

thích nói đùa.

“Bẩm các chủ, thuộc hạ là Huyền

Phong.” Huyền Phong nghiêm nghị đáp.

“Huyền Vân là…”

“Huyền Vân là em song sinh của

thuộc hạ.”

“À, hèn chi ta nhìn ngươi có

chút quen mắt, thì ra ngươi cùng Tiểu Vân Vân giống nhau như đúc …” Giọng nói

của các chủ nào đó ra vẻ đột nhiên hiểu ra.

Huyền Phong không nói gì, hắn

và đệ đệ làm thị vệ bảo vệ các chủ cũng ba năm rồi, một người ngoài sáng, một

người trong tối, hầu như lúc nào cũng ở bên các chủ không rời, kết quả là bây

giờ các chủ còn chưa phân biệt được huynh đệ bọn họ ai là ai.

“Tiểu

Phong Phong, kia là cái gì?” Một vị các chủ đang nhàm chán đến mức chỉ thiếu

chút nữa dùng tay phải và tay trái đánh nhau đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng

phía trước, hưng phấn như phát hiện ra báu vật nghìn năm.

Bẩm Các chủ, có một người … và một con báo.” Hắn thực sự không nhìn nhầm chứ?

Kia thực sự là một con báo toàn thân trắng toát như tuyết?!

“Dừng

kiệu, dừng kiệu!” Các chủ áo tím hưng phấn nhảy từ trên kiệu xuống, hứng thú đi

tới bên cạnh con báo, cười tủm tỉm quan sát cô gái nhỏ trên lưng nó. Một thiếu

nữ đang nằm sấp trên lưng con báo lông thuần một màu trắng tinh khiết mà ngủ

say, trên người mặc một bộ trang phục mùa xuân màu vàng nhạt bằng lụa mỏng,

gương mặt tuy đen hơn những cô gái bình thường khác lại càng lộ ra vẻ tinh xảo,

mỹ lệ, lúc này, hai tay cô gái đang ôm lấy cổ báo trắng, mặt lệch về một bên,

ngủ rất say. Ai da ai da, miệng còn ch** n**c miếng nữa chứ, thật đáng yêu.

Nhị

Nha vốn đã đi lại không dễ dàng, nay lại xuất hiện thêm một gã nam tử buồn chán

tới giúp vui, nó trừng mắt, nhe răng, gầm gừ với hắn mang theo ý cảnh cáo.

Người kia không những không sợ, trái lại còn càng nóng bỏng nhìn nó chằm chằm,

nghiên cứu qua nghiên cứu lại. Nhìn cái gì, chưa thấy báo mỹ nữ bao giờ hả?

dừng lại, lông toàn thân dựng đứng lên, vận sức chuẩn bị bảo vệ tiểu chủ nhân.

Kết quả người nọ cười càng vui vẻ, dường như rất sung sướng khi thấy nó kích

động. Không đợi nó nhảy vọt ra làm một cú đẹp mắt, tiểu chủ nhân đã mò mẫm véo

cái tai nó, giọng nói mơ màng cảnh cáo: “Nhị Nha thối, không được lộn xộn.” Nó

lập tức “ngao” một tiếng, phục tùng như một con mèo, ngoan ngoãn quay đầu l**m

mặt nàng, thuận tiện giúp nàng l**m đi dòng nước miếng sắp chảy thành sông.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.